XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nơi ấy có anh - Born

“ Không đâu, bà ta nhất định sẽ đánh gãy chân mình sau đó bắt nhốt mình, không cho mình gặp ba và Gia Bảo nữa. Mình sợ lắm, mình không muốn về nhà…”
Ngân Hằng muốn vùng ra khỏi tay Minh Nhật, nhưng bị cậu giữ chặt, cô hoảng hốt ôm lấy cậu yêu cầu.
“ Đừng đưa mình về đó, hãy đưa mình đi đi, đi đâu cũng được. Chỉ cần rời xa nơi này, đưa mình đi đi….”
Cô ôm chặt lấy Minh Nhật cầu xin.
“ Chỉ cần được ở bên bạn, dù bạn đưa mình đi đâu cũng được. Mình muốn được ở bên cạnh bạn mà thôi “ – Nỗi sợ hãi khiến lí trí của Ngân hằng rối loạn, cô ra sức cầu xin chỉ mong Minh Nhật không đưa cô quay trở về nhà, cũng không nhớ rõ bản thân đã nói gì.
Thật lâu….thật lâu dưới trời mưa, cô luôn miệng khẩn cầu Minh Nhật đưa mình đi, Minh Nhật lúc đầu bối rối vì cậu chưa từng nghĩ đến việc này, hơn nữa, cậu có những ý định và nỗi niềm riêng. Nhưng rồi cậu mềm lòng trước những giọt nước mắt của cô, cậu khẽ ôm cô và nói:
“ Được, mình sẽ đưa bạn đi khỏi nơi đây”
“ Thật sao” – Ngân hằng mừng rỡ nhìn Minh Nhật.
“ Thật” – Cậu gật đầu xác nhận.
“ Cám ơn…” Ngân Hằng đưa tay bưng mặt khóc, cuối cùng cũng có người đồng ý đưa cô đi khỏi nơi này.
Mưa lạnh lẽo vẫn cứ rơi, dường như nó xác định sẽ rơi mãi không ngừng, giống như cuộc đời của Ngân hằng mãi không ngừng đau khổ.
Nhưng lúc Minh Nhật quyết tâm nắm tay Ngân hằng rời đi thì Ngân Quỳnh bỗng chạy ra khỏi nhà, nhìn thấy Ngân hằng bèn thét gọi, nước mắt cô cũng rơi đầy gương mặt và bị mưa cuốn trôi đi:
– Chị…chị ơi…..ba đã…
Trời đất đêm tối bỗng quay cuồng, bên tai như có tiếng sét nổ ầm khủng khiếp, mưa nặng hạt thấm vào người ướt lạnh, cô cuối cùng không chống đỡ được nữa mà ngất đi.
Khi cô mở mắt dậy, xung quanh là một màn sương khói đậm đặc, cả người nóng bừng, đầu óc choáng voáng quay cuồng khi bên tai có tiếng khóc than ầm ĩ. Và cũng là lúc cô nhận ra mình vừa mất một người thân nữa trên cõi đời này.
Điều bất ngờ nhất sau đám tang của ba Ngân Hằng, bà Kim Lương dường như không làm khó gì Ngân Hằng cả, bà ta đối xử với cô lạnh nhạt nhưng không còn đánh đập hay hành hạ gì cô nữa. Bà ta vẫn chấp nhận cho cô đi học. Ngân hằng đã nghĩ rằng bà ta vì ba cô mất nên mới như vậy với cô.
Công ty nhà cô cũng bắt đầu trở lại quỹ đạo, coi như ba mẹ Lâm Phong vẫn giữ lời giúp đỡ nhà cô. Nhưng Minh Nhật ngay sau đó cũng bị ông nội đưa sang mỹ du học. Bởi vì trong mắt người ngoài, Lâm Phong và Minh Nhật là hai anh em sinh đôi, Lâm Phong qua mỹ học, Minh Nhật cũng vì vậy phải đi du học chung. Cậu vẫn thường xuyên liên lạc với Ngân Hằng.
Hơn nữa năm trời cô sống trong yên ổn, hàng ngày đi học, thậm chí bà ta còn cho cô đến lớp ôn luyện để nâng cao. Và cuối cùng cô sắp đối mặt với kì thi đại học.
Ngân Hằng cầm trên tay phiếu ghi nguyện vọng của mình, cô mĩm cười hạnh phúc, cuối cùng thì nguyện vọng của và mơ ước của cô cũng thành sự thật.
Nhưng không ngờ trước khi Ngân Hằng đặt bút viết tên trường cô muốn thi thì bà Kim Lương đã gọi cô đến phòng bà ta nói chuyện.
– Dì bảo sao…bảo con thay Ngân Quỳnh thi đại học sao – Ngân hằng run run hốt hoảng dường như không tin được vào tai mình hỏi lại bà Kim Lương.
– Đúng vậy – Bà Kim Lương lạnh lùng xác nhận.
– Dì à, dì đừng đùa, làm sao con có thể thi thay cho ngân Quỳnh – Ngân hằng sụp người xuống đất nhìn bà nói.
– Chuyện đó mày không cần phải lo, chỉ cần làm theo lời tao bảo là được rồi.
– Nhưng mà …..
– Rầm…. – bà Kim Lương đập tay xuống bàn giận dữ quát lên.
– Nếu như mày không đồng ý thì mày và Gia Bảo sẽ cùng nghỉ học hết. Tao không có tiền để nuôi hai thứ ăn hại tụi bây đâu. Tao nuôi tụi bây lâu như vậy là đủ lắm rồi. Tụi bây ít nhất cũng phải làm một việc gì đó để trả ơn tao chứ. Huống chi, Ngân Quỳnh là em gái mày. Mày giúp nó thi cũng có gì đâu. Năm nay mày không thi được thì còn năm sau, còn Ngân Quỳnh thì không được thông minh như mày. Mày phải giúp nó chứ. Bây giờ mày chọn lựa đi, thi hay là không thi.
Ngân Hằng cười khổ trước sự uy hiếp của bà Kim Lương, cô còn có thể chọn lựa được nữa hay sao? Cô lặng lẽ nuốt nước mắt gật đầu. Ít nhất là vì Gia Bảo. Không thể để thằng bé không được đến trường như thế.

Từng sợi tóc của cô rơi xuống, Ngân Hằng khẽ nhắm mắt lại như một cách luyến tiếc thứ đã từng gắn bó với mình rất lâu.
Hai chị em gái, hai người mẹ khác nhau, cho nên cả hai cũng có gương mặt khác nhau. Tuy nhiên nhìn bề ngoài và dáng người lại khá giống nhau. Nhất là khi nhìn họ từ đằng sau, cả hai dáng thon gầy thanh mãnh, mái tóc dài phủ ngang lưng, khó lòng phân biệt được. Chỉ khác nhau ở chỗ, Ngân Quỳnh để tóc mái, cho nên trông giống như búp bê xinh xắn đáng yêu, còn cô, tóc ép nhẹ bồng bềnh, mỗi khi thả rơi lại trở nên quyến rũ. Nhưng mà giờ đây, cô phải cắt đi mái tóc trước của mình để cho giống Ngân Quỳnh.
Có lẽ vì họ là hai chị em, cho nên cũng có chút nào đó giống nhau, cô cắt tóc mái, đeo kính gọng đen vuông bự, loại kính ngố mà các bạn trẻ thường hay đeo che đi nữa khuôn mặt trong khá là giống Ngân Quỳnh.
Bà Kim Lương nhìn hai tấm hình chụp cô và Ngân Quỳnh ở hai hình ảnh giống nhau thì mĩm cười hài lòng vô cùng. Bà ta cấm Ngân Hằng tiết lộ mọi chuyện với bất cứ ai, kể cả Ngân Quỳnh.
Nộp hồ sơ dự thi đại học, chụp lại hình chứng minh nhân dân….tất cả đều đồng loại thay hình của Ngân Hằng cho Ngân Quỳnh. Cứ thế chờ đợi ngày thi tới. Cũng không hiểu vì sao, Ngân Quỳnh đối với Ngân Hằng có phần lạnh nhạt xa cách hơn xưa kể từ khi ba cô mất. Ngân Quỳnh luôn nhìn cô với ánh mắt kì lạ, muốn nói điều gì đó nhưng lại lẩn tránh.
Trong khoảng thời gian ôn thi, bà Kim Lương cho Ngân Hằng khoảng thời gian thoải mái vô cùng, nhiệm vụ của cô chính là học. Điều bà ta muốn là Ngân Quỳnh có thể đậu đại học khối A ngành quản trị kinh doanh, để sau này thay bà ta tiếp quản công ty.
Ngân Hằng chưa hề có ý tranh giành với Ngân Quỳnh, cô cũng cảm thấy như vậy khá tốt. Cô chỉ cần công ty của ba cô vẫn phát triển tốt là được, cô hy vọng mình có thể đóng góp phần công sức nào đó, cho nên lén lút đăng ký dự thi khối V. Cô muốn trở thành kiến trúc sư để có thể giúp cho công ty của ba cô phát triển tốt hơn. Cô Đăng ký lớp học đồ họa và mọi thứ, chăm chỉ học hỏi và tìm hiểu, tất nhiên đều là trong âm thầm lặng lẽ. Cô muốn trở thành kiến trúc sư giỏi, có danh tiếng để vực dậy cho công ty ba cô. Xem như an ủi ông khi đã an nghĩ dưới lòng đất.
Cứ nghĩ đến việc, ba cô vì tham gia công trình mà bị tai nạn là lòng Ngân Hằng lại quặn đau, đều là lỗi của cô tất cả. Kể cả lúc ba cô mất, không ngờ ông lại chọn thời điểm cô bỏ đi mà ra đi như thế. Có lẽ ông đã muốn từ bỏ cuộc sống này nhưng vì cô mà cố níu kéo hơi thở đến tận lúc đó.
Trong đêm tối nhìn hình ông trên bàn thờ mà Ngân Hằng lặng lẽ rơi nước mắt tự trách bản thân rất nhiều. Đồng thời cũng oán hận kẻ đã bỏ rơi cô trong lúc cô cần bờ vai nhất.
Cuối cùng ngày thi cũng đến, Ngân Hằng mang nỗi hồi hộp giống như các bạn đến trường thi, còn Ngân Quỳnh bị bà Kim Lương cho uống thuốc ngủ khiến cô chậm trễ, xem như bỏ kì thi lần này.
Khi Ngân Hằng đưa lời giải mà cô đã viết trong bài thi, bà Kim Lương lập tức nhờ người so kết quả.
Đến khi kết quả được coi là đúng đến 90%, bà ta gật đầu hài lòng, đối xử với cô mấy ngày tiếp theo tốt vô cùng. Tốt đến nỗi khiến Ngân Hằng gnhi ngờ, không dám tin bà ta thực tâm.
Ngân Quỳnh vì buồn bã không thể đi thi đại học, được bà Kim Lương dỗ dành khuyên nhủ bảo đợi đến năm sau, sau đó bà ta bảo cô đi du lịch cho đỡ buồn. Thái độ bà ta cương quyết bắt Ngân Quỳnh phải đi rất kì lạ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0033 giây