Nhưng Ngân Hằng cũng không có nhiều thời gian để lo nghĩ, cô cố gắng để tiếp tục với cuộc thi cho bản thân mình. Ngày cô kết thúc cuộc thi trở về cũng là ngày cô bị đuổi ra khỏi nhà. Thật là một sự nghiệt ngã.
Cô nhớ mình đã khóc lóc gào thét van xin bà Kim Lương nhiều thế nào, nhưng vẫn bị bà ta một mực đuổi đi.
Đó là những tháng ngày đen tối nhất của Ngân Hằng, phải tìm mọi cách bươn chải lo cuộc sống. Một cô gái như cô, trên người không có lấy một đồng xu, lại dẫn theo đứa em nhỏ, dù được bạn bè giúp đỡ, nhưng cô hiểu chỉ có tự bản thân mình vươn lên mới có thể đứng vững giữa cuộc sống khắc nghiệt này, vả lại cô cũng không thể cầm tiền của các bạn được. Cho nên cô dùng thứ mà bản thân mình có để bán.
Nhật Tân nhìn vẻ mặt xanh xao của Ngân Hằng cùng mái tóc ngắn của cô mà kinh ngạc vô cùng, hét lên:
– Ngân Hằng đã xảy ra chuyện gì vậy.
Cô mệt mỏi, cảm thấy toàn thân rã rời, cố gắng mĩm cười lắc đầu:
– Không có gì đâu.
Nhật Tân nhìn nắm tiền cô siết chặt trong lòng bàn tay, nhìn cánh tay bị tím bầm dán một miếng băng keo cá nhân liền hiểu ngay lập tức, cô run run nước mắt hỏi Ngân Hằng:
– Bạn bán tóc và bán máu sao.
Ngân Hằng xoay mặt không đáp, đều cô tiếc nhất là mái tóc dài của mình, ba luôn thích cô để tóc dài vì như thế trông cô rất giống mẹ.
Nhật Tân ôm chầm lấy cô khóc nức nở, cô cũng khóc, khóc cho thân phận béo dạt mây trôi của mình, rồi không biết sẽ đi về đâu. Mọi người đến chơi biết chuyện xảy ra cũng ôm lấy cô khóc nức nở. Bảo Trâm ôm lấy cô khóc than nói:
– Tại sao ông trời lại nỡ đối xử với bạn như thế .
Ngân Hằng cũng không biết vì sao ông trời lại nỡ đối xử với cô như thế, chỉ có thể cho rằng kiếp trước mình đã làm sai, kiếp này phải chuộc tội.
Ước mơ học đại học đành phải từ giã, bạn bè giúp cô lấy lại sức khỏe và bắt đầu tìm cho mình một công việc có thể nuôi sống hai chị em. Ngân Hằng đi đến đâu đều bị từ chối, ngay cả công việc thấp hèn nhất, bởi vì cô không có bất cứ giấy tờ tùy thân nào cả, kể cả chứng minh nhân dân. Đau khổ và tuyệt vọng, Ngân Hằng lang thang cho đến khi trời tối sầm.
Ánh đèn đầy màu sắc của thành phố về đêm càng cho thấy sự ồn ào náo nhiệt của nó hơn cả ban ngày. Ngân hằng cảm thấy cô đơn lạc lẫm hơn bao giờ hết.
Bước chân thẫn thờ, cô va vào một người đang đi ngược lại.
Người đó cau mày nhìn cô một cái rồi quay lưng bước đi. Ngân Hằng mới ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, một tiếng thở dài bi thương thừ trong đáy lòng của cô. Rồi khung cảnh quen có chút thuộc đập vào mắt cô. Đó là một quán bar sang trọng, với những ánh đèn rực rỡ.
“ Cô bé có muốn trở thành ca sĩ hay không….giọng của cháu hay lắm….”
Lời của người quản lí nói khi đó bỗng đọng lại trong tâm trí cô. Ngân Hằng siết chặt tay, cô cắn môi nhìn chằm chằm vào cánh cửa quán bar đó. Có những lựa chọn dù không muốn cũng phải chấp nhận.
Ngày hôm sau, Ngân hằng trở lại với tờ danh thiếp mà ông ta đã đưa cho cô. Đó có lẽ là một sự may mắn, may mắn duy nhất với cô lúc này. Tấm danh thiếp đó, Ngân Hằng chẳng hề chủ tâm giữa lại, cô chỉ là tiện tay đặt vào trong chiếc hộp thiết đựng những thứ bút viết của cô. Lúc bà Kim Lương quăng chiếc hộp đó ra, tấm danh thiếp cũng văng ra trước mặt cô, Ngân hằng cũng chỉ là tiện tay nhặt bỏ vào mà thôi. Không ngờ bây giờ có thể sử dụng nó một cách thuận lợi như vậy.
Người quản lý tất nhiên đã không còn nhớ đến cô sau một năm trời dài như thế. Nhưng ông ta ít khi nào đưa danh thiếp của mình cho người lạ, cho nên khi nghe cô nói và nghe cô hát, ông ta mới nhớ lại và cuối cùng ông ta đồng ý để cô hát ở đây.
– Cô bé, cháu thật sự muốn đến đây hát à.
Ngân Hằng chậm rãi gật đầu.
– Vì sao?
– Vì cháu cần tiền – Cô thẳng thắn đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào ông ta không chút e ngại. Cũng không tỏ ra đau khổ bị ép buộc.
Người quản lý nheo mắt nhìn cô thật lâu, rồi quyết định để cô ở lại. Giọng của cô vẫn là một giọng ca thô, được ông ta đào tạo cả tuần mới bắt đầu đứng lên sân khấu. Lần này cô không còn tâm trạng bi thương khi sắp xa cách người yêu, cũng không còn Lâm Phong để cô nhìn và gửi gấm tâm sự, cho nên cô có chút hồi hộp và run sợ. Cảm thấy một mình đứng lên sân khấu thu hút ánh nhìn của mọi người, có chút không tự nhiên. Trong lúc cô còn đang bối rối, nhạc vẫn đang dạo lên thì người tiếp viên đã ôm một bó hoa tặng cô, theo hướng tay người đó, cô nhìn thấy Quang Khải. Anh ta vẫn nhìn cô với ánh mắt khi gặp tên Hào.
Từ đó mỗi đêm, khi cô hát, anh ta đều tặng cô một bó hoa, chỉ là lặng lẽ nhìn cô như thế cho đến khi kết thúc bài hát. Ly rượu trên tay anh ta khiến anh ta càng trở nên bí ẩn hơn.
Có lẽ Ngân Hằng mãi mãi sẽ không giáp mặt với Quang Khải nếu không có việc Gia Bảo bị ngất và bác sĩ bảo cần phẩu thuật gấp.
Ngân Hằng nhớ mãi ngày hôm đó, lúc đó, bên cạnh Quang Khải có hai cô gái xinh đẹp, còn có một vài người xung quanh. Dường như họ đang bàn bạc việc làm ăn với nhau, nhưng trong đó, cũng có sự trêu ghẹo đùa giỡn với hai cô gái kiều nữ xinh đẹp kia.
Ngân Hằng nghe loáng thoáng họ đùa với nhau về giá một đêm của hai cô gái là bao nhiêu. Hai cô gái kia chẳng chút xấu hổ đưa ra giá của mình.
Ngân Hằng siết chặt bó hoa mà Quang Khải tặng cho mình, quyết tâm đến trước mặt anh ta lên tiếng:
– Anh có thể trả giá một đêm cho tôi bao nhiêu tiền.
Thanh âm của cô không lớn không nhỏ trong trẻo vửa đủ nghe. Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn cô đầy kinh ngạc, họ biết cô hát phục vụ ở đây, nhưng chưa từng nghe nói cô đi khách bao giờ. Quang Khải nhìn Ngân Hằng vẫn với đôi mắt thâm trầm kì lạ kia. Đưa tay với lấy điếu thuốc châm lửa hút một hơi, anh mắt của Ngân Hằng vẫn chiếu trên người anh ta không hề rời. Dù cho khói thuốc phả ra vẫn không thể làm mờ ánh sáng từ trong đôi mắt đen sâu lấp lánh của cô.
Ngân Hằng càng siết chặt bó hoa hơn nữa, đến nỗi móng tay bấm cả vào lòng bàn tay cô, tim cô đập rất mạnh, cô chờ đợi câu trả lời của Quang Khải mà đôi chân cô run rẩy ẩn dưới chiếc váy dài.
Cuối cùng Quang Khải cũng dụi tắt điều thuốc và trả lời cô:
– Tôi không ngủ với trẻ em.
– Tôi đã là đàn bà – Ngân Hằng nhìn thẳng anh ta đáp.
- Được rồi. Trong buổi đấu thầu này, công ty chúng ta nhất định phải giành được công trình này. Đây là công trình được đầu tư và có sự quan tâm lớn. Nếu như chúng ta có thể giành được nó về cho mình, chắc chắn sẽ có nhiều người tìm đến công ty của chúng ta hơn – Quang Khải nghiêm nghị nói lớn trong buổi họp.
Tất cả mọi thành viên đều gật đầu tán đồng, họ đã bỏ công sức rất nhiều để hoàn thành dự án lần này, với quyết tâm giành được bản hợp đồng của công trình xây dựng bênh viện lớn lần này. Hiện nay có rất nhiều công ty xây dựng đều nhắm đến công trình xây dựng này. Đây là cơ hội lớn, dù là công ty nhỏ, nhưng chỉ cần vé mời tham gia đấu thầu lần này cũng đã có thể ngẩng cao đầu. Huống hồ việc giành được nó, chắc chắn danh tiếng công ty sẽ vang xa. Công ty của họ là công ty lớn, không cần phải tạo thêm tiếng tăm, nhưng lợi nhuận từ công trình lần này hoàn toàn không nhỏ, vì lợi ích của bản thân, họ quyết giành cho bằng được.
– Tất cả mọi người đã nghe rõ chưa – Quang Khải quét mắt tất cả lớn tiếng hô. – Rõ – Tất cả đồng loạt hô lớn.
– Được rồi, tan họp – Quang Khải gật đầu hài lòng hô lớn lần nữa,.
Tất cả mọi người đều lục đục đứng lên trở về phòng tiếp tục công việc của mình. Đợi mọi người ra ngoài hết, Quang Khải mới nhìn Ngân Hằng hỏi:
– Trưa nay ăn cơm trưa cùng với anh được không?...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: