WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nợ em một đời hạnh phúc - Phỉ Ngã Tư Tồn


Cô đã nếm trải quá nhiều đau khổ vì không có tiền, các cụ có câu một đồng làm khó anh hùng hảo hán, huống hồ đây những 90 đồng.

Hôm nay cô làm ca sáng, 3 giờ chiều cô tan làm. Việc đầu tiên là ra chợ mua thức ăn. Cô xa xỉ mua hẳn một con cá, chuẩn bị về làm món cá kho, cải thiện cho con trai. Thật ra con trai cô ăn gì cũng gầy, nhưng hễ có điều kiện, cô vẫn tìm mọi cách để con trai được ăn uống ngon lành hơn. Trước đây, sức khỏe của mẹ cô không được tốt, nên cô học nấu ăn từ nhỏ, tay nghề nấu ăn cũng rất khá. Trước kia, Nhiếp Vũ Thịnh thích nhất là được ăn đồ do cô nấu, cô chỉ làm hai món ăn thông thường, anh cũng ăn đến hai bát cơm. Phong thái của anh lúc ăn cơm rất lịch thiệp, ăn gì cũng chậm rãi, chỉ riêng cá là ăn cực kỳ nhanh, hệt như mèo vậy, hơn nữa còn nhằn xương rất sạch sẽ. Ăn xong anh lại ngồi lên ghế sofa xoa bụng: "Vợ ơi, em lại vỗ béo anh rồi." Hoặc nếu không thì: "Vợ ơi, cứ thế này thì anh phải giảm béo mất thôi." Cô tự thấy mình không thể tiếp tục nghĩ linh tinh nữa, hai lần liên tiếp gặp lại anh đã làm xáo trộn cuộc sống bình dị của cô rồi. Thế nhưng có cần thiết không? Nhớ đến anh chỉ càng khiến cô thêm phiền muộn mà thôi.

Con trai trông thấy cô, vô cùng mừng rỡ, liêu xiêu chạy về phía mẹ, bà Trần lo thằng bé bị ngã, cứ chạy theo sau kêu nó chậm thôi, chậm thôi. Cô cười ôm lấy con, hỏi: "Cháu có ngoan không ạ?"

"Ngoan lắm." Bà Trần nói, "Hôm nay còn học phép cộng trừ với Mai Mai nữa."

Cháu nội bà Trần đang học tiểu học, lúc làm bài tập thường hay dạy Tôn Bình đếm hay gì đó, Đàm Tĩnh rất biết ơn, vội vàng đặt túi táo lên bàn, nói: "Cái này là cho Mai Mai ạ."

Bà Trần từ chối không nhận, nói: "Cứ vài ngày lại tốn tiền, cô mang về cho Tôn Bình ăn đi."

Đàm Tĩnh vừa nói không cần, vừa ôm con trai chui qua cửa chống trộm, bà Trần bị kẹt lại phía trong, đành gọi với theo: "Thế thì lần sau cô đến ăn cơm nhé."

Đàm Tĩnh "vâng" một tiếng, rồi nói vọng lại chào tạm biệt bà Trần.

Cậu con trai ôm cổ mẹ, vẫy tayngoan: "Cháu chào bà ạ."

"Chào con!"

Ngồi xe buýt lúc nào cũng là khoảng thời gian vui vẻ nhất, thấy cô bế con, nhất định sẽ có người nhường chỗ cho cô. Cô rối rít cảm ơn đoạn ngồi xuống, nghe con trai bi bô hỏi đủ các câu hỏi ngây thơ, cùng cô ngắm nào phong cảnh, nào người, nào trung tâm thương mại hai bên đường, rồi lại làm toán cho cô nghe, khiến cô thấy mình vẫn còn chút hy vọng trong cuộc đời tẻ nhạt này.

Bế con leo một mạch lên tầng bốn, cô không khỏi thở hổn hển. Vừa đặt cậu con trai xuống, đang tìm chìa khóa mở cửa thì cánh cửa sắt bỗng mở bật ra từ bên trong. Trông thấy gương mặt Tôn Chí Quân, cô ngớ cả người. Hiếm khi cô gặp được Tôn Chí Quân vào ban ngày, và cũng thật hiếm khi anh không say rượu như hôm nay. Anh ta không nói gì, chỉ mở hẳn cánh cửa sắt ra.

Con trai từ trước đến nay vẫn có vẻ sợ bố, lần nào bất chợt gặp bố cũng đờ ra sợ sệt, như nhìn thấy một người xa lạ vậy. Đàm Tĩnh nói nhỏ: "Sao không chào bố?"

"Con chào bố."

Tôn Chí Quân "ừ" một tiếng, coi như đáp lời. Rồi chẳng buồn để ý đến hai mẹ con, anh quay trở lại ghế sofa.

Lúc này cô mới phát hiện ra trong nhà bừa bộn như bãi chiến trường, va li, hộc tủ rồi ngăn kéo đều bị lục tung lên, ý nghĩ đầu tiên của cô là trong nhà có trộm, nhưng nhìn Tôn Chí Quân đang ngồi chễm chệ, mặt mày sưng sù, cô sực hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền hỏi: "Anh tìm cái gì vậy?"

"Không tìm gì hết!"

Cậu con trai sợ sệt đưa mắt nhìn cô, điều cô không muốn nhất là cãi nhau trước mặt con, vì thế mà cô ít khi đón con về nhà, cứ gửi hoài ở nhà bà Trần. Thấy giọng điệu Tôn Chí Quân có vẻ không bình thường, cô quỳ xuống hỏi con: "Bình Bình, con có mệt không, có muốn đi ngủ không?"

Cậu bé miễn cưỡng gật đầu, cô bế con vào phòng ngủ, phát hiện ra phòng ngủ cũng bị lật tung lên, thậm chí hộp giày để dưới gầm giường cũng bị lôi ra. Cô dọn dẹp qua loa đống quần áo đồ đạc trên giường rồi đặt con nằm xuống, lấy chăn đắp cho con, rồi nựng nịu: "Bình Bình, con ngủ một lát rồi dậy ăn cơm tối nhé ?"

Cậu bé rụt rè nhìn cô, thì thầm: "Mẹ ơi, con không buồn ngủ."

"Thế chỉ con chơi một lát vậy." Cô lục trong đống đồ bừa bãi ra một chiếc ô tô đồ chơi đã cũ, đó là một trong những món đồ chơi ít ỏi của cậu bé.

"Mẹ ra ngoài nói chuyện với bố, c một mình nhé, được không?"

Giọng cậu bé càng nhỏ hơn: "Mẹ đừng cãi nhau với bố nhé."

Cô đắng ngắt lòng, con trai còn nhỏ mà đã quen với cảnh bố mẹ cãi vã, cho dù cô gắng hết sức tránh né, nhưng Tôn Chí Quân vẫn thường xuyên cãi nhau với cô trước mặt con. Cho nên cậu bé chỉ cần thấy không khí có vẻ không ổn là biết ngay thế nào cũng có một trận cãi nhau.

Cô cũng biết hôm nay không thể tránh được cãi vã, vì thế lúc đi ra ngoài tiện tay đóng luôn cửa phòng lại. Cô cố gắng bình tĩnh, nói một cách nhẹ nhàng nhất với Tôn Chí Quân đang ngồi trên sofa hút thuốc: "Anh muốn tìm cái gì thì nói với em một tiếng là được rồi, anh làm loạn cả nhà lên thế này, em lại phải mất cả ngày dọn dẹp."

Tôn Chí Quân cười nhạt, quăng "huỵch" một chiếc hộp xuống dưới chân cô.

Kính vỡ tan tành, nhưng hai người trong khung ảnh vẫn tươi cười. Cả đời bên nhau, cuộc sống bình yên, đó là những chữ ngày xưa anh viết phía sau tấm ảnh. Sau này cô mới biết câu đó là của Hồ Lan Thành và Trương Ái Linh, quả đúng là bi kịch đã được dự báo trước.

Cô cúi đầu nhìn tấm ảnh, hồi đó mặt cô không ngờ lại tròn trịa, đầy đặn đến vậy, trông cô rạng rỡ lạ thường, đến ánh mắt cũng lấp lánh nụ cười. Anh ôm eo cô, gương mặt tuấn tú rạng ngời, hai người họ cùng cười rất tươi.

Tiếc rằng, chuyện mới cách đây có vài năm mà tưởng như từ kiếp trước, khiến cho người ta ngỡ như chưa từng xảy ra, chỉ là một giấc mơ đẹp mà thôi.

Trong hộp còn những thứ linh tinh khác nữa, đều là Nhiếp Vũ Thịnh tặng cho cô. Không có thứ gì đáng tiền cả, cái đáng giá nhất cũng chỉ là một chiếc ghim cài áo, trên mặt gắn vài hạt kim cương. Hồi đó khi anh đòi lại nhẫn, cô cũng định trả phứt chiếc ghim luôn, nhưng cuối cùng lại không đành lòng. Anh không đòi cô trả, cô cũng âm thầm giữ nó lại. Bởi đó là món đồ đầu tiên anh mua tặng cô, lúc anh đưa tặng, cô đã rất mực vui sướng, luôn nghĩ rằng cô sẽ giữ suốt đời, để truyền lại cho con cháu.

Về sau, về sau nó cũng giống như tấm ảnh này, đều được cô cất đi thật kỹ, cất kỹ đến mức chính cô cũng không biết để ở đâu nữa, không ngờ hôm nay lại bị lôi ra.

Cô nghe thấy tiếng cười nhạt của Tôn Chí Quân, cô cũng biết mình đã nhìn tấm ảnh quá lâu, có lẽ ánh mắt của cô còn đượm vẻ lưu luyến. Không, cô không hề lưu luyến, bởi vì cô đã đánh mất tất cả những điều trước đây rồi, thậm chí cả đoạn ký ức đó cũng không còn thuộc về cô nữa.

"Vẫn còn l luyến thằng họ Nhiếp đó chứ gì?" Tôn Chí Quân khinh bỉ nhìn cô, "Sao không cầm gương lên mà soi lại mình xem, sợ rằng nếu thằng đó gặp cô trên đường cũng không nhận ra cô nữa đâu!"...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây

pacman, rainbows, and roller s