WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ - ZuzuLinh


Một vụ nổ, ai cũng muốn thoát ra khỏi căn hầm, chẳng ai còn ở lại để đi sâu thêm một tầng ngầm nữa. Cảnh vật xung quanh đều hoang tàn vì bom, nhưng đâu phải chỗ nào cũng không nguyên vẹn. Bom chỉ nổ bên ngoài thôi.


Chương 04: Nảy mầm

Moon đang suy nghĩ, sự tò mò thôi thúc bản thân ra khỏi phòng. Đi hết hành lang, em dừng lại ở căn phòng có cửa được sơn màu đen, khác hoàn toàn với chín phòng còn lại. Đột nhiên cửa phòng mở ra, Ken bước ra ngoài.

-Sao vậy nhóc con? - Lần đầu tiên hắn không còn gọi em là “mày” nhưng chất giọng thì vẫn như trước.

-Dạ không có gì! - Con bé sợ hãi, ước gì đừng đặt chân ra khỏi cửa.

Ken nhìn con bé bước đi thẳng. Tới phòng cuối cùng, hắn mở cửa vào. Đơn giản hắn không thích ai vào phòng mình.

Moon bước theo. Vẫn như xưa, em thấp hơn hắn hơn một cái đầu. Ken ngồi chờ sẵn ở ghế salon. Hắn đang dùng máy tính của mình. Chẳng lẽ lại dậy con bé bằng cái máy cổ lỗ sĩ kia. Moon lấy máy tính của mình ra, hai máy đối lập nhau về màu sắc, một màu trắng bạc, trong khi cái còn lại đen tuyền. Ken chiếm tới bảy phần của cái ghế dài, tư thế hắn ngồi rất thoải mái, trong khi con bé chỉ dám ngồi ở ghế phụ kề bên.

Hai tuần học được từ tay hacker chuyên nghiệp, con bé có vẻ khá hơn, nhanh nhạy hơn, xác định được phương hướng trong những bài toán khó. Có những phương thức mà các hacker của DEVILS không hề hay biết Moon lại được tiếp cận. Ken sàng lọc những bài tập rắc rối, chỉ dạy cho những thứ dễ hiểu và một số tuyệt kĩ cơ bản, hắn không thích nói, trong cả mấy tiếng đồng hồ, họ đều im lặng. Tuy nhiên cũng có rất nhiều buổi hắn phát cáu với con bé. Moon quá chậm hiểu, Ken đã chỉ cặn kẽ vài ba lần rồi mà để tự thực hiện mãi không xong. Sao có thể so sánh Moon với hắn được, trí tuệ của một con bé mới chỉ 11,12 sao sánh bằng cái người sinh trước tới tận bảy năm, mặt khác, hắn là ai kia!?! Nhưng Ken vẫn giữ bình tĩnh, nhìn vào đôi mắt ngây ngô của em khiến hắn chẳng thể nào tức được nữa, những lúc ấy hắn đành thở dài và truyền đạt lại từ đầu.

Một buổi sáng đầu tuần như bao ngày khác, Ken định sẽ dạy con bé cách ẩn mình trên hệ thống mạng online trước khi tới văn phòng. Vẫn cái cách chẳng coi ai ra gì, hắn thản nhiên mở cửa phòng con bé. Moon đang đánh răng, còn quá sớm mới lại hôm qua hắn dạy tới tận khuya. Nghe thấy tiếng động, con bé nhận ngay ra là hắn. Lại phải học, em chán ngấy rồi, một ngày hắn dành ít nhất tám tiếng trực tiếp dạy, còn lại để em tự thực hành với đống bài tập phải làm trong mười tiếng. Em chải đầu cẩn thận rồi bước ra. Ken nhìn con bé bằng ánh mắt khó chịu vì đã để hắn chờ lâu. Nếu là người khác chắc chắn con bé đã tìm cách làm hỏng cái máy tính để khỏi phải học nữa, nhưng hắn thì không thể. Hắn toàn dạy cách lẩn tránh Chương trình an ninh, biết bao nhiêu dạng bài tập, trong khi em thích lập trình hơn. Em lại ngồi vào vị trí quen thuộc, khởi động máy.

Hắn vẫn nhìn con bé từ nãy tới giờ. Trông nó ăn mặc chẳng hợp gu tẹo nào. Hắn luôn lịch sự với bộ jeans áo sơ mi, có hôm thì là quần âu, áo vest, thi thoảng mới thấy hắn mặc áo cổ tim. Còn con bé, nó luôn mặc quần thụng, áo phông.

“Ha, có lẽ nó ngại người khác giới!” - hắn khẽ mỉm cười, đối với hắn con bé chẳng khác gì khúc củi khô. Hắn thoáng nhìn thấy nét đắn đo trên khuôn mặt non choẹt, nhận ra sự không thích của con bé vào những bài tập này, ờ thì hắn đã quen với cách làm việc 18/24 tiếng của DEVILS rồi, có lẽ phải thay đổi.

Chẳng ai thích người khác nhìn mình quá lâu, Moon đứng dậy vào nhà bếp. Buồn ngủ quá, em lấy một ly cà phê và uống ực. Thật chẳng phép tắc chút nào. Sếp vẫn ngồi ngoài này mà em dám.

-Cà phê! - Ken lên tiếng ra lệnh.

Chủ muốn uống cà phê, em hiểu, rửa cái cốc vừa uống, đổ nước cà phê vào và mang ra, đặt trước bàn chỗ hắn ngồi. Thật hết chịu nổi, Ken nhìn vào cốc cà phê đó, rồi lại nhìn em. Ánh mắt rất khó chịu. Con người hắn vốn hoàn mĩ. Đôi mắt tròn xoe nhìn vào con mắt sâu thẳm, làm hắn chẳng thể trách con bé, chắc vẫn còn ngoái ngủ.

Giờ thì Moon mới hiểu, đem cất ly cà phê đó đi rồi lấy một ly mới. Em quay lưng về phía hắn, hồn nhiên uống hết ly cà phê trước, sau đó đem ly mới ra. Chiếc gương đã phản chiếu hết hành động, Moon đặt ly cà phê xuống bàn. Hắn chẳng còn gì để nói với em. Không coi ai ra gì cả. Hắn không dùng cà phê nữa. Lại tiếp tục học.

Sau ba tiếng yên tĩnh, con bé chợt lên tiếng:

-Tôi đi ra ngoài một chút - thường người ta hay nói rồi làm ngay, nhưng con bé phải được sự đồng ý đã.

“Tôi” - thật buồn cười, nếu lớn hơn tí nữa thì có thể xưng hô như thế, vì nhân viên của DEVILS vẫn hay dùng từ đó để trao đổi với hắn,… Từ “tôi” khẽ nhói trong tim, riêng đối với nhóc con này thì không được dùng từ đó. Nên là gì nhỉ? “Anh - em” - đột nhiên hắn nghĩ về em mình, có khi nào con nhóc này đã lấy đi vị trí đó mất rồi. Tiếng bíp từ máy tính kéo hắn về với thực tại, Moon vẫn đang nhìn hắn.

“À! Nó đã nốc hai ly cà phê lúc nãy!” - Ken ra hiệu cho con bé đi. Trẻ con thật nhiều điều thú vị, hắn lại mỉm cười.

Ken nhìn vào chiếc ghế đối diện, có cái gì dưới gối. Một tấm thiệp chúc mừng. Bên ngoài có từ “Anh trai”. Ken không giở ra đọc. Moon lạnh hơn hắn nhiều.

Khi Moon quay lại thì hắn đã đi rồi!

Tốn thời gian với nhóc con thật, lần nào hắn cũng chỉ định dậy nhóc một lúc thôi, nhưng hình như bên nhóc hắn không có ý niệm thời gian, dẫu cho chỉ cần hướng mắt xuống cuối màn hình laptop.

Kể từ vụ trao đổi hàng lần trước, DEVILS đang tạm ngưng hoạt động, phần là để củng cố lại đội ngũ nhân viên, phần khác là do ông trùm đã tìm ra thú vui khác không phải công việc.

Ken lại nhớ đến cái từ “Anh trai”. Con người hạ đẳng đó có gì mà hơn hắn, chỉ khác là chảy chung một dòng máu với con bé. Thế mà ngày nào hắn cũng qua căn phòng đó, im lặng hàng giờ, rồi lại đi. Có khi nào đã trở thành một phần rất quen thuộc mỗi ngày, và cũng không có ý định gỡ bỏ. Cái cảm giác mong chờ một điều gì đó thật thú vị, như là chạm vào đôi mắt nâu của nhóc, hay cốc nhẹ vào đầu khi giảng mãi mà không hiểu, cái mặt thộn ra vì cách giải bài tập khó lại quá dễ,... Nhưng cái gì cũng có giới hạn, Ken luôn dừng lại đúng lúc.

Hắn đã coi con bé như em gái, nhưng nhỡ đâu, một ngày nào đó lại vượt quá ranh giới. Đối với một kẻ có tham vọng mà nói, DEVILS là tất cả, không gì hơn!

z

Moon nhận được thông báo, ngay chiều nay phải đi tập huấn. Trong tương lai, em sẽ trở thành điệp viên. Moon không mong muốn điều đó, thứ mong chờ chỉ là một nơi yên ổn, sống qua ngày, rồi khi đã đủ tuổi được phát luật quy định, em sẽ từ bỏ nơi này, bằng mọi cách… Điều em vẫn đang tìm kiếm là gia đình thật sự, vì chỉ có những giọt máu mủ mới không ép con tim cô độc đau khổ quằn quại. Thế mà em lại được làm điệp viên phải sống mãi trong cái xã hội vô nhân tính này.

Moon lên chuyến bay cuối cùng sang Tokyo.

Arrow nhìn theo bóng chiếc máy bay…

z

Đặt chân về lại đất nước sau sáu năm, Moon hít một hơi dài,... Thứ mùi cảm nhận được là máu, của mẹ,... Đặt một vòng hoa trước cánh đồng bạt ngàn, thời gian làm phai nhạt đi con đường mòn hồi nào, mà có phải là trên mảnh đất này không, em không thể hình dung được, lúc ấy mới chỉ là một bé con, ...quá lâu rồi, nhưng chưa khi nào con tim thôi không rỉ máu,......

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0010 giây

Polaroid