WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Oxford thương yêu


David đột nhiên hỏi khi nghe Kim nhắc đến vụ Tiến sĩ:

- Fernando chừng nào về Oxford bảo vệ luận án? Công việc bên Mỹ của Fernando có tốt đẹp không?

- Em không biết! - Kim thú nhận - Em không quan tâm đến công việc của anh ta lắm!

- Thật không? - David ngạc nhiên - Vì sao chứ?

Kim lúng túng:

- Em... không đủ trình độ để quan tâm đến việc của Fernando... Chuyện em mà em còn làm chưa tốt nói gì để ý đến mấy cái dự án vĩ mô của anh ta.

David bật cười:

- Em nói như thể em có trình độ học vấn rất thấp! Em cũng là Thạc sĩ rồi mà. Anh có cảm giác em khá tự ti trước Fernando. Anh ta có độc đoán với em lắm không? À, ý anh nói, anh ta có nghiêm khắc không?

Kim không biết trả lời làm sao. Cô không muốn nói xấu Fernando từng đàn áp mình ngóc đầu không lên, cũng không dám khoe đôi khi cô nổi điên cào cấu anh đến rướm máu.

David biết Kim đang không thoải mái, anh bắt sang chuyện khác, kể về thành phố Birmingham là nơi hội tụ của nhiều nền văn hóa. Khi đến nơi, Kim nhận ra quả đây là thành phố hợp chủng quốc với nhiều màu da, nhiều sắc dân và người Hoa hiện diện khá đông. Doanh nghiệp hai người đến thăm cũng có nguồn gốc từ một gia đình Trung Hoa lâu đời, tuy nay đã hoạt động theo kiểu hiện đại nhưng gốc rễ của sự quản lý vẫn còn theo lối gia đình trị. Xong việc, như đã có lời mời, David hào hứng đưa Kim về thăm nhà. Cha mẹ David ngoài bảy mươi, hẳn họ có con khi tuổi đã cao. Ông bà dọn sẵn bàn chờ con trai và cô bạn đồng nghiệp người Việt Nam cùng ăn tối. Không khí trong gia đình David thật ấm cúng, người này nói người kia cười, ai cũng thích pha trò và âu yếm chăm sóc nhau bằng những cử chỉ nhỏ nhặt như rót rượu dùm, lấy thêm khăn ăn hay mời nhau món tráng miệng. Đột nhiên cha David đề nghị Kim ở lại thêm vài ngày, để có thể đến Stratford-Upon-Avon thăm quê hương của Shakespeare rồi ghé qua Warwick thăm lâu đài cổ luôn. Hai thành phố nhỏ này nằm gần Birmingham. Kim lúng túng, nhưng David đã vội khuyến khích "Hôm nay thứ năm rồi, nếu ăn xong anh lái xe quay về Oxford thì chiều mai anh cũng phải quay lại đây. Chi bằng mình ở đây luôn, đến chiều chủ nhật quay về Oxford. Văn phòng cũng đâu có chuyện gì cấp thiết, giáo sư Portclok đang giảng dạy ở bên Thụy Sĩ. Tiện quá rồi còn gì!". Kim phì cười gật đầu đồng ý.

David đưa Kim lên phòng, nói đây là phòng cũ của người chị gái đã lấy chồng và hiện ở Liverpool. Anh chợt thú nhận chưa bao giờ đưa bạn về nhà và mời ngủ lại như thế này. Kim cười thật lòng: "Vậy thì em hân hạnh quá!". Cô hơi khó ngủ trong căn phòng lạ rồi giật mình tắt điện thoại cầm tay. Nếu Fernando từ Mỹ gọi về nhà cho cô ở Oxford mà không gặp, thể nào cũng phone vô di động. Tốt hơn hết là tắt phứt cho rồi, khỏi phải dài dòng giải thích lung tung.

Gần nửa đêm, khi Kim vừa chợp mắt, David sang gõ cửa phòng, anh đưa điện thoại di động của mình ra, nói có Fernando muốn gặp cô. Kim đang trong tình trạng lơ mơ, cầm điện thoại lên ngái ngủ: "Ai bên đầu dây vậy?". Fernando nói anh muốn để yên cho cô ngủ nhưng David cứ một mực bảo không sao. "Anh phone cho em không được nên lo không biết em có gặp chuyện gì không. Sao ở lại Birmingham chơi mà không báo cho anh một tiếng? - Giọng Fernando từ tốn - Anh phải phone vô di động cho Mauricio, rồi gọi lại lần nữa về nhà em ở Oxford gặp chị người Ý, chị ta nói nghe em đi công tác ở Birmingham và đáng lý tối nay đã quay về rồi. Anh nhờ chị ta cho số của David. Thôi được rồi, biết em ở lại gia đình David anh cũng yên tâm. Chỉ sợ em bị tai nạn...". Kim mở mắt không lên, cô thều thào: "Trù không hà! Thôi em ngủ tiếp đây! Được rồi, từ nay về sau em không tắt di động nữa! Chào!". Kim đưa trả điện thoại lại cho David, thấy anh đang đỏ mặt lên: "Bộ Fernando hay ghen lắm hả? Anh ta theo dõi em suốt sao?". Kim phì cười, nói Fernando vốn "máu lạnh", không biết ghen là gì đâu, tại anh ta lo lắng nên gọi điện tùm lum vậy thôi. David nhìn Kim che miệng ngáp rồi đi vô phòng ngủ tiếp, chép miệng: "Em vô tư kinh khủng!". Kim quay về giường và chợt thấy tỉnh như sáo. Cô nhớ lại giọng điệu lo lắng và từ tốn của Fernando. "Chắc anh ta cũng nổi khùng nhưng cố gắng làm ra vẻ tự chủ - Kim phì cười một mình - Đáng lý mình cũng nên báo qua một tiếng cho xong, khỏi phiền Fernando gọi lòng vòng tìm lung tung. Mà nếu có tai nạn thì sao chứ? Ở tuốt New York có giải quyết được gì đâu mà cũng bày đặt lo lắng!"

David chở Kim đến quê nhà của Shakespeare, anh lăng xăng chụp hình cho cô rồi thuyết minh "loạn xì ngầu" lên. Kim biết anh đang rất phấn khích. Nhìn khuôn mặt tròn vành vạnh như trẻ thơ của David và đôi lúm đồng tiền thật dễ thương của anh, cô nghĩ ai được anh yêu hẳn sẽ rất hạnh phúc vì không bao giờ phải thấy anh cáu kỉnh. Hai người vào một nhà hàng truyền thống Anh ngay trong khu du lịch, David gọi món "fish and chips" và nhìn Kim ăn ngon lành với một vẻ rạng rỡ kỳ lạ. Khi cô thú nhận mình không thể "thanh toán" nổi những miếng khoai tây chiên giòn rồi xoa bụng một cách "bình dân" rên lên "Em đầy lắm rồi!", David phì cười và tự nhiên đề nghị "Vậy đưa đây anh ăn dùm cho!". Kim mừng rỡ trút hết mớ khoai tây sang cho anh rồi nhìn anh hồn nhiên ăn một cách hạnh phúc. Cô biết dân Anh hiếm khi ăn dùm kiểu này, phải thân mật lắm mới dám ăn đồ thừa lại của người khác. Ngay cả Fernando cũng chưa bao giờ ăn dùm Kim cái gì. Lúc nào anh cũng nói "Ăn cho hết! Em phải chịu trách nhiệm về những gì em gọi chứ! Mà em còn phải ăn nhiều hơn nữa mới khỏe!".

Hai người lại tiếp tục sang thăm lâu đài Warwick và về đến Birmingham lúc đã tối mịt. Cha mẹ David đã ăn tối trước nên hai người lúi húi dọn ăn trong nhà bếp. Kim cười cố nén thấy anh lúc nào cũng nói thật nhỏ, làm thật khẽ, sợ gây tiếng động đánh thức cha mẹ dậy. David đưa Kim lên phòng, còn dùng dằng muốn nói chuyện gì đó, anh thì thầm lào xào làm cô không cách chi hiểu nổi nên mở cửa bảo vô phòng cho thoải mái. Hóa ra David muốn kể một câu chuyện cười để chúc Kim ngủ ngon, nhưng khi cô bật lên cười thoải mái thì anh đưa tay ra hiệu giảm bớt "volume" lại.

- Em và Fernando bắt đầu yêu nhau từ khi nào vậy? - Đột nhiên David hỏi một chuyện khá riêng tư mà dân Anh hầu như luôn tránh - Sao trước đó anh không nghe em kể?

- Anh ta dạy em học, lúc đầu cũng chỉ vì giáo sư Baddley yêu cầu thôi - Kim đều giọng, thấy hơi bực vì David quan tâm đến chuyện riêng của mình - Sau đó, em thấy Fernando hết lòng vì em, nên em... nên em yêu anh ta. Tóm lại là em yêu Fernando trước. Hồi mùa thu năm ngoái khi em bảo vệ xong luận văn và được giáo sư Portlock đề nghị ở lại Oxford làm việc, Fernando cho hay sẽ sang Mỹ. Em... em nghĩ anh ta không yêu em nhiều nên mới đồng ý đi. Em đã rất giận và cắt đứt mọi liên hệ với Fernando. Nhưng Giáng sinh anh ta quay về Oxford tìm em. Em biết là mình đã sai và... và tụi em đã quay lại với nhau.

David nhìn sâu vào mắt Kim:

- Vậy nếu trước Giáng sinh có người tỏ tình với em thì Fernando còn cơ hội quay lại không? Em nói thẳng đi!...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây

pacman, rainbows, and roller s