Insane



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ - ZuzuLinh


Mái tóc xơ xác và rụng nhiều mỗi khi đưa tay chải, làm gì có lược và gương để em soi mình mỗi sáng thức dậy, ngay cả những thứ căn bản nhất cho lứa tuổi hồng của mình em còn không được tiếp cận thì cuộc sống quá là vô vị. Em tự cười bản thân, em cười vì ông trời ác, trong tiếng cười có nỗi đau quặn, không còn niềm tin vào ngày mai nữa… đột nhiên em ho hắng lên, khục khạc với cái cổ họng khô cạn, ống thanh quản cọ vào nhau nghe da diết. Máu bắt đầu tràn ra.

Vậy là người dân bác bỏ em là một cô gái hư hỏng, suốt ba tháng qua họ chẳng thấy điều gì từ con người gầy rạp đi cả, nhưng em bị cho là mắc bệnh lao truyền nhiễm. Mỗi khi nghe thấy tiếng ho khản cất lên từ phía cuối dãy nhà, họ rùng mình lo sợ, nhưng chẳng ai quan tâm tới em.

Dù rất mệt và chán trường với cuộc sống, ngày não cũng chỉ nằm bẹp dí ở xó giường nhưng con tim em sao mà vẫn luôn thổn thức, nhắm hay mở mắt thì cũng vẫn ảo tưởng về con người đó. Em ngỡ Ken đang ở bên em, nếu hắn mà biết em thế này chắc thương lắm, rồi sẽ dỗ em uống thuốc bằng được, còn bón cho em ăn như dạo trước nữa chứ. Hình dung ra khuôn mặt khó chịu mỗi khi em ốm đau của hắn làm em vui biết mấy, Ken toàn giả bộ mắng mỏ cốt để em ngoan ngoãn vâng lời, chứ nào đâu có ghét gì em,… Nụ cười ấm áp của hắn làm thỏa lòng lúc này, chỉ cần nghĩ về thôi đã giúp em vượt qua những tháng ngày dài nơi đây…

Em hướng đôi mắt ra phía cửa sổ, không có chân trời nào ở khung cửa đó, chỉ là bức tường xây dựng dở dang rêu phong. Đường cụt. Em đã cô đơn bao nhiêu rồi, nhưng dường như lần này vượt qua sức chịu đựng, nỗi nhớ da diết quá, nó nhấn chìm tất cả. Em thèm được mang áo cho Sếp, cũng muốn được tựa đầu vào bờ vai ấy, hay là nhắm mắt lại mỗi khi Ken hôn lên em. Chưa từng nghĩ rời xa là đau khổ đến thế, em đã lỡ nặng lòng với hắn rồi…

Lại một ngày vô vị nữa trôi vào quên lãng, em chán trường với vòng quay cuộc đời, dậy rồi lại ho, rồi ăn và lại nghỉ. Những cơn ác mộng bắt đầu tìm về không cho em ngủ, chẳng có đồng hồ, không còn người nào vỗ về và chạm nhẹ mỗi khi ngủ mê,… khiến em chốn chạy. Em không biết được trước đây ngày nào Ken cũng trông em ngủ, hắn nhẹ nhàng làm gối để em ôm lấy mà vượt qua những cơn mộng mị, rồi hắn lặng thầm trở về giường mình để em an tâm… nhưng bây giờ hắn mất đi thói quen đó rồi chăng ?

Ở phương trời ấy, nơi có biết bao thú vui để thường thức, liệu có giây phút nào hắn nghĩ tới người con gái này không ? Nước mắt em lăn dài mỗi đêm khi nỗi nhớ dâng lên cồn cào, không thể tưởng nổi rằng mình đã yêu con người ấy hơn cả bản thân mất rồi…

Vẫn biết hắn có tội, vẫn biết lòng hắn là băng giá, vẫn biết lời biệt ly phũ phàng làm tim em nhói… mà sao em vẫn mong chờ. Còn lại gì khi đã làm đau người khác, khi mà chính em là người từ chối, ra đi chẳng thể là lối thoát, chỉ là tự chôn mình và tình yêu trong hầm tối. Nếu có trách, xin đừng nghĩ là hắn sai vì hắn không sai, hắn chẳng làm gì sai cả, chỉ là vì con tim em đã không làm chủ được thôi…

Cứ khóc đi em để mai kia có thể cúi đầu và phục tùng cho Sếp, nước mắt có giá trị của nó, nó sẽ làm đầy nỗi nhớ nhung khôn siết, lãng quên đi khoảng thời gian tuyệt vời xa mãi…

z

Ken đã thay đổi, hắn không lưu luyến căn nhà này nữa. Ngay sáng hôm ấy đã ra đi mà không thèm ngoái lại, chẳng còn quan tâm có ai còn ở đó nữa không.

Hắn ở một khu nhà rộng hơn, tiện nghi hơn. Trong hắn lúc này chẳng còn Moon hay Chris, đó chỉ là con bé quê mùa ngu xuẩn, có một cơ hội vàng mà không biết nắm bắt,… vậy thì …vĩnh biệt.

Cũng chẳng hối hận thêm gì sau từ “Cút” với ngữ âm nhấn mạnh và quả quyết. Xung quanh hắn chẳng thiếu người đẹp, tại sao lại phải chạy theo một đứa con gái xấu xí như thế. Vòng một thậm chí không đạt 80, cặp chân cũng chẳng có gì nổi bật, nước da hay màu mắt đều bị coi là bỏ đi. Chưa thiếu, tối dạ và ngang bướng, học kém mà không chịu trau dồi, chẳng có một ưu điểm gì có thể đem ra tự hào.

Cái máy tính hắn cũng đã quẳng từ tầng cao nhất của nhà DEVILS cho rơi tự do, hình nền và những thư mục nhỏ dành cho con bé ấy đã bị “nát vụn” khi tiếp đất. Đồ đạc, trang phục cũng bị mặc kệ, may mà hắn không đốt luôn căn nhà ấy đi. Như thế em chẳng là gì trong hắn nữa.

Ken đặc biệt chú ý tới hình thức, hắn ăn mặc chỉnh tề với những bộ quần áo phải không còn một nếp nhăn, như trước đây người con gái ấy là áo cho hắn, dù vẫn còn nhiều thiếu xót thì hắn vẫn khoác lên mình và còn cười sung sướng, lúc này đây ai vụng về không làm hài lòng ý hắn thì chỉ còn cách nghỉ việc. Hắn cũng không còn phải chịu cảnh cơm tù với vài món nhạt nhẽo, thay vào đó là những sơn hào hải vị bày trật bàn ăn mà có khi chỉ dùng để ngửi.

Không có người con gái ấy, hắn sống tự do hơn, không ràng buộc bởi thời gian, cũng chẳng phải về trước khi trời tối. Những cuộc vui không giới hạn luôn được hắn tổ chức, và cô nàng Ruby được chiều chuộng hơn cả người mà hắn đã tưởng là vợ mình. Nàng Ruby được đặc cách nhõng nhẽo bên hắn, ngồi hẳn lên đùi và tùy cô ả vuốt ve hắn. Cuộc sống này mới thực sự là của Ken, một đại gia nắm trong tay bạc vàng và gái theo dài…

Công việc cũng thuận lợi hơn, hắn trở lại với sự độc tài không chấp nhận bất kì ý kiến của kẻ dưới. Đã ra lệnh là chúng phải làm theo, chỉ quan tâm tới kết quả mà bất chấp thủ đoạn xấu xa, nhờ quyết đoán, sự tập trung tối đa và tài thao lược, không còn bị chi phối bởi những suy nghĩ linh tinh nào khác, hắn đã thể hiện cho toàn thế giới biết: thập kỉ này dành cho DEVILS. Nguồn vốn ồ ạt chảy vào tập đoàn, các phi vụ làm ăn phạm pháp chót lọt cung cấp vào kho ngân hàng đen một khoản tiền khủng lồ, hay những mẻ hàng cấm đắt đỏ vẫn thu hút lượng cầu của hàng nghìn người… tất cả đều đã trở về, một Ken ngày nào đã quay lại với DEVILS.

Hắn quên mất cách đánh vần từ “Moon” hay là “Chris”, cả đại từ “Anh” cũng không còn chỗ trong bộ óc nữa, tất cả đều bị xóa một cách vô tình. Không còn e sợ gì hết, bất kì người phụ nữ đến với hắn mà làm cao hoặc vác bộ mặt u sầu thì cũng mặc, họ không theo được thì thôi, bỏ. Quên đi cái chuyện hắn hạ mình dỗ dành người khác, mỗi đêm lại thăng hoa với một phụ nữ mà tới sáng thì quẳng vào mặt họ một sấp tiền, thậm chí cái tên cũng không cần biết mà đi luôn. Chỉ trừ cô nàng Ruby khôn khéo là được hắn quan tâm.

Thế mới là sống chứ, sao cần phải canh giữ cho con bé kém mình những gần chục tuổi ngủ ngon trong khi mình phải thao thức chằn chọc kiềm chế bản thân. Nó ngủ thế nào thì kệ nó, có bóng đè chết thì mắc mớ gì đến hắn, nó chết rồi thì thiếu gì những em còn ngây thơ và trong trắng ao ước được lên giường với hắn. Sếp mà lị, hắn cười khi thấy Arrow chỉ biết cắm đầu vào công việc mà đánh rơi tuổi trẻ, lãng phí hoài. Đàn bà đối với hắn là thú vui qua ngày.

Còn về đứa con, tương lai sẽ như hắn. Hắn thấy mình có lúc thật ngờ nghệch, tự nhiên lại thấy may vì “con bé” không đồng ý. Hắn giỏi giang như thế này mà mẹ đứa trẻ chẳng bằng ai thì không thể chấp nhận. Chẳng lẽ lại để con trai đứng dưới ánh hào quang của kẻ khác chỉ vì lí do ngớ ngẩn là tình yêu của hắn đặt nhầm chỗ. Thế thì thấp hèn quá, con hắn phải được trải nghiệm cuộc đời không có tình yêu để rèn luyện cho cuộc sống đầy trách nhiệm. Hắn nhận ra một điều là những gì mình có hiện tại, một bộ óc thông minh và bảo thủ, mọi thứ có được đều nhờ sự ghẻ lạnh từ người cha và người mẹ. Vậy nên phải cảm ơn họ thay vì mong muốn được làm hành động điên khùng, hét lên trong bệnh viện đứa trẻ là con mình....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây