- À anh Vũ, lần này là cô Nguyệt!
- Nguyệt nào? Minh Nguyệt? Cô ấy làm sao?
- Cô ấy xin nghỉ cho Linh ạ!
Vũ giật lấy quyển sổ trên tay cậu trợ lý. Chữ kí nghiêng nghiêng và cái tên Hà Minh Nguyệt chễm chệ trên trang sổ. Lại chuyện gì nữa đây? Tại sao lại dính dáng đến Nguyệt? Cô ấy vốn có để ý gì đến ba anh và những chuyện linh tinh này đâu. Đặc biệt là Linh. Có mối quan hệ nào giữa cô ấy và Linh? Tại sao Nguyệt liên tục gặp Linh? Tại sao Nguyệt đợi Linh vào cái đêm ấy với thái độ hết sức tức giận? Tại sao cô ấy lại xin nghỉ phép cho Linh? Vì gia sản công ty? Vũ có thể tin phần nào tham vọng của Nguyệt nhưng vẫn không tin đó là mục đích duy nhất. Vậy thì tại sao? Linh, Nguyệt và ba, chuyện gì giữa họ mà Vũ không được biết? Những hành động bất thường của Linh gần đây, thái độ của ba anh hôm ấy, có một sự lý giải khác chăng. Chỉ từ khi có sự xuất hiện của Linh, mọi thứ mọi trở nên kì quái thế. Vũ cố gắng xâu chuỗi mọi việc, nhưng cái đầu quá tải với những câu hỏi dồn dập khiến anh thật sự rất mệt mỏi.
*
- Sức khỏe của bệnh nhân đã ổn định, chỉ còn vấn đề về tâm lý. Cô cậu có thể đưa bà ấy về nhà, có lẽ sẽ tốt hơn. Nếu có bất kì biểu hiện gì đề nghị thông báo ngay cho chúng tôi.
- Vâng, cảm ơn bác sĩ. Chúng cháu sẽ cố gắng ạ.
Linh đỡ mẹ Dương dậy để chuẩn bị xuất viện. Nỗi đau mà không bệnh viện nào có thể chữa được chính là những vết xước chảy dài trong tim cứ ủ máu, cứ âm ỉ và khi nó nứt toác ra thì không gì có thể cầm lại được. Con người ta cần có thời gian để tự đứng dậy và khi ấy bệnh viện có lẽ lại không phải nơi thật sự phù hợp, người ta cần một nơi thân thuộc của riêng mình. Căn nhà cổ và vườn hoàng lan những ngày chớm thu đã sắp tàn.
Có tiếng chuông điện thoại rung lên nơi ghế đợi, Hoàng Anh đưa điện thoại cho Linh, kịp nhìn thấy hai chữ: Hoàng Vũ. Gương mặt anh không đổi sắc nhưng những chuyển động trong khóe mắt có một thoáng xôn xao không rõ rệt.
Linh mệt mỏi đón lấy điện thoại, cô nhìn mẹ Dương rồi bước ra ngoài, đóng cửa. Linh không nghĩ Hoàng Vũ gọi đến vì một chút thiện ý. Mọi thứ liên quan đến Hoàng Gia lúc này đều cần cảnh giác.
- Sao không đi làm? Cô đang ở đâu đấy hả? Bảo gọi điện lại cho tôi sao không thấy? Cô cứ tự nhiên mất hút thế hả? Ở đâu?
Linh chán ngán thở dài vì những câu hỏi dồn dập và thái độ khó chịu của Vũ:
- Xin lỗi anh, tôi không rảnh để nói chuyện.
- Cô đang ở Sài Gòn... với ba tôi?
Vũ hỏi bằng giọng nửa thăm dò, nửa như cố khinh khỉnh, chủ yếu là để che giấu cảm xúc thật trong anh lúc này.
- Anh thôi đi. Tôi làm gì, ở đâu cần anh quan tâm sao. Đừng lôi chúng tôi vào chuyện gia đình anh nữa.
- Cô bị điên à, việc gì phải hét toáng lên thế. Tôi đang hỏi cô ở đâu?
- Anh bỏ cái thói tra hỏi người khác đi. Anh và tất cả những người trong gia đình anh luôn chỉ biết hách dịch và làm tổn thương người khác. Xin lỗi tôi phải về nhà bây giờ. Chào anh.
Linh dập máy. Những tức giận trong cổ họng như nghẹn ứ được bật ra tưởng dễ chịu hơn lại khiến Linh thêm bế tắc. Thật ra Linh hiểu Vũ, anh cao ngạo, xốc nổi và luôn ăn nói độc đoán bề trên thế nhưng thật lòng lại hết sức trẻ con và không muốn làm tổn thương cô. Chỉ là những bực tức chưa nói được, Linh bất giác không thể kìm chế. Hoặc với cô Hoàng Vũ cũng là một nơi có thể trút được hết những gì mình đang nghĩ. Trước anh, cô vốn đã luôn vậy. Từ bao giờ không còn khách khí, xã giao hay xa cách nữa.
- Mẹ à, mình về nhé!
Linh đỡ nhẹ đôi vai gầy của mẹ, cô cảm nhận được những nhọc nhằn trên đôi vai thanh mảnh ấy. Cuộc đời đã quá bất công với bà. Những gì Linh trải qua, mất mát có, tổn thương có, đau đớn cũng có nhưng có lẽ nó chẳng là gì so với những tủi hờn của mẹ. Lòng Linh quặn lại, niềm xót thương chạm vào tận tim... khẽ rùng mình. Bà vẫn không bắt chuyện, đôi mắt đục mờ không hướng về phía Linh. Tay bà nắm chặt bức ảnh Dương vẫn được để trong túi áo lâu nay.
Gió mùa thu dịu dàng phả vào mặt, những tia nắng nhẹ lắm sà xuống vạt váy màu trắng của Linh. Hoàng Anh đỡ mẹ Dương lên taxi rồi quay lại mở cửa cho Linh. Cô lẳng lặng chui vào xe với giỏ xách và áo khoác nhẹ của Vũ. Linh hoàn toàn quên mât sự tồn tại của nó. Linh nắm chặt bàn tay mẹ đang nắm giữ tấm ảnh. Giá mà anh còn đó, bên Linh, bên mẹ lúc này. Giá mà anh còn ở đây để lau khô những giọt nước mắt cứ chảy hoài chảy mãi trên má những người phụ nữ khốn khổ này. Sự ra đi của anh đã mang theo gần như hết thảy niềm vui sống trong họ. Họ lấy gì để vỗ về, để động viên nhau khi bản thân cũng không thể động viên chính mình. Nỗi đau của người đã khuất là bao phần thì nỗi đau những người ở lại gấp trăm, gấp nghìn lần nữa một khi tình yêu thương đã quá lớn. Linh thấy tim mình quặn lại, cảm giác khó thở lại trào lên. Những nếp nhăn nơi khóe mắt mẹ, sự câm lặng của mẹ khiến cô thấy ngột ngạt.
“Dương à, anh về đi! Anh về đây đi, cho em một chút sinh lực được không anh? Em thật sự không chịu đựng được nữa rồi. Em thật sự không biết phải làm gì nữa rồi. Em đau lắm, đau đến tức tưởi, đau đến mất cảm giác rồi. Anh biết không? Em làm sao đây? Làm sao với mẹ đây? Làm sao để xoa dịu đây? Đừng ích kỉ bỏ trốn và để lại mọi thứ dang dở cho em được không? Về đi, nắm tay và cho em một chút sức mạnh đi”.
Một giọt nước mắt nóng ran rớt xuống tay Linh và mẹ, thấm vào bức ảnh Dương. Nước mắt cũng ngân ngấn nơi khóe mắt mẹ. Có lẽ bà cũng đang có những suy nghĩ như cô. Bà hiểu lắm nỗi đau của Linh, hiểu lắm tình thương yêu mà Linh dành cho mình. Nhìn bà thế này chắc lòng cô không yên nổi. Bà không giận Linh nhưng nói chuyện với cô lúc này, bà sẽ lại khóc mất và không ngừng lại được nữa. Sự thật ư, nếu nó quá phũ phàng như thế này thì bà muốn được mơ hồ, muốn mất trí như lâu nay. Tỉnh ra rồi, phải làm thế nào với nỗi đau này đây?
Hoàng Anh ra hiệu cho tài xế tắt điều hòa. Anh mở cửa xe. Gió lùa vào làm không khí có phần dễ chịu hơn. Hoàng Anh không nhìn hai người phụ nữ phía sau mình nhưng anh cảm nhận rõ những giọt nước mắt cuốn vào trong của họ. Từng vết xước trong tim họ đang chảy máu, trong suốt như chính màu nước mắt họ. Anh không biết nói gì để động viên để chia sẻ. Lúc này mọi lời nói đều trở nên nhạt nhẽo và vô nghĩa. Ai cũng nói thật khẽ thật ít chỉ sợ vô tình lại chạm vào những vệt xước buốt lạnh và lại bối rối trước nỗi đau của nhau. Bao năm qua anh đã bước sau Linh, âm thầm trước tình yêu của mình cũng chỉ vì sợ nỗi đau này lại nhân thêm. Sợ những giọt nước mắt cô lại rơi. Hoàng Anh tựa đầu vào ghế. Bao giờ anh còn được sống anh sẽ cùng cô đi hết những nỗi đau này và đứng dậy, giúp cô vững chãi bước đi một mình.
Taxi dừng ở con hẻm nhỏ dẫn vào căn nhà của hai mẹ con. Linh đẩy cửa bước xuống xe xách theo túi đồ mang từ bệnh viện về:
- Cuối cùng thì tôi cũng đợi được cô! Trông cô có vẻ ốm thật? Chà... tôi nghi oan cho cô rồi. Ồ, ái chà, vẫn giữ khư khư chiếc áo của tôi cơ à?
Vũ giả bộ nghiêng người nhìn chiếc áo trong giỏ đồ của Linh. Anh đang đứng trước mặt cô, chắn ngay ngõ vào, anh cho cả hai tay vào túi quần, chân đá đá nghịch nghịch những vạt cỏ khô khốc sau một mùa hè oanh tạc. Linh bần thần nhìn anh ta một lát, như sắp xếp lại những thứ hỗn loạn trong đầu mình rồi bất giác giật mình. Cô chạy vội lại phía anh, đẩy anh vội vã:...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: