Những cánh hoa tiếp tục buông trên mái tóc, kèm theo những giọt sương mai trong suốt, làn gió thổi mạnh làm đứt dây nịt tóc khiến mái tóc em được buộc gọn gàng nay tung bay. Chưa bao giờ Ken thấy em đẹp tới thế, ngay cả trong buổi tiệc đêm hôm trước, được khoác lên mình lụa là vàng ngọc cũng không thể đẹp như lúc này. Trông em hoàn hảo như một thiên sứ, lọn tóc dài thổi bay sóng sánh hòa cùng những giọt lệ pha lê lấp lánh. Giữa biết bao nhiêu người đang ở đây, em chỉ là một trong số đó, nhưng em khác họ bởi nỗi đau phải chịu là tột cùng, những giọt nước mắt là ngàn vết thương đang rỉ máu, còn từng hơi thở ngột ngạt chẳng khác ngục tù không bao giờ được giải thoát. Nhưng thứ em có hơn họ chẳng là gì, thế mà họ cứ nhìn mà xỉa xói, về người đàn ông rất đẹp đứng bên cạnh em ư? Vì em không xứng để đứng cạnh người đó, em không sang trọng như thế, và không phù hợp với hắn về tất cả.
Một chiếc lá nhỏ bé rơi trên tóc em, phút chốc cái cảm giác nghĩ rằng tim em trống rỗng tan biến, Ken kiếm tìm những mảnh ghép để mang em lại gần mình hơn. Rồi gỡ chiếc lá non đó trên mái tóc, nhẹ nhàng từng ngón tay, luồn vào sâu hơn, cho tới khi đầu em ngã hẳn vào tay hắn, bất ngờ đặt một nụ hôn vào đôi môi đỏ mọng. Một cảm giác ngọt ngào, Ken để con tim mách bảo, từng nhịp đập dồn dập như đang muốn nổ tung cả lồng ngực, đẩy em lại gần mình hơn, trao cho em hơn cả một nụ hôn, sự thăng hoa mang tên tình yêu rực cháy nơi đầu môi. Vị ngọt đôi môi em khiến hắn càng muốn chiếm hữu, những ngón tay ghì chặt, đầu lưỡi mơn chớn làn môi em, cứ thế, chẳng quan tâm tới những ai đang nhìn, Ken nhắm đôi mắt. Hôn em, vừa thỏa mãn ngọn lửa tình yêu vừa để khóa trái lời hứa sẽ mãi bảo vệ em của mình. Em phải là của mình và hắn có quyền được bảo vệ em.
Moon không biết tại sao lại để cho Ken gặm nhấm đôi môi, em đáp lại chỉ biết nhắm chặt mắt và giữ tay ở đúng trái tim kia, cũng cảm thấy từng nhịp trống trong lồng ngực, có gì đó chung hòa. Tâm trạng lúc này là gì đây?, khác lạ, hoàn toàn không giống với những tình cảm dành cho ai khác, chợt nhận ra là một cảm xúc đặc biệt.
Ken chỉ dừng lại cho tới khi mặn chát nơi đầu lưỡi, khi mà đôi tay em siết chặt lấy áo hắn. Hắn đã làm em đau ư, máu bắt đầu rỉ ra trên làn môi, em mím môi để kìm lại. Nhưng vẫn chưa dừng, Ken tiếp tục thở mạnh và lia qua vết thương trên môi, sâu dần, rồi dừng hẳn bằng một cái chạm má nhẹ nhàng.
-Em là của Anh! - Ken hôn nhẹ lên trán Moon. Lần đầu tiên hắn có thể phát ngôn ra những từ ngữ đượm sắc màu tình yêu.
Moon không nói gì, nhìn vào đôi môi thanh tú ấy, em không đủ khả năng phản kháng câu nói. Lần đầu tiên được nghe một câu nói yêu thương tới như vậy, chưa một ai dành cho sự chân thành, em thả lỏng ngón tay mình, níu lại đôi chút cái cảm giác ấm áp vừa qua.
Hay là em đồng ý, Moon ngước lên cao, từng lá phượng rơi, cả hoa phượng cũng đi theo xuống, đâu phải là sự chia ly, chỉ là có một hạnh phúc đang nhen nhóm trong tầm tay. Ken nhìn em, nở một nụ cười tươi sáng.
z
Mes thở dài rồi ném chiếc điện thoại xuống sàn, anh quyết định sẽ đi gặp em gái mình. Moon đứng chờ anh từ rất lâu, em đến trước hẳn một tiếng đồng hồ, chưa kể trước đó đã chuẩn bị hàng giờ.
-Này! - Mes tiến tời từ phía sau, anh ra hiệu để Moon quay lại.
-An...! - Không chắc rằng Mes có muốn nhận âm thanh này không, Moon lưỡng lự trong giây lát rồi chỉ thoát ra được một câu lí nhí ở cổ họng - Dạ!
-Lại đây! - Mes không thích đứng nói, anh ngồi vào chiếc ghế đá và chỉ cho sang ghế đối diện.
-Dạ! - Moon thực sự rất vui khi được gặp mặt. - Anh Wine đã bảo anh ạ? - Em nghĩ là Wine đã phân tích cho Mes hiểu tình cảm của mình này dành cho anh.
-Chẳng liên quan gì tới nó cả! - Mes vẫn tỏ ra thờ ơ.
Thoáng chút thất vọng lộ rõ trên khuôn mặt, đôi mắt anh đáng sợ quá, không giống với những gì em đã mường tượng. Em đến đây để hy vọng được anh tiếp nhận, khi nhận được tin nhắn, em vui sướng khôn siết chừng nào, mà sao giờ trông anh lạnh lùng y như cái ngày gặp em hôm ấy.
-Dạ, vâng! - Em cúi gằm và kìm nén dòng cảm xúc.
-Nói luôn vấn đề chính, hôm nay tôi đến đây gặp cô với tư cách là trợ thủ đắc lực của Sếp lớn... - Mes ngập ngừng.
-Anh cứ nói đi ạ! - Moon chỉ cần được nghe thấy chất giọng trầm là mãn nguyện lắm rồi.
-QUAN HỆ GIỮA CÔ VÀ SẾP LỚN LÀ GÌ? - Mes nói lớn, dù sao ở đây cũng chỉ có hai người, mặt khác lại không có bất kì thiết bị nghe lén nào.
-Là nhân viên và ông chủ - Moon bắt đầu hiểu vấn đề.
-Chỉ thế thôi sao? - Mes không tin.
-Dạ!... - Moon trùng mắt xuống - Anh nghĩ quan hệ đó là thế nào? - Mes là anh trai em, em không muốn giấu anh bất kì điều gì.
-... - Mes không tin là Moon dám nói với anh những lời đó, vậy chẳng khác nào thừa nhận những gì diễn ra ở đêm tiệc.
-...- Moon cũng chỉ đáp lại sự im lặng của anh bằng một cái thở dài. Em chờ đợi người anh phản đối.
-Dừng lại đi! - Mes khuyên em chân thành, nhưng thái độ anh tỏ ra trái với những gì trong tim đang nghĩ. Chính cuộc hẹn ngày hôm nay là do bọn người DEVILS dàn xếp, họ muốn dùng anh để “sai bảo” em từ bỏ cái tham vọng vốn không thuộc về những con người yếu đuối. Nhưng phần chính là anh lo cho tương lai cuộc đời em.
-Tại sao phải dừng lại? - Moon đáp lời anh ngay sau đó.
-Nghe tôi đi - Mes nhắm mắt lại, rồi mở ra - Đừng chạm vào Sếp! - Mes e sợ thay em mình giống như một trong số những bông hoa nở trong cả một khu vườn rộng lớn cuả Sếp, lúc được chăm sóc thì căng tràn sức sống, khi đã qua giai đoạn thì héo khô mà không bao giờ được chăm tưới nữa.
-Sao lại khuyên em thế? - Moon vui vì anh đã quan tâm đến mình.
-Vì tôi là người của DEVILS, tôi mong muốn DEVILS phát triển hơn nữa, mà cô chính là một cái đinh gỉ cần phải loại bỏ.
-Em không phải là người của DEVILS sao? - Moon nói nhỏ, anh lại càng đẩy em xuống vực thẳm, “Vì ta là người của DEVILS”, câu nói như phỉ báng mẹ, em không tin là anh lại thay đổi đến thế, không giống với những tưởng tượng về người anh trai.
-Im đi! Cô... đừng làm cho DEVILS - Mes không nhìn em, cuối cùng thì anh không thắng nổi trái tim mình, không nỡ để người em bé bỏng rơi lệ.
-Nói cho em nghe đi anh! Anh ghét em lắm à? Hay anh sợ Ken sẽ làm gì em? - Moon chưa khóc chỉ nghẹn ngào trong tiếng nấc. Em đã đoán ra rồi, anh như những lũ người DEVILS đó, muốn em biến mất khỏi Ken.
-Cô sao vậy? Tôi... tôi ghét nhất là nhìn thấy nước mắt, nín ngay đi! - Rõ là anh sợ sẽ mềm lòng mà không thể đuổi em đi.
-Em đâu có khóc, nói đi anh, cho em biết, anh làm như thế là vì lòng trung thành của mình với DEVILS hay vì lo lắng cho em? Anh ơi, nếu em là vợ của Ken, sẽ không còn bị lo sợ về cái từ “gián điệp” đâu, em sẽ có quyền hành, và anh em mình sẽ được nhận nhau - Moon đơn giản chỉ nghĩ vì Mes lo sẽ bị thanh trừ nên mới không dám nhận em gái, giờ nếu em trở thành “quý bà” sẽ chẳng còn ai ngăn cản được việc em tìm về gia đình mình, và cả cha cũng sẽ phải chấp nhận em.
-Đừng nói như thế! - Mes ghìm giọng - Đấy không phải là vấn đề, mà vì... thôi được rồi, coi như tôi nhận cô, nhưng cô hãy tránh xa Sếp ra, và đừng gọi Sếp bằng cái tên thân mật đó. Cả tôi và cô, không bao giờ có đủ khả năng để vươn xa, nên đừng ảo tưởng sẽ là phu nhân của DEVILS. Tôi không mong cô phải là nhân viên của DEVILS, tôi chỉ muốn em tôi một cô gái bình thường - Mes không thích lòng vòng....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: