- Không thể à? - Hắn không còn đủ sức nói to nữa, giọng hắn đuối dần, trước em hắn chỉ là một cành cây hoang dại.
- Có… rất nhiều người thích hợp! - Buổi tối hôm nay, em đã thấy hắn nói chuyện và mỉm cười với rất nhiều phụ nữ xinh đẹp.
- … - Hắn gạt thở - … - thêm vài giây nữa trước khi quyết định - … nếu không muốn ta cũng không ép! - đã nói quá nhiều rồi, rằng em là người duy nhất phù hợp, sao chẳng bao giờ em chịu nghĩ như thế, hắn không trách em tự ti, nhưng suy nghĩ của em nhỏ bé, hạn hẹp quá. Ánh mắt Ken trùng xuống, lần đầu tiên hắn thể hiện nỗi buồn trên khuôn mặt. Sắc hồng đã bị sự nhợt nhạt của thất vọng làm hắn thê lương. Hắn không muốn con phải như mình, thật đấy, không muốn nó có mọi thứ một cách cô độc bằng con đường này. Hắn sợ khi không bao giờ được bế trên tay sinh linh bé bỏng của mình, sợ phải mắng con và làm con ghét mình,… những điều này cha hắn đều đã cho hắn nếm trải… Hắn thèm cái cảm giác được hét lên trọng bệnh viện rằng “ Con tôi đấy!”, thật là tầm thường với những người có chí lớn như hắn phải không ?
- Xin lỗi, em không thế làm được, em thiếu quá nhiều thứ !
- Có một thứ mà em không thiếu! - Hắn cười nhạt, đấy là thứ hắn cần nhất - … là tình yêu! - Hắn chưa thể biết được sự ấm áp trong vòng tay mẹ, nếu em là mẹ của con hắn, chắc chắn chúng sẽ hạnh phúc biết chừng nào… Em có biết hắn đã từng khao khát được làm anh trai của em thế nào không, hắn muốn được chăm sóc và yêu thương em như một gia đình…
- Em là trẻ mồ côi, em chẳng có ai cả, chẳng một ai đón nhận em và bây giờ em cũng vẫn chỉ có một mình,… em làm gì có tình yêu chứ?
- KHÔNG! Em hơn tất cả mọi người, em có rất nhiều thứ, những thứ mà ta có tìm kiếm mãi mà cũng không thể có, ta muốn con ta phải được có tình yêu của em!
Em nhìn hắn, hắn sai rồi, em làm gì có, tình yêu ư, em ghét nó, em ghét rằng chỉ mình em cho đi tình yêu thôi mà không nhận lại được bất kì điều gì khác…
-Chắc là… những cô gái đó - em ngập ngừng, những cô gái thông minh sắc sảo đủ tiêu chuẩn để hắn lựa chọn ấy - họ chưa thể hiện ra thôi! - Em nghĩ rằng họ cũng giàu tình thương dành cho gia đình, vì đó là điều hiển nhiên mà… Nhưng có lẽ chỉ hiển nhiên với những người như em, Yun hay Luci thôi, người ở DEVILS làm gì có khái niệm “gia đình”.
-Nếu không phải em, con ta sẽ không bao giờ được cười! - Hắn không nói dối, nhìn hắn mà xem, có khi nào thấy hắn cười một cách sản khoái đâu.
- Mẹ nào mà chẳng yêu con chứ! - Em ngạc nhiên, không tin là mẹ hắn chưa từng bồng bế đứa con trai trưởng này.
-Vậy thì nhầm rồi! - Có thể chính vì em là người thường nên không thể hiểu.
-Không đâu! Bình thường ta làm sao biết được, chỉ khi nào có biến cố xảy ra chúng ta mới hiểu được tình mẫu tử! - Chắc là bà Hanmony ngày ấy đã coi em là Moon mà che chở cho em tới hơi thở cuối cùng...
-Em đâu có hơn ta, dựa vào cái gì để nói? - Ken có cha mẹ nhưng hắn cũng chẳng hơn gì một đứa trẻ mồ côi. Ánh mắt của hắn còn đen hơn cả bầu trời đêm nay, sâu trong nó, vẫn là hình ảnh của em.
-... - Im lìm.
Ken xoay người, không muốn nhìn em nữa, để hông dựa vào bàn, tấm lưng hơi cong vì mỏi. Hắn khoanh tay và hình dung về một tương lai không xa... khi hắn có một cậu con trai và em có hai nhóc tì. Vòng tuần hoàn lại bắt đầu, con hắn đơn độc bắt nặt hai đứa bé, hành hạ, đánh đập, thậm chí là lăng mạ. Còn hai đứa nhỏ đã ý thức mà che chở đùm bọc, mọi nỗi đau đều tan biến khi chúng ôm lấy nhau... Con trai hắn sẽ đánh chúng tới khi nào mà chúng phải tách rời nhau ra, như khi hắn đã ép em không được nghĩ về anh trai mình nữa ấy... Nhưng chẳng thể,... Hắn không kìm được nữa, hắn không thể để khoảng thời gian cô độc ấy lặp lại.
- Tại sao lại nghĩ như thế? - Em không tán thành việc hắn nghĩ, chắc là mẹ hắn cũng yêu con, nhưng bà không thể hiện.- Con anh... - Em đọc được suy nghĩ của hắn - chắc chắn sẽ là niềm tự hào của anh, của mẹ đứa trẻ và của DEVILS, tất cả mọi người... - trong đó có em, em tự hào vì tập đoàn, vì em là người DEVILS.
- GIẢ TẠO! - Hắn đáp lại ngay, ngày xưa hắn đã nghĩ em giả tạo khi cố thể hiện tình yêu ra bề ngoài, còn giờ hắn biết sự giả tạo không tồn tại trong em. Mà trong hắn, trong những bộ óc khôn ngoan ưa thích được ca tụng… - Chỉ để che mắt thiên hạ! - Ai cũng nghĩ hắn sung sướng. Ken cười trong nỗi chua xót em không thể hiểu được cảm giác ấy.- Ngồi đi! - Hắn thấy em đã mệt mỏi lắm rồi, chắc chẳng có ai muốn nghe tâm sự của con rô bô như hắn đâu. Hắn ngồi xuống trước, để chống một chỗ ngay cạnh cho em.
Chris ngồi xuống, không ngồi cạnh, mà tìm một cái ghế nhỏ như ngày xưa hắn vẫn thường dạy em học… Một sự phân chia giai cấp mà tự hai con người tạo ra. Hắn với chiếc ghế lớn và em nhỏ bé.
-Chắc chắn con em rồi sẽ rất hạnh phúc! - Hắn thở dài, để nói ra câu nói này lòng quặn thắt. Chàng trai nào được bảo vệ em mãi mãi sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian này, không phải là hắn rồi. Ken biết, có một cách yêu là chỉ cần nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc, chắc là hắn chỉ được yêu theo cách đó thôi. Mặt hắn chợt tái nhợt lại, e sợ nếu người đó là Yun, hay một người nào đó thuộc tổ chức chống đối lại DEVILS, hắn không muốn phải giết đi kẻ đó, kẻ sẽ là người cuối cùng khóa trái tim em lại. Hắn biết em đã quá nhiều đau khổ, nhưng nếu em yêu một người như Yun, cậu ta đúng là người tốt, có thể cậu ta sẽ đem đến những hạnh phúc cho em, nhưng em ơi, xin em đừng yêu đối thủ của DEVILS nhé, hắn không thể cướp đi chồng em được đâu vì hắn là người của DEVILS,… Vậy nên nếu em yêu ai hãy để cho hắn biết trước nhá em… Ken bất động một lúc, hắn sợ em sẽ quên mất mình. Em chỉ cần được người khác quan tâm tới thôi là sẽ yêu quý họ ngay, hắn biết mà, nếu như khoảng thời gian tươi đẹp trước đây không phải là hắn, là một người nào khác kể cả là Arrow chắc em đã yêu người đó rồi… Hắn muốn thời gian dừng lại, để em chỉ được phép yêu một mình thôi.
Em không nói gì, đôi mắt thoáng hụt hẫng khi hắn nói như thế. Chẳng lẽ em và Ken sắp rời xa rồi ư?
-Sao thế? - Hắn vẫn muốn quan tâm em, muốn ôm em vào lòng nhưng có khoảng cách mất rồi.
-Không, em không sao!
-Ta chỉ muốn em là vợ của ta và là mẹ con ta thôi! - Hắn không thể ôm em, nhưng hy vọng mong manh cứu vãn tình yêu này. Làm ơn đồng ý đi em, để hắn được cười nụ cười hạnh phúc nhất.
Nhưng ánh mắt em thêm một lần khước từ, hắn đứng dậy và đi vào giường. Đồng hồ đã qua con số 12, vậy là ngày hôm qua là ngày buồn nhất của hắn, dù có em nhưng món quà sinh nhật ý nghĩa nhất không tới được tay. Hắn nằm yên trên giường, thi thoảng vẫn để mắt tới cái dáng người nhỏ nhắn kia. Rồi khi thức dậy sẽ coi em là gì đây ?
-NGÀI ĐÃ GIẾT CHA VÀ MẸ TÔI! - cuối cùng thì em đã nói ra được lí do. Nếu… không có điều kiện này, chắc em và hắn đã có một kết thúc hạnh phúc.
Ken bật dậy ngay lập tức, những điều cả tối nay em nói về cha mẹ và cả câu nói vừa rồi… hắn không nhớ nổi,… hắn có thể đã giết nhầm người thuộc tổ chức, điều này có thể cho qua với những người chỉ đạo, nhưng sao lại trớ trêu khi người con gái hắn yêu lại là nhân thân của nạn nhân!
Chris không khóc, em ngồi thừ ra nhìn vô hồn chẳng khác một xác chết. Bất thình lình Ken lao tới ôm chầm lấy em, quỳ luôn xuống để khuôn mặt em tới bờ vai. Bàn tay to lớn rủn rẩy trước một cô gái…
-Ta xin lỗi, xin lỗi em! - Hắn lần đầu tiên hạ thấp bản thân để xin lỗi một người, - làm ơn, hãy để ta ôm em một lúc thôi, rồi ta sẽ để em được tự do…...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: