- Anh đẹp trai ơi anh đẹp trai! Vào đây mà coi này! Cô bé … cô bé!
Devil lắc đầu thở dài một cái, cậu nhóc biết ngay là Nim có chuyện.
Lòng tự tôn của một ác quỷ đành phải bỏ qua, Devil nghiến răng chạy vào nhà vệ sinh nữ.
Vừa vào đến nơi, Devil sửng sốt khi thấy Nim nằm chèo queo dưới sàn bê bết nước. Cậu nhóc tiến lại, cúi người xuống:
- Bạn không gây ra rắc rối thì bạn không chịu nỗi hả?
Nim chả dám phản ứng gì.
- Phiền mấy chị tránh ra! – Devil nói với mấy bà y tá đang bu như ruồi xung quanh.
Họ nhìn Devil chằm chằm rồi cũng dần dần tản ra hai bên.
Devil cúi người xuống rồi bế Nim lên, lưng và tay áo cô bé ướt đẫm nước, Nim sợ Devil lại mắng mình nên cúi gầm mặt vào trong.
Lúc bế Nim ra khỏi nhà vệ sinh, Devil không quên quay lại nói với mấy chị y tá đang nhìn cô bé với ánh mắt ngưỡng mộ:
- Các chị có thể đem chiếc xe lăn này về trả phòng bảo vệ cho tôi được chứ? Cám ơn trước!
Tất nhiên là bọn họ gật gật đến suýt rớt đầu.
Về đến phòng bệnh, Devil bế Nim đến giường bệnh, cô bé đang tưởng tượng cái viễn cảnh cậu nhóc sẽ ném mình xuống giường một cái rõ mạnh, nhưng Devil bỗng chuyển hướng, cậu nhóc đặt Nim ngồi trên chiếc ghế ở phía gần cửa sổ.
Mặt Nim tỏ vẻ không hiểu.
chap 23: ÁM SÁT
- Nhìn gì mà nhìn! Người bạn ướt sủng như thế, lên giường để ủ cái mùi nhà vệ sinh lên nó hả ? – Devil nói lớn.
Nim phụng phịu, cậu nhóc nói đúng.
- Thưa cậu chủ! Đến giờ đi thay băng rồi ạ!
Devil ngẩng đầu nhìn tên đàn em mới vào thông báo, xong quay lại nhìn Nim.
- Mày đi mua cho con nhỏ một bộ quần áo để nó thay, giữ nó không cho đi đâu hết, xong việc tao về!
- Dạ!
Nim quên mất là vết thương bị chém ở lưng của Devil vẫn chưa lành. Tội nghiệp! Thế mà cứ phải bồng bế Nim bao nhiêu lần! Nghĩ đến thế, cô bé lại thấy thương Devil.
Những tên đàn em của Devil trông mặt mày gian hồ nhưng thật sự rất tốt, Nim nghĩ vậy khi thấy họ chăm sóc mình rất chu đáo.
Sau khi thay xong bộ áo quần ướt sủng, Nim leo lên giường bệnh lấy cháo ăn. Từ sáng đến giờ đã có cái gì vào bụng đâu.
Thanh toán xong bì cháo to đùng, Nim ngồi nhìn trời đất một lát rồi lăn ra ngủ. Có muốn đi đâu cũng không được, thà ngủ cho khỏe.
.....
Đang say giấc, chợt Nim trở mình, và thấy có bóng dáng một ai đó bước vào phòng. Có lẽ là Devil, Nim nghĩ thế nên quyết định ngủ tiếp, vì chắc chắn cậu nhóc cũng sẽ nạc nộ bắt Nim nhắm mắt ngủ.
Nhưng không phải là Devil…
- Nghe tin cô bị ốm! Tôi đến thăm cô đây!
Nim mở mắt, quay lưng lại nhìn.
Là mẹ kế của Devil…
Một người phụ nữ có nhan sắc, Nim thấy hơi bất ngờ trước vẻ đẹp của cô ta, lúc trước cô bé cũng có để ý nhưng không kỹ, giờ mới thấy tận mắt.
Nim ngồi dậy, người phụ nữ nhanh chóng tiến lại đỡ Nim.
- Không cần phải ngồi dậy như thế đâu! Cứ nằm cho khỏe!
Nim mỉm cười.
- Nghe tin cô bị ốm! Tôi đã rất lo lắng! Cũng may là cô không sao! – Người phụ nữ vuốt tóc Nim, thái độ rất ân cần.
Nim lắc lắc đầu tỏ ý mình không sao cả.
- Tôi đến đây, thứ nhất để thăm cô, thứ hai là gì cô biết không? – giọng cô ta dịu dàng.
Nim cười.
- Thứ hai, là tôi muốn … cảnh cáo cô! Hãy tránh xa Trình Kha ra! Nghe rõ chưa!
Nim sửng sốt khi thấy cô ta cầm chặt cằm mình hất lên, giọng nói dịu dàng lúc đầu đã được thay bằng một sự dữ dằn đáng sợ.
- Không phải lúc trước tôi đã nói với cô rồi sao? Hãy tránh xa cậu ấy ra! Thế mà cô coi thường lời nói của tôi, còn diễn kịch để thu hút sự quan tâm của Trình Kha nữa! Cô không muốn sống nữa phải không? – cô ta giằn mạnh hơn.
Nim thấy đau nhói ở cằm khi bị cô ta giữ quá chặt. Cô bé lắc lắc đầu, khuôn mặt đã toát vẻ sợ hãi.
Đôi mắt người phụ nứ ánh lên một tia sáng rất sắc, cái miệng nghiến chặt lại cất lên những lời nói đáng sợ:
- Tôi đã cho cô một cơ hội! Nhưng cô đã không nắm bắt! Đối với Nhã Trúc này, không có cái gọi là lần thứ hai! Đừng trách tôi độc ác!
Và cô ta dùng tay bóp cổ Nim, rất mạnh và rất chặt khiến Nim không thể nào thở được. Cô bé đập đập tay lên giường, khuôn mặt tái đi vì sợ và vì ngộp thở. Còn người phụ nữ vẫn lạnh lùng thực hiện hành động tội ác.
Nim đã bắt đầu thấy mắt mờ đi, người không còn chút sức sống. Cô bé nghĩ rằng mình sắp không thể chịu nỗi nữa rồi.
Nhưng ngay lúc cận kề cái chết, bàn tay người phụ nữ chợt nới lỏng ra, một cách từ từ. Nim ho sặc sụa.
Và cô bé giật mình khi thấy Devil đứng đằng sau đang cầm con dao cứa một đường dài trên cổ của người mà cậu ta đã từng gọi là “dì”.
chap 24: KẺ PHÁ ĐÁM
Máu trên cổ cô ta chạy xuống, nhuốm một đoạn dài của con dao.
- Thấy đau không? – Devil lạnh lùng hỏi.
Người phụ nữ không nói gì, chỉ nhìn Devil với một ánh mắt vừa sợ hãi vừa căm giận.
Rồi Devil lôi tay cô ta ra và đẩy mạnh xuống nền nhà. Người phụ nữ Á lên một tiếng rồi ngẩng đầu nhìn cậu nhóc.
- Tôi đã cố gắng không để ý đến cô! Nhưng càng lúc cô càng đi quá xa! Và sai lầm ngu ngốc nhất của cô là đã đụng vào người của tôi!
Devil chỉa con dao về phía người phụ nữ.
- Cô tưởng cô là vợ của ông già thì có thể qua mặt tôi, muốn làm gì thì làm sao? Bỏ cái ý nghĩ ngu ngốc đó đi! Tôi sẵn sàng xử lý bất kì kẻ nào dám đụng vào Devil này! Hôm nay tôi cho cô một cái sẹo ở cổ, nhưng nếu ngày mai cô tái phạm, thì sẽ không còn cơ hội mà nhìn thấy cái sẹo đó nữa đâu! Cút về đi!
Những lời nói của Devil rõ ràng, rành mạch khiến Nim nổi da gà. Lúc nổi giận, Devil còn tàn nhẫn hơn cả ác quỷ…
Cô ta đứng dậy với cái cổ có một vệt máu dài rồi bước ra khỏi phòng. Nim bây giờ mới dám thở. Tất cả thật đáng sợ.
Devil quay sang nhìn Nim, ánh mắt đột ngột thay đổi, không còn lạnh lùng và tàn nhẫn như hồi nãy mà thay vào đó là một cái gì đó rất xót xa. Rồi cậu nhóc tiến lại phía thùng rác và thả con dao vào đó.
- Điểm yếu nhất của bạn là quá mất cảnh giác và quá tin người. Lần sau nếu có bị chết theo cách ngu ngốc đó thì cũng đừng có trách tôi! – Devil nói mạnh.
Nim chả còn biết nói gì, đành nằm xuống.
- Nằm gì nữa! Đứng dậy về nhà! Bộ muốn ở cái nơi bệnh tật này nữa hả?
Tiếng Devil quát khiến Nim giật mình ngồi bật dậy. Cũng đúng, cô bé không bị gì nặng nề cả, ở bệnh viện lâu cũng chả có ích lợi gì.
Chiếc xe chở Nim tới nhà, cô bé bước xuống, định bụng sẽ chào Devil một cái rồi vào nhà nhưng cậu nhóc cũng bước xuống xe.
Nim nhìn Devil chằm chằm.
- Bạn định không mời tôi vào nhà?
(Đâu có!) – Nim huơ huơ tay
Thế là cô bé nhanh chóng mở cổng, chiếc xe cùng đám đàn em của Devil từ từ rời đi.
Nim hơi thắc mắc nhưng cũng không dám hỏi.
Devil bước vào nhà Nim, ngước nhìn xung quanh.
- Nhà bạn cũng giàu có chứ không thuôc dạng nghèo khố như tôi nghĩ!
Nim chỉ cười nhẹ. Em gái của một giám đốc ngoại giao của một công ty lớn mà không giàu có sao được.
- Tôi đói! Nhà bạn có cái gì ăn không?
Nim nhìn Devil, ánh mắt hơi khó hiểu. Giờ trong nhà làm gì có đồ ăn, nếu có thì cũng chỉ có mì tôm thôi.
( Mấy hôm nay anh trai tôi đi khỏi, tôi cũng không đi chợ, có mì gói, bạn có ăn được không?) – Nim nói với thái độ dè chừng.
- Ok.
Thế là Nim luống cuống chạy vào trong bếp đun nước sôi, mở tủ lấy mì tôm, Devil nhìn theo, có lẽ cậu nhóc đang buồn cười vì thái độ sợ sệt quá đáng của Nim....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: