XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nơi ấy có anh - Born


- Chị đi đâu cả ngày nay vậy. Em gọi điện rất nhiều lần nhưng không được.

- Có chuyện gì? – Nhìn vẻ mặt của Ngân Quỳnh, Ngân Hằng bỗng cảm thấy sợ hãi.

- Ba…ba….ba trực tiếp lên chỉ huy công trường, và chẳng may bị sự cố nên bị ngã từ trên cao xuống. Hiện giờ vẫn đang cấp cứu trong bệnh viện. Mẹ dặn em ở nhà trông nhà và Gia Bảo chờ chị về báo cho chị hay.

- Ba ở bệnh viện nào? – Ngân Hằng run rẩy hỏi.

Nghe Ngân Quỳnh nói xong, Ngân Hằng lập tức chạy đến bệnh viện ngay lặp tức.

- Mẹ, mẹ có đến nhà Ngân Hằng hay không? Không biết xảy ra chuyện gì, vì sao bạn ấy không đến thăm con – Lâm Phong nhìn mẹ rầu rĩ nói. Từ khi phẩu thuật đến nay đã là một tuần lễ rồi, nhưng vẫn không thấy Ngân Hằng đến thăm cậu. Điện thoại nhà và điện thoại bàn vẫn không gọi được.

- Chắc là nhà bạn ấy đi đâu rồi, mẹ có đến tìm nhưng nhà bạn ấy đóng cửa không có ai hết. Con cứ yên tâm mà tĩnh dưỡng đi, khi bạn ấy về, thế nào cũng đến tìm con. Đừng để bạn ấy nhìn thấy vẻ mặt hốc hác của con – Bà Ngọc Lan cố gắng khuyên nhủ Lâm Phong, bà còn kín đáo nhờ bạn bè đền chơi để Lâm Phong giải khuây.

- Con biết rồi – Lâm Phong buồn bã đáp.

Cậu nhìn chiếc điện thoại im lìm của mình mà cảm thấy trong lòng trống rỗng và bất an vô cùng.

Tại một nơi khác, một quán ăn khá nổi tiếng.

- Ba, ba ăn nhiều đi ba – Minh Nhật vui mừng gấp thức ăn vào trong chén của một người đàn ông da ngăm đen, ốm yếu.

- Cám ơn con – Người đàn ông cảm động nhìn Minh Nhật – Cả tháng nay con vất vả nhiều rồi. Nhớ có con mà bà nội mới có thể sống tiếp. Ba là con mà lại chẳng giúp được gì, ba thật bất hiếu.

- Ba đừng nói vậy mà. Đó là bà nội của con, con phải có nhiệm vụ chăm sóc cho bà – Minh Nhật vỗ về ông – Ba ra tù rồi, sau này bà nội sẽ do ba chăm sóc, ba có thể tận hiếu với bà được rồi.

- Ừ hm, ba nhất định sẽ bù đắp cho con và bà – Người đàn ông gật đầu vui vẻ nói.

Hai cha con ăn xong tính tiền ra về, bỗng ba Minh Nhật nhìn thấy một người phụ nữ đi vào tiệm. Ông liền nói với Minh Nhật:

- Con về trước đi, ba gặp lại bạn cũ. Ba đến chào hỏi một chút.

- vậy con về trước – Minh Nhật chào bar a về.

Ba Minh nhật liền tiến đến bàn của người phụ nữ, ông bèn lên tiếng.

- Lâu quá không gặp em.

Nghe tiếng chào, bà Kim Lương ngẩn đầu nhìn lên sửng sốt

- Mẹ! Con muốn ra ngoài chơi một chút – Lâm Phong vừa xuất viện xong , được tài xế đưa về nhà thì nhìn mẹ cầu khẩn.

- Không được – Bà Ngọc lan lắc đầu đáp.

- Tại sao? Ở trong bệnh viện lâu như vậy rồi, mẹ cũng phải cho con đi hít thở không khí trong lành chứ – Lâm Phong dậm chân giận dỗi đầy thất vọng nói.

- Ông nội con đang ở đây. Vào nhà chào ông rồi mới tính – Bà Ngọc Lan thấy con trai có vẻ giận thì dịu giọng nói.

- Sao ông lại đến đây ạ – Lâm Phong hơi ngạc nhiên hỏi.

- Còn vì sao nữa. Tất nhiên là vì con rồi – Bà Ngọc lan dùng ngón tay xỉa vào trán Lâm phong mắng yêu.

- Vậy chào ông xong, con có thể đi đúng không? – Lâm Phong hỏi lại lần nữa.

- Con muốn đi tìm bạn Ngân Hằng đúng không? – Bà Ngọc lan đoán biết ý định của con trai nghiêm nghị hỏi.

- Con chỉ muốn biết nhà bạn ấy xảy ra chuyện gì thôi mà – Mặt Lâm Phong trầm buồn đáp.

- Mẹ biết. Nhưng mà chờ thêm vài ngày rồi đi tìm bạn ấy cũng không muộn mà. Ông con đã bảo ngày mai tổ chức tiệc ăn mừng con ra viện. Có mời bà con bạn bè tới tham dự rất đông.

- Vậy có phải là con có thể mời bạn bè đến tham dự hay không? – Lâm Phong vui mừng phấn khích hỏi.

- Ừ! – Bà Ngọc Lan gật đầu – Con cứ mời bạn bè tùy thích.

- Vậy con vào gọi điện thoại ngay – Nói xong Lâm Phong chạy ngay vào bên trong nhà gọi điện thoại.
Bà Ngọc lan nhìn theo bóng dáng của con trai mà trong lòng cảm thấy chua xót. Ngày mai, ngày mai…con bà phải đối diện với những sự thật khủng khiếp.

Dù là con trai, dù thằng bé vẫn luôn là đứa mạnh mẽ, nhưng mà chưa từng trải qua sự đời. mà cuộc đời này chẳng phải là thứ êm đềm trong vòng tay mẹ.

Con trai bà bắt đầu từ ngày mai, phải tranh đấu để tồn tại.

Buổi tiệc diễn ra thật hoành tráng, bà con dòng họ nhà Lâm phong khá đông, lại có thêm bạn bè giới làm ăn đến chúc mừng. Lâm Phong cảm thấy có chút bực bội, ông nội cậu đúng là quá khoa trương rồi. Chỉ một buổi xuất viện thôi mà, có cần phải làm long trọng đến thế này hay không?

Vùng vằng mãi, thật lâu cho đến khi nghe nói Bảo Duy và Sơn hải đến, cậu mới bước ra

Sơn hải và Bảo Duy cũng ăn mặc thật đẹp đến chơi cùng với Lâm Phong, vừa thấy hai người bọn họ, Lâm Phong liền chạy đến hỏi ngay.

- Có đến nhà Ngân Hằng hay không?

- Nhà bạn ấy chuyển rồi? Không còn ở đó nữa. bảo trâm và các bạn cũng lo lắng lắm nhưng chẳng ai biết hiện giờ gia đình họ thế nào cả.

- Thế công ty ba bạn ấy có biết không? – Lâm Phong sốt sắng hỏi.

Cả hai đều buồn bã lắc đầu. Lâm Phong cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Trong lòng không khỏi lo lắng, không biết có chuyện gì xảy ra với Ngân hằng nữa.

- Yên tâm đi, mình có đến trường hỏi. Bạn ấy không có xin chuyển trường. Khi vào học, tụi mình sẽ gặp được bạn ấy thôi – Bảo Duy vỗ vai an ủi lâm Phong.

- Hy vọng là thế – Lâm Phong gật đầu nói.

Không ngờ chỉ một lát sau, cả ba nhìn thấy Ngân Hằng đang đứng nói chuyện với Minh Nhật. Tối qua cậu nhắn tin rất nhiều lần hy vọng Ngân hằng nhận được và đến tham dự. Giờ thấy Ngân Hằng đứng ở đây, Lâm Phong vui mừng cứ tưởng Ngân hằng nhận được tin nhắn của cậu nên mới đến.

Nhưng thấy Minh Nhật ở bên cạnh thì có chút khó chịu. Bảo Duy liền hỏi:

- Sao tên đó lại ở đây.

- Không biết – Lâm Phong đáp, giọng bình thường như khko6ng có gì, bởi vì lúc này trong mắt cậu chỉ có hình ảnh của Ngân Hằng mà thôi.

Bỏ mặc hai đứa bạn ở đây. Lâm Phong bước nhanh về phía Ngân Hằng, muốn nhìn ngắm, chạm vào cô cho thỏa lòng nhớ mong bao ngày qua.

- Bạn đến rồi. Mình cứ tưởng bạn không đến chứ? – Giọng cậu đầy phấn khích reo mừng – Chúng ta lên phòng mình nói chuyện đi. Mình có nhiều điều muốn nói với bạn.

Ngân Hằng vừa mới đến thì gặp Minh Nhật, Minh Nhật cũng nhắn tin cho cô bảo cô đến tham dự buổi tiệc này. Tất nhiên Ngân Hằng chẳng hề có ý định muốn đi chút nào cả. Nhưng bất đắc dĩ, cô mới phải đến đây. Không ngờ vừa đến đã gặp ngay hai người này cùng một lúc thế này.

Cô cắn môi không biết nên làm sao, chân run run bất động, không dám nhìn thẳng vào Lâm Phong. Thì không ngờ Lâm Phong đã nắm tay cô kéo đi.

Minh Nhật lập tức nắm lấy tay cô giữ lại. Lâm Phong và Minh Nhật hai người bỗng trừng mắt nhìn nhau .

- Buông ra – Lâm Phong giận dữ quát lên.

- Người phải buông ra là mày mới đúng – Minh Nhật nhếch môi cười khinh bỉ nói.

- Mày lấy tư cách gì mà bảo tao buông ra – Lâm Phong nhìn Minh Nhật ngạo nghễ đáp.

- Vậy còn mày lấy tư cách gì bảo tao buông ra – Minh Nhật khinh bỉ hỏi.

- Tao là bạn trai của cô ấy – Lâm Phong hất mặt tự tin đáp.

- Vậy sao? – Minh Nhật cười nhạt – Mày hỏi cô ấy xem có đúng như thế hay không?

- Bạn nói đi – Lâm Phong nhìn sang Ngân Hằng lắc tay cô mong đợi.

Ngân hằng cắn chặt môi, chon vùi cảm giác đau xót trong lòng mình, hít một hơi thật sâu nói:

- Không phải.

Lâm Phong cảm thấy choáng váng khi Ngân Hằng phủ nhận lời cậu. Minh Nhật nghe thấy thế thì phá ra cười chế nhạo Lâm Phong.

- Sao nào, tao nói đúng không. Hạng người như mày ỷ vào gia đình, xưa nay cứ tưởng muốn gì cũng được. Bây giờ thì biết rồi chứ gì….không phải tất cả mọi thứ đều thuộc về mày đâu – Minh Nhật đanh mặt nói ra những câu cuối cùng....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây