Insane



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nguyện yêu em lần nữa


"Nha Nha, tôi biết tình cảm của cô với bạn trai cũng tốt lắm, nhưng mà anh ấy cũng không kém đâu, cô thật sự một chút cơ hội cũng không cho?" Tiểu Lí cau mày. "Tôi cho tới bây giờ cũng chưa thấy anh ấy động lòng với cô gái nào, anh ấy ở phương diện nào cũng đều thông minh nhanh nhẹn, nhưng phương diện theo đuổi con gái lại ngốc muốn chết, tôi phải giúp anh ấy xúc tiến."

Tiểu Lí vẫn không hiểu ý tôi, tôi buông sổ ghi chép đang thu gom ra: "Tiểu Lí ca, không thích chính là không thích, có gì đâu mà khó nói. Nếu tôi thích một người, mà anh ấy không thích tôi, tôi lại càng thích vì anh ấy ăn ngay nói thật, chẳng sợ anh ấy không thích, chỉ cần anh ấy có thể trực tiếp nói cho tôi biết, mà không phải giấu giấu diếm diếm mập mờ. Nếu như Ứng kinh nói với anh hắn có ý tứ với tôi, kì thật tôi cảm thấy anh không nên cổ vũ hắn, mà nên nói cho hắn biết sự thật, tôi không thích hắn, tôi thật đã có bạn trai thân mật rồi."




Chương 39

Nhìn thời gian cũng không còn nhiều lắm, tôi cũng không tiếp tục vô nghĩa với Tiểu Lí nữa, thu thập đồ đạc, thừa dịp người thuyết trình chưa tới, chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi.

Tại cạnh cửa ra, tôi nhìn thấy Ứng Nhan không biết tự khi nào đang đứng đó, hắn và quan lý nội vụ của phân nhánh khác đang đứng cùng một chỗ, đưa lưng về phía tôi, mặt hướng về cửa sổ thủy tinh thật to của phòng họp, trầm mặc nhìn ngoài cửa sổ.

Quản lý nội vụ kia lấy ra bao thuốc, rút hai điếu, quay đầu đưa cho Ứng Nhan một điếu: "Chỗ các anh năm nay cải cách lương thế nào?"

Ứng Nhan hồ như có chút không tập trung, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tôi quay đầu lại nhìn chỗ ban nãy mình ngồi, cũng không cách xa chỗ hắn đứng là mấy, không biết hắn có nghe được lời tôi nói với Tiểu Lí không nữa.

Quản lý nội vụ thấy hình như Ứng Nhan chưa nghe được, nên nhắc lại lần nữa, Ứng Nhan như từ trong mộng mới tỉnh, vội vàng nhận lấy thuốc lá, châm lửa: "Cũng xong xuôi cả rồi, chỉ chờ Hồ tổng quyết định thôi."

Bình thường chưa từng thấy qua Ứng Nhan hút thuốc, không ngờ hắn cũng hút thuốc nữa.

Tôi đi ra ngoài cửa, nghe thấy Ứng Nhan bỗng nhiên ho khan, đại khái hình như là hút gấp quá nên bị sặc. Tôi nhịn không được quay đầu lai nhìn, Ứng Nhan đã ngừng ho, miễn cưỡng dựa vào tay vịn cửa sổ, phun ra làn khói thật dài, bình thường Ứng Nhan vĩnh viễn là bộ dạng tràn trề tinh thần, vĩnh viễn là bộ dạng bận rộn gấp gáp, ngày hôm nay hắn trông không giống thế, bóng lưng thon dài kia hình như có chút suy sụp, sương khói biến ảo lượn lờ bay lên, bóng lưng Ứng Nhan trong nắng sớm có chút mơ hồ.

Giống như cảm thấy ánh mắt tôi, Ứng Nhan bỗng nhiên quay đầu lại, tôi hoảng sợ, nhanh chóng đi vội vài bước, chạy ra khỏi phòng họp. Aii, tôi thật là dễ kích động, không có làm việc gì trái với lương tâm, vậy chột dạ cái gì?

Tôi đi chậm một đường, bộ dạng của Ứng Nhan không khỏi làm tôi áy náy, tuy rằng căn bản tôi chẳng có làm chuyện gì.

Phòng nghỉ với phòng họp của khác sạn nằm ở hai tầng khác nhau, tôi đi xuyên qua một hành lang dài để về phòng. Tầng trệt chỗ chúng tôi ngụ toàn là đồng nghiệp tham gia hội nghị, bởi vì đang thời gian hội nghị, hành lang không có một bóng người, thực im lặng, có thể sung sướng ngủ một giấc.

Tôi vừa về phòng lập tức leo ngay lên giường, hôm qua bị tên bám người Trình Gia Gia hành cả đêm, cơ bản là không hề ngủ, hiện tại sống lưng với hông đều đau nha, tôi muốn thừa dịp Ứng Nhan với bọn họ còn đang họp mà bồi bổ lại cái thân này.

Sau khi lên giường, tôi liền phát hiện, trên giường đều là hương vị của Trình Gia Gia, ngay cả trên gối cũng có vài sợi tóc đan nhau lộn xộn, sợi thật dài là của tôi, sợi ngắn thô là của anh, tóc đen nhánh lộn xộn trên ngối trắng tinh thật là bắt mắt, nhìn qua ngập tràn hương vị triền miên khó nói thành lời.

Tôi cứ thế đỏ mặt, cảnh thân mật với Trình Gia Gia hôm qua lại hiện lên trước mắt, ở đấy, anh tùy hứng, xúc động, muốn làm gì thì làm, mà tôi cũng theo anh phóng túng bản thân, đêm qua, tôi lần đầu biết cái gì là khoái hoạt, điều ấy thật không giống tôi chút nào. Tới đây tôi chợt nhớ, lần thân mật ngay sau cửa, lần đầu tiên tôi gọi tên Trình Gia Gia.

Gia Gia, Gia Gia, tôi trong lúc nhất thời vui sướng mà nhớ đến tên anh.

Tôi ngủ không được, ngồi dậy, xuống giường đi rót nước uống, ấm nước điện đặt trên bàn, bàn có chút loạn, giấy viết thư của khách sạn bị quét rơi trên mặt đất, điện thoại bàn cũng đồng thời rơi bên cạnh, chẳng lẽ đây là thành quả tình cảm mãnh liệt ngày hôm qua sao, ngày hôm qua chúng tôi hình như rất cầm thú...

Tôi càng ngủ không được, trong phòng toàn là bóng dáng của anh, đứng trước gương trong phòng vệ sinh, tôi tựa hồ nhìn thấy anh ôm tôi nhiệt tình như lửa, dưới ánh đèn hành lang, tôi nhớ vành tai anh chạm vào tóc mai của tôi.

Tôi uống nước xong, đi WC, thật sự không có chuyện gì làm, lại trèo lên giường, ôm gối xem TV, trước kia tôi chỉ cần nằm xuống là ngủ, nhưng bữa nay muốn ngủ lại càng ngủ không được, mãi cho đến khi bọn Ứng Nhan họp xong tôi vẫn còn trằn trọc trên giường.

Tiểu Lí ăn cơm nhìn thấy tôi, trừng mắt lặng lẽ hỏi tôi: "Bạn trai cô còn chưa đi sao?"

Tôi qua một lúc lâu mới phản ứng, hiểu được ý tứ trong lời nói của anh ta, tôi trợn mắt, này ông bà Tám ơi, khó trách tìm không ra bạn gái, lo chuyện bao đồng hết sức mà.

Trong lúc ăn cơm, không khí có phần trầm mặc, Ứng Nhan cúi mặt, Tiểu Lí với tôi tự nhiên không dám càn rỡ, chúng tôi ba mảnh yên lặng cực kì nhanh ăn xong cơm, hội nghị buổi trưa cũng xong rồi, ăn cơm xong, chúng tôi sẽ thu dọn đồ về lại thành phố D.

Có Tiểu Lí, Ứng Nhan tự nhiên không cần lái xe, Tiểu Lí lần này tới thành phố A không đem theo xe công ty tới đây, phỏng chừng là Ứng Nhan muốn anh ta cùng về, thay phí xăng cá nhân thành phí xăng công ty.

Ứng Nhan vừa ra khỏi nhà ăn một khắc đã nhận điện thoại, đi một chút rồi ngừng, xa xa đã đi sau tôi với Tiểu Lí, Tiểu Lí cầm chìa khóa xe của Ứng Nhan đi với tôi ra gara trước, tôi leo vào ngồi băng ghế sau, là người đầu tiên leo lên cái xe con nát của Ứng Nhan, Tiểu Lí cũng theo ngồi vào ghế lái.

Tiểu Lí đem một đống tư liệu vào để trên ghế phụ lái, quay đầu lại: "Nha Nha, bên kia cô có đồ uống đấy, thấy được không, ngay cửa ấy, lấy giúp tôi một ly, tôi khát."

Tôi nhìn nhìn cửa xe trong tay, quả nhiên có hai chai nước chanh dây, cái xe này của Ứng Nhan, bên ngoài nhìn thì nát, nhưng bên trong vẫn tương đối rộng rãi, đồ vật này nọ cũng đầy đủ, có khăn tay, chỗ ngồi phía sau còn có một cái đệm dựa, ngồi thật thoải mái.

Tôi đưa cho Tiểu Lí ly nước chanh dây, chính mình cũng mở lọ Mỹ Mỹ ra uống một ngụm. "Uống ngon thật, Tiểu Lí ca, anh mua đồ uống khi nào thế? Làm sao anh biết tôi thích uống chanh dây?"

Tiểu Lí theo kính chiếu hậu trắng mắt liếc tôi một cái: "Cái này cũng không phải của tôi, là của chủ xe đại nhân mua, mua đêm qua."

Chủ xe? Tối hôm qua? Tôi tự giác ngậm miệng lại, chuyên tâm uống nước chanh dây.

Ứng Nhan cũng nghe điện thoại xong, sải bước nhanh chóng đi qua bên này, hắn đi tới cạnh xe, nhìn tôi đang ngồi ở ghế sau, do dự một chút, kéo cửa ghế phụ lái.

Chỗ phụ lái đang chất đầy đồ Tiểu Lí mua, căn bản không có đất chen mông, Ứng Nhan nhíu mày, dừng tay đang kéo cửa lại....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây