Duck hunt



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Những vết xước màu rêu - Leng Keng


Mắt Linh mở to không tin vào sự thật trước mặt. Cô cắn chặt môi, máu như muốn bật máu. Đôi tay cô giơ lên bần thần không điểm tựa, hai chân run rẩy, miệng cô lắp bắp:

- Mẹ, mẹ à...

Người đàn bà trước mặt Linh đang chập choạng những bước đi vô thức, tay quờ quạng trong bóng tối tiền về phía đối diện Linh. Là cô gái vừa nhắc đến tên con trai bà... Bước hụt bước vội, chấp chới tiến lại nơi mà đôi tai của bà tự định tính được. Chân bà vấp phải một hố nhỏ, chới với, Nguyệt đưa tay đỡ người đàn bà ấy, mắt ráo hoảnh nhìn ra con đường nhập nhòe những ánh sáng cao áp. Bà bấu chặt tay cô:

- Cô ơi, thằng Dương... thằng Dương của tôi, cô quen nó à? Cô vừa nhắc đến nó đúng không? Cô ơi!

Nguyệt không trả lời, cô vẫn lặng lẽ nhìn ra đường, mệt mỏi với những gì đang diễn ra.

- Nó vẫn khỏe chứ cô, vẫn khỏe chứ? Sao lâu rồi nó không về thăm tôi? Cô bảo nó về thăm tôi đi? À không, nói với nó là cố gắng học hành, tôi với cái Linh vẫn đợi nó về.

Bà bám chặt hơn vào tay Nguyệt, như cố níu, cố kéo. Đôi mắt mờ đục hoen ra những giọt nước mắt vốn đã khô héo, bà không quay lại nhìn Linh:

- Linh, con lại đây đi. Con bảo với cô ấy nhắn với Dương giùm mẹ đi!

- Mẹ...

Linh òa khóc, nước mắt ứa ra, cô chạy lại ôm chầm lấy bà từ phía sau. Hơn bao giờ hết Linh cảm nhận được nỗi đau đắng nghét trong lòng người mà cô vẫn tha thiết gọi bằng mẹ. Lòng Linh đặc quánh lại, cô không nghĩ được gì nữa. Nước mắt làm tê cứng mọi giác quan. Nước mắt rỉ ra xối vào những vết thương đang bật máu trong tim. Buốt. Nhói. Đến tận óc.

- Nào, con đừng khóc. Dương nó sẽ về thôi. Con hỏi thăm cô ấy tình hình của nó đi. Nó vẫn khỏe lắm, phải không cô? Con trai tôi ngoan giỏi lắm cô nhỉ?

Bà lại tiếp tục lay mạnh cánh tay Nguyệt, day dứt và siết chặt như cố kìm, cố nén, lại như cố vớt vát một hi vọng cuối cùng.

- Anh ta chết rồi.

Cánh tay của Linh giơ lên, đáp mạnh xuống má Nguyệt. Nhưng những lời đã nói ra không còn kịp thu lại. Mọi thứ đã vỡ bung như đến lúc nó phải vậy. Thời gian ngưng lại trong tích tắc. Người đàn bà cơ khổ nhắm mắt cho những giọt nước mắt kìm nén nãy giờ ào ra. Bà ấy nghe chứ, nghe rõ lắm câu chuyện ban nãy của Linh và Nguyệt, chỉ là cố lắm cố lắm không chấp nhận sự thật ấy. Giá còn cách gì để không phải chấp nhận sự thật này hơn là những câu hỏi ngớ ngẩn ban nãy có lẽ bà đã làm... Sự khẳng định lại đầy nghiệt ngã này của Nguyệt đã không cho phép bà cơ hội trốn tránh thêm một lần nữa.

- Linh, Linh...

Tay bà quơ điên cuồng trong đêm dù "cô dâu" vẫn ôm chặt bà từ phía sau. Cô gái ấy lúc này cũng đang nghẹn lại vì nỗi đau tức chặt nơi lồng ngực. Cô luống cuống nắm lấy tay bà:

- Cô ta đang nói gì đấy con, nói linh tinh gì đấy?

- Mẹ... mẹ... con...

Linh khóc nức lên, những nghẹn ngào khiến cô nức nở.

- Cô ta nói nhảm đó con ạ! Đừng tin, không tin được con ạ. Sáng nay nó vẫn gọi điện cho mẹ mà. Không được tin nghe con!
Bà mỉm cười với Linh, vỗ nhè nhẹ vào cánh tay cô như động viên, như an ủi. Linh mím chặt môi, cố nén cho nước mắt đừng trôi ra nữa. Cô không muốn mình yếu đuối lúc này. Mẹ Dương cần cô, nỗi đau của bà khủng khiếp quá... Bà vẫn mỉm cười với Linh nhưng khuôn mặt đã tái đi, bàn tay lạnh ngắt, chân bà khuỵu xuống và ngất lịm dưới chân Linh.

- Mẹ, mẹ ơi......

Linh gào lên trong bóng đêm lạc lõng, hoang vắng. Chưa bao giờ Linh thấy tim mình quặn đến vậy, các dây thần kinh như xoắn vào nhau không thể cử động. Cô không ngớt lay cánh tay yếu ớt không còn chút sức lực của người đàn bà đang khuỵu dưới chân cô.

Hoàng Anh ghét phải nghe từ bệnh viện. Chỉ cần nghe đến thôi anh đã ngay lập tức bị cảm giác bất an xâm chiếm. Khi đã bước qua cánh cổng đó mọi thứ đều có thể xảy ra và con người ta hoàn toàn bị động trước những bệnh tật hoàn toàn không kiểm soát được. Tay ga vít chặt, chiếc xe lao vút đi trên con đường đông đúc. Giọng nói gần như kiệt sức của Linh cứ lởn vởn trong đầu anh.

Linh đang ngồi trước cửa phòng cấp cứu đóng kín mít. Hoàng Anh hiểu cảm giác này, cảm giác đợi chờ cánh cửa kia mở bung ra và trong tích tắc mọi thứ có thể là thiên đường cũng có thể là địa ngục. Nhưng những phút đợi chờ này như giết chết con người ta trong mòn mỏi, lo lắng. Thật đáng sợ. Linh ngồi thụp xuống chiếc ghế màu xanh. Chiếc váy trắng hôm qua vẫn chưa kịp thay. Màu trắng như lem đi phản chiếu những vệt buồn thiếu sức sống trên gương mặt.

- Linh à!

Hoàng Anh đặt nhẹ tay lên đôi vai bé nhỏ, mảnh mai đang bị nỗi đau giày vò đến kiệt sức. Anh lặng nhìn bờ vai đang rung lên của cô, xót xa... Linh vẫn chưa thôi nức nở, gương mặt vô hồn, nhợt nhạt sau một đêm thức trắng với biết bao biến cố. Cô ngước đôi mắt sưng mọng, ngấn nước lên nhìn anh, đầy mệt mỏi. Hoàng Anh đáp lại cái nhìn ấy bằng sự đồng cảm, khích lệ từ tận sâu trong đáy mắt. Bất giác, Linh bật dậy, ôm chầm lấy anh, mặc cho nước mắt tuôn ra ướt đẫm vai áo. Hoàng Anh không nhúc nhích, anh cảm nhận sức nặng của tất cả những chuyện này đang đè lên đôi chân nhỏ bé chỉ chực khuỵu xuống của Linh. Cô cần một điểm tựa chắc chắn và tin tưởng. Còn anh biết làm gì hơn nữa ngoài việc im lặng, xót lòng bởi những tiếng nức nở, những giọt nước mắt ướt mềm thấm vào vai áo. Ông trời cứ trêu đùa với những phận người mong manh. Những nỗi đau, những mất mát, những oan ức tủi hờn cớ sao cứ bám chặt lấy người con gái vốn đầy kiêu hãnh ấy. Để hôm nay cô trở nên hoàn toàn yếu đuối trong vòng tay anh. Có tiếng mở cửa, ông bác sĩ có gương mặt phúc hậu và ánh mắt ấm áp bước ra. Trong bốn bức tường lạnh lẽo của bệnh viện sẽ thật an lòng nếu được nhìn thấy một gương mặt hiền hòa như thế, nó khiến con người ta phần nào dễ chịu hơn.

- Anh chị là người nhà của bệnh nhân? Tình hình không có gì nguy hiểm nhưng hình như bệnh nhân đã phải chịu một cú sốc tâm lý quá lớn. Điều đó dẫn đến cảm giác không muốn thở nữa.

Linh lau vội những loáng nước mắt ướt đẫm cả gương mặt đang sưng húp. Hoàng Anh kịp lên tiếng:

- Cháu vào thăm mẹ cháu được chưa ạ?

- Được, nhưng gia đình nên chuẩn bị tâm lý. Bệnh nhân hoàn toàn không chịu hợp tác. Không nói chuyện cũng không muốn gặp ai lúc này. Tôi nghĩ bà ấy cần thời gian để chấp nhận mọi chuyện.

Linh bóp chặt hai bàn tay vào nhau, những ngón tay bấm mạnh khiến mu bàn tay đỏ ửng. Cô lẩm bẩm với Hoàng Anh hay tự nói với bản thân mình:

- Em đã mong mẹ lại quên đi, lại lầm tưởng và lại sống bình yên như trước đây... Em thà như vậy còn hơn nhìn mẹ như bây giờ.

- Linh à, cái gì đến cũng phải đến. Đến lúc phải đối mặt rồi. Mạnh mẽ lên! Em là Strong cơ mà! Nếu em không mạnh mẽ lúc này thì mẹ Dương biết dựa vào đâu.

Hoàng Anh lay nhẹ đôi vai mảnh khảnh của Linh. Anh thấy thương cô vô cùng. Chỉ sau một ngày mà đôi vai cô như đã gầy đi mấy phần, gương mặt hốc hác hẳn. Cố lên Linh! Cố lên Strong! Em không thể sống mãi trong ám ảnh này, trong quá khứ ngập nỗi đau, đầy nước mắt. Con người ta đi qua những nghiệt ngã bất công của cuộc đời đều có thể xem nó là khó khăn là thử thách để lớn lên. Còn sự nghiệt ngã trong chính khoảnh khắc ngọt ngào nhất, căng tròn nhất, sự nghiệt ngã ấy cướp đi cả người thân yêu nhất thì dễ khiến con người ta chìm đắm, co tròn trong những mất mát những tổn thương. Linh còn tương lai, còn những ngày tháng tiếp theo phải sống, cô đã đánh mất rất nhiều, thậm chí đánh mất cả nụ cười, nỗi đau đó quá đủ rồi. Vậy nên những gì đang xảy ra hôm nay, Hoàng Anh thật lòng không biết anh nên vui hay nên buồn nữa.
Linh chờ đợi sự tức giận của mẹ Dương, cô biết nỗi đau lúc này khiến bà gần như tê liệt. Cô biết bà sẽ chẳng dễ dàng tha thứ cho cô. Cô cũng biết bà muốn được ở một mình trong lúc này. Nhưng Linh không đành lòng. Cô muốn ở bên, muốn chăm sóc, muốn cùng bà đi qua nỗi đau này dẫu bị ghét bỏ cũng cam lòng. Hơn ai hết Linh từng trải qua những ngày tháng vật vã, đầy nước mắt ấy một mình. Cô hiểu hơn ai hết những nghẹn ngào tức lại nơi lồng ngực, không thở nổi....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây