– Nếu như bạn nói ra, mình sẽ hận bạn mãi mãi.
– Vì sao cứ muốn đi như thế chứ?
– Vì đó là lối thoát duy nhất cho mình – Ngân hằng lạnh lùng đáp.
Minh Nhật choáng voáng khi nghe câu trả lời của Ngân hằng, cậu siết chặt tay, cảm thấy tim đau nhói.
– Nếu mình nói, mình có đủ khả năng để giải thoát cho bạn thì sao?
Ngân Hằng im lặng cúi đầu, cô không muốn tranh cãi với Minh Nhật vì điều này nữa.
– Bạn có nghĩ hậu quả khi quyết định bỏ trốn hay không?…Cứ cho là bạn có thể tự mình bươn chải cuộc sống, vậy còn Lâm Phong thì sao. Từ nhỏ cậu ta đã quen sống sung sướng rồi, liệu có chịu được cảnh sống này không? Bạn nghỉ chỉ đơn thuần có tình yêu là có mọi thứ hay sao? Bạn đâu phải là cô gái ngốc nghếch suy nghĩ nông cạn như vậy. Bây giờ Lâm Phong chấp nhận rời đi với bạn, sau này sẽ có ngày cậu ấy sẽ hối hận. Khi đó bạn sẽ thế nào.
Ngân Hằng cắn chặt môi im lặng.
Cuối cùng đến ngày hẹn, Ngân Hằng được Ngân Quỳnh lén lút trộm chìa khóa của mẹ mở cửa cho Ngân hằng thoát ra. Cô chạy đến chỗ hẹn, chờ Lâm Phong.
Đó chính là gốc cây ổi mà hai người từng cùng nhau đến chơi.
Ngân Hằng nhìn nơi này, khẽ cười nhớ lại từng khoảnh khắc vui vẻ của hai người trước đây. Trong giây phút chờ đợi, cô ngồi tưởng tượng ra mái nhà mà họ sẽ cùng nhau xây dựng, tưởng tượng ra khu vườn nhỏ mà họ sẽ trồng rau, cô nghĩ chuyện nếu hai người sẽ kết hôn cùng nhau, sẽ hạnh phúc ra sao, sinh ra những đứa con thế nào?
Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, bầu trời từ ấm áp chuyển sang lạnh lẽo, từ sáng chuyển sang tối, và cuối cùng là những cơn mưa rả rích rơi xuống ướt lạnh khắp người cô.
Ngân hằng chỉ có thể co ro đứng sát vào gốc cây ổi, ôm ba lô quần áo run rẩy.
Từ giây phút hạnh phút chuyển sang lo lắng, rồi từ lo lắng chuyển sang sợ hãi và cuối cùng là tuyệt vọng.
Lâm Phong không tới.
Cô vẫn luôn tự nhủ, cậu nhất định sẽ tới, nhất định sẽ tới. Chờ thêm chút nữa thôi, chỉ chút nữa thôi….
Bóng dáng Lâm Phong vẫn mịt mờ.
Trong màn mưa tối thăm thẳm, ở nơi xa vắng, chỉ có tiếng mưa và cái lạnh khiến cho Ngân hằng biết thế giới này còn tồn tại. Nếu không cô sẽ bị nỗi cô đơn quay bọc và ăn mòn mất.
Cái lạnh bên ngoài thấm vào da thịt, lạnh cắt, nhưng cô lại không cảm thấy bằng cái lạnh trong lòng. Một nỗi tuyệt vọng cùng oán hận cuộn trào.
Chiếc ba lô cô ôm chặt trong tay rơi xuống đất cùng nỗi tuyệt vọng mong chờ.
Nước mắt cô chạy dài trên mặt hòa cùng nước mưa, không rõ đâu là mưa, đâu là nước mắt. Chỉ kkhi chúng và trong miệng cô, cô mới phân biệt được. Nhưng tất cả đều lạnh đến cùng cực, chạm vào trái tim của cô khiến nó đóng băng rồi vỡ vụn ra.
Ánh sáng từ nơi trước mặt, hòa trong màn mưa mờ ào càng mờ ảo hơn.
Nhưng lại mang niềm vui khôn tả trong Ngân hằng, cô vui mừng lau nước mắt trên mặt mình, khẽ cười hạnh phúc. Cuối cùng…cuối cùng Lâm Phong cũng đã đến.
Cô vui mừng lao đến, dáng người đó dần hiện rõ trước mặt cô hơn, một tay cầm dù, một tay cầm đèn pin đi tới.
– Phong….- Ngân hằng mừng rỡ gọi, tay ôm lấy người trước mặt
– Không phải – Đáp lại cô là giọng nói lạnh lùng của Minh Nhật.
Ngân hằng sựng lại trước mặt Minh Nhật, cô ngẩng đầu nhìn kỹ người trước mặt, cơn lạnh khiến môi cô tím tái và run rẩy:
– Sao lại là bạn.
– Mình đến để nói cho bạn biết, Lâm Phong không đến đâu, cậu ấy đã lên đường đi mỹ du học rồi.
Trái tim Ngân hằng như rơi vào một hố đen không đáy, đầu óc choáng voáng, tai ù đi, cả người bị sự tuyệt vọng bao trùm bóp ghẹt đến khó thở.
– Giữa bạn và vật chất vốn có, cậu ấy cuối cùng đã chọn vật chất – Minh nhật khẽ nói thêm một câu nữa, khiến Ngân hằng rơi xuống vực thẳm muôn trượng.
Chương 12: Nếu anh chỉ là một giác mơ
Ngân Hằng đứng trên sân thượng của tòa nhà công ty cô làm, nhìn về phía những đám mây trôi lững lờ xa xăm, đôi mắt cô ẩn chứa một nỗi buồn.
Cô thích nhìn đường chân trời xa xôi tít tắp ở đằng kia, nhìn mãi nhìn mãi, nhìn đám mây trôi, mỗi lúc một xa, giống như dòng đời của một con người, cứ thế trôi đi, không nơi dừng lại. Hòa trong những tia nắng ấm áp, tạo ra những màu sắc thật đẹp.
Đứng từ trên cảm, cảm nhận gần như là chỉ cần vươn tay là có thể chạm lấy, nhưng khi giơ tay lên bắt lấy thì chỉ bắt được khoảng hư vô mà thôi.
Nhìn bàn tay trống rỗng của mình, Ngân Hằng khẽ nhắm mắt lại, hít thật sâu cố xua đi cảm giác buồn bã trong lòng của mình.
Cô đưa tay ôm lấy cơ thể, cảm thấy bản thân lạnh lẽo và cô đơn giữa dòng đời rộng lớn này.
– Biết ngay là chị ở đây mà – Ngọc Liên – Cô bé mới vào làm trong công ty cô, trực thuộc quyền cô quản lý có đôi mắt sáng và nụ cười tươi tắn, bận bộ đồ công sở màu đen đang từng bước đi đến gần cô.
Ngọc Liên nhìn theo hướng đường chân trời mà cô đang nhìn hít một cái rồi nói:
– Đúng là khiến người ta dễ chịu thật.
– Tìm chị có việc gì – Ngân hằng lạnh lùng quay sang nhìn cô bé ấy hỏi.
– Á, em đem mẫu thiết kế của phòng kế hoạch đến cho chị xem. Em để ở phòng chị đó – Ngọc Liên chợt nhớ ra vì sao mình tìm Ngân hằng bèn trả lời.
– Chúng ta xuống thôi – Ngân hằng gật đầu đáp rồi quay người đi xuống bên dưới.
Ngọc Liên cũng đi theo cô xuống dưới, nhưng ánh mắt nhìn cô lấm la lấm lét như muốn hỏi gì đó nhưng lại không dám, Ngân hằng bèn nói:
– Muốn nói gì thì nói đi.
Được sự cho phép của cô, ngọc Liên hít một cái bèn đi vào chủ đề.
– Chị, em thật không hiểu vì sao chị lại không chịu nhận chuyến công tá đó. Chẳng phải đó là cơ hội rất tốt để thăng chức hay sao. Biết bao nhiêu người muốn mà không được, vậy mà chị lại từ chối.
Ngân Hằng khẽ cười trước dáng vẻ tiếc nuối của Ngọc Liên, nhưng cô vẫn im lặng.
– Haiz! Nếu chị mà đi, em cũng sẽ được đi theo. Em chưa đến mỹ lần nào, thật là đáng tiếc – Ngọc Liên than thở thành lời.
– Nếu em muốn đi, chị có thể lên tiếng để em có thể đi theo gọi là phụ giúp cho mọi người – Ngân Hằng bèn đề nghị.
Ngọc Liên vừa nghe xong thì hai mắt sáng rỡ quay sang nhìn cô kích động:
– Thật hả chị.
Nhưng sau đó, vẻ mặt cô tieu nghĩ, lắc đầu nói:
– Em thích làm việc với chị hơn.
– Dù chị nghiêm khắc và khó tính à – Ngân Hằng khẽ trêu.
– Chị làm vậy vì muốn em giỏi thôi. Đi theo chị, em học được nhiều lắm, còn được ra công trình nữa chứ. Nhỏ bạn cùng vào một lúc với em nhưng ở bên tổ 2 lại chỉ là một chân sai vặt thôi, đời nào được như em chứ. Em cảm thấy mình thật may mắn vì được nằm trong tổ của chị.
Ngọc Liên nhìn Ngân Hằng bày tỏ thái độ kính phục lẫn biết ơn sâu sắc.
– Mau đi thôi, đừng có nịnh nữa – Ngân hằng khẽ cười lườm Ngọc Liên một cái.
– Người ta nói thật mà – Ngọc Liên dậm chân hơi dỗi đáp nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo Ngân Hằng.
Vừa xuống là Ngân Hằng vào phòng ngay rồi đóng cửa lại xem xét kỹ bản thiết kế mà Ngọc Liên đã để trên bàn cho cô. Còn Ngọc Liên vừa định ngồi xuống bàn thì đã bị mấy chị em cùng tổ quẩy tay đến hỏi nhỏ:
– Sao rồi, Ngân Hằng bảo thế nào, cô ấy có nói vì sao không chịu đi mỹ hay không?- Một người hỏi.
Ngọc Liên lắc đầu trưng ra bộ mặt buồn hiu.
– Đã bảo mà, Ngân Hằng sẽ không đồng ý đi đâu – Một người có thâm niên lâu nhất nói.
– Sao kì vậy ta, đây là lần thứ 7 rồi đó. Hễ bảo đi qua mỹ là cô ấy lại từ chối, trong khi Nhật và canada vẫn chấp nhận đi như thường.
– Chắc là có nguyên nhân gì đó.
– Nhưng là nguyên nhân gì?
– Không biết….
Vậy là mọi người bắt đầu lao đầu vào tám chuyện, tìm hiểu nguyên nhân vì sao mà Ngân hằng không chấp nhận công tác qua mỹ , mãi lo tám mà quên mất thời gian, không hay rằng có người đang tới....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: