Ngồi trong xe, em chỉ im lặng, mà hắn cũng chẳng biết nói gì, đã bao giờ phải gợi chuyện để nói cho người khác đâu. Mặt khác, tương giao giữa em và hắn là tập rỗng. Ken lái xe qua cửa hàng bán bánh kem ngày nào, giờ đã thành một trung tâm mua sắm, còn bên kia đường, quán bánh mì nho nhỏ nay đã là một cửa hàng bánh mì to lớn. Thời gian đã thay đổi con đường này, cũng thay đổi con người hắn, nhưng lại chẳng thể sai khiến em. Ken cho xe quay vòng, rồi dừng lại trước quán Victoria. Dừng xe, đặt chân xuống, luồn tay lên eo Moon và bước vào, hắn vui vì được chấp thuận.
Với tác phong rất tự tin, khoáng đạt và đôi chút phong lưu, Ken nhận lấy vô số ánh mắt của các thực khách trong quán, cái áo nửa kín nửa hở khiêu khích mọi ánh nhìn, tuy vậy hắn chỉ nhìn thẳng và tay vẫn đang “giữ khư khư” cô gái bên cạnh. Chọn một chiếc bàn nhìn hướng ra bên ngoài ở tầng một, Ken lịch sự kéo ghế cho em. Phục vụ đưa thực đơn tới, nhưng hắn chủ động chọn, vì em ngốc lắm, chẳng biết ăn gì để bồi bổ sức khỏe đâu. Bữa sáng là bữa quan trọng nhất, hắn gọi rất nhiều, biết thừa tính của cô nhóc ham ăn này, chỉ vì ngại người khác nên mới thỏ thẻ ăn vài ba thìa, chứ nhìn bộ dạng lúc nãy ở nhà của em, giống với họ hàng của lão chư lắm chứ bộ. Ken mỉm cười, sao em lại dễ thương như thế chứ. Càng ngắm kĩ, Ken càng phá đi ranh giới và luật lệ của bản thân. Mắt hắn bị cuốn vào từng đường nét hoang dại kia, làm mờ đi không gian xung quanh, con tim đã bị thiêu chảy bởi ngọn lửa trước mắt. Em không có lối ra trong tim hắn, ngay cả lúc nhắm mắt hình ảnh về em đã chờ chực dán vào tâm trí, dù khi ấy có đang rơi vào trạng thái nào chăng nữa, say xỉn, bộn bề với công việc hay đang ở bên cạnh bất kì ai. Dù đã có nhiều thay đổi nhưng suy cho cùng chính hắn lại tự lôi mình vào một mê cung mà đi mãi cũng không thoát nổi cái vạch xuất phát. Thời gian qua đi chỉ càng làm cho hắn có thêm những “bằng chứng” đẩy em vào sâu hơn từng huyết mạch nơi con tim.
Người phục vụ mang đồ ăn tới và chúc ngon miệng. Ken muốn em phải là người dùng bữa trước, hắn chủ động gắp thức ăn cho. Moon vâng theo hành động đó, mong muốn được người khác gắp thức ăn cho, chỉ cần em vừa nuốt, Ken đã tiếp tục gắp những món ngon đặt vào bát.
-Tại sao hồi đó lại cho đi chiếc bánh mì? - Ken dùng chất giọng trầm ấm.
-Dạ? - Moon ngừng lại, chưa hiểu ý.
-Cách đây 7 năm.
-... - Moon vẫn chưa nhớ ra. Hắn dừng không hỏi nữa.
-Vì ông ấy bị đói! - Moon nghĩ một lúc rồi cũng nhớ lại.
-Cô cũng đói! - Hắn vẫn chưa thể thay cái từ “cô” bằng “em”.
-... nhưng ông ấy... chắc là luôn đói.
-Ta không thích nghe lí do đó! - Ken đẩy người vào sâu hơn, chống tay tì lên mặt bàn.
-... Em nghĩ ông ấy sẽ cảm ơn!
-Nhưng ông ta đã không! - Ken khẳng định.
-Vâng!
-Còn cho ông ta cái áo?
-Ông ấy... rét lắm - Moon cũng đang hồi tưởng lại đợt lạnh năm đó.
-Thừa nhiều thứ nhỉ? - Ken không còn dùng cái giọng nghiêm nghị ngày nào, cả ngày hôm nay hắn sẽ chỉ nói nhẹ nhàng với em. Trong vô số ngăn kéo nơi con tim, em liệu có để chừa một chút nào cho hắn, ý câu nói là vậy.
Hắn thấy tự ti quá. Vì sao ư? Vì chưa từng có người con gái nào tiếp xúc với hắn, được đối xử tử tế mà không xiêu lòng. Còn em, nói thế nào nhỉ, như thể con tim em miễn dịch trước con virus của hắn rồi, Ken thở dài, nhưng phải tin vào sự kháng thuốc của Virus chứ.
-... Vì em thấy ở mình có gì đó giống với ông ấy! - Đây mới thực sự là câu trả lời. Em nhìn vào mắt Ken, hoàn toàn không hề nghĩ hắn là đẳng cấp trên nữa. Những gì em đã nói, chính là lời muốn bộc bạch bấy lâu nay. Em không quan tâm Sếp rồi sẽ nghĩ gì, nhưng em muốn ai đó phải hiểu nỗi khổ mà em đã từng trải.
Ken rùng mình vì câu trả lời. Hắn thấy sợ chính bản thân. Em vừa đã nói về cái điểm “giống”, giống nhau giữa hai con người, một lão điên rách rưới bẩn thỉu và một bé con mồ côi. Thôi đúng rồi, em đã từng giống thứ người vất đi đó, vì hắn bắt em phải như thế. Nếu như em không nói ra, có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ hiểu. Ánh mắt em không còn sự trong sáng của một đứa trẻ con, sao giờ này hắn vẫn chưa thể nhận ra, đôi mắt đã mờ đục vì bao nhiêu nỗi đau chỉ mình em cam chịu. Hắn tưởng mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy, là thấy sự ngây ngô và ngờ nghệch của một đứa bé hạ đẳng, nhưng đâu phải, ở đó không có chỗ cho những thứ ấm áp huyền ảo như những đứa trẻ khác. Sự so sánh khiến hắn phải giật mình, từng này tuổi rồi mà đôi mắt hắn chưa từng trải bằng em khi mới vài tuổi đầu. Em đau lắm phải không, cái lần ấy và biết bao nhiêu những lần đau khác nữa, hắn đã hạ nhục em để đổi lấy sự thỏa mãn cho riêng mình. Tưởng chừng vì em sợ hắn, khiếp sợ trước những thứ mà hắn đã gây ra, mà thu mình vào một góc, nhưng phải đâu, em làm vậy chỉ vì chấp nhận làm đồ chơi rẻ rúng cho hắn, em không làm thì sẽ có một đứa trẻ khác phải chịu, nên đành cắn răng cho qua ngày.
Thế thì sao mà hắn đi vào tim em được chứ? Ken cười chua xót, hắn tránh ánh mắt của em, không đủ dũng cảm để bắt gặp ánh mắt thiên thần ấy.
-“TỪ GIỜ, ANH HỨA SẼ CHỈ LÀM EM CƯỜI THÔI!” - Thậm chí quyền phát ngôn ra câu nói này cũng không thể. Tòa án trong lương tâm chưa cho phép đủ quyền lực để hắn thoát ra được những từ ngữ ấy. Sợ, sợ sẽ thất hứa.
Ken không dùng bữa, và em cũng không dùng gì thêm cả. Em vẫn nhìn còn hắn chỉ cúi mặt, ngược lại hoàn toàn rồi. Sau đó hắn thanh toán và cả hai cùng bước ra. Có những câu nói làm người khác trở nên tội lỗi, nhưng cũng phải nói, để họ hiểu mà đừng làm thế nữa.
Để thay đổi tâm trạng, Ken đưa em tới lễ hội hoa, một lễ hội thường niên được tổ chức hai năm một lần ở ngoại ô thành phố. Mong rằng khi nhìn thấy những đóa hoa sẽ khiến em hạnh phúc và có thêm những niềm tin ở ngày mai. Xuống xe, Ken không để tay mình ôm em, chỉ sóng bước cùng.
Tháng năm là mùa của hoa phượng, từng chùm phượng vĩ đỏ thắm ẩn hiện giữa những tán lá xanh mơn mởn mang đến một sức sống diệu kì. Phượng là loại cây trồng lâu năm, bám rễ sâu vào lòng đất, thân cây to có vỏ màu nâu xỉn, lốm đốm bạc, xù xì và mang nhiều vết nứt ngang. Cành cây vươn cao có thể chạm tới những nhà ba tầng, mỗi khi gió vi vu thổi là cánh phượng rơi la đà xuống sân. Người ta đặt tên phượng bởi lá giống như lá me, mỏng và mọc song song hai bên cuống trông xa như đuôi con chim phượng. Moon đi chầm chậm qua từng cây phượng vĩ, em thích ẩn mình dưới bóng râm mát rượi, tĩnh lặng trong giây phút này. Xa xa, người ta thường thức những khóm hoa phong lan, cẩm tú cầu hay trà mi,... ở đó đông đúc lắm, nhưng em thích ở đây hơn. Những thú hoa tao nhã không phù hợp, em chỉ thích những loài cây cổ, vô tình mọc ven đường, rồi lớn lên theo năm tháng mưa gió dãi dầu, đem đến cảm giác yên bình cho mỗi con người đứng dưới. Moon đưa tay lên và đỡ lấy một cánh phượng, khuôn mặt mang nỗi buồn man mác. Cánh hoa phượng nhỏ bé rơi chạm tới tay, mềm mại, rồi em rụt ngay lại, khóe mắt đã cay cay. Ken nhìn em không nói gì, phần nào hiểu được tâm trạng em lúc này.
Cánh hoa phượng màu đỏ, rơi theo làn gió cuốn những giọt lệ vô tình của em. Phượng rơi cũng chính là thời khắc chia tay, một cái cảm giác hụt hẫng khi phải xa lìa những người yêu quý. Em đang hình dung những giọt máu rơi trên cao kia từ mẹ, cây phượng vươn mình che chở, rồi cứ thế, những cánh hoa đỏ tươi từ từ đổ xuống, phủ kín mặt đất. Đột nhiên lạnh quá, em nhớ mẹ vô cùng, dù không thể nhớ nổi khuôn mặt mẹ thế nào, giọng nói cũng không thể hình dung, nhưng sao em trống vắng quá, kể như ngày ấy mẹ cho theo cùng...
Đôi môi khẽ run lên, một màu đỏ giống như cánh phượng, em để nhòe đi tất cả không gian này, tuy đứng vững nhưng tâm hồn gục ngã. Ken chỉ là đang ngắm nhìn em, không làm gì hơn. Đâu phải muốn ôm em là làm được, dẫu em có để yên thì tim em cũng đã trống rỗng. Hắn vẫn mong muốn được đặt đôi bàn tay lên bờ vai nhỏ bé ấy....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: