Phương Đăng nói: “Chẳng phải đó là lựa chọn của chính anh ư? Nếu đã thế, thà cứ bó gối dưới chân núi, đỡ phải lo sợ nơm nớp.”
“Anh đang nghĩ, nếu ngày xưa mình không ra đi, cứ để Lục Ninh Hải công khai thân phận thật sự, biết đâu bây giờ chúng ta sẽ hạnh phúc hơn.”
“Vậy hóa ra là em sai.” Phương Đăng thản nhiên tiếp, “Tiếc là chẳng có món bảo bối nào khiến anh hiện nguyên hình được nữa.”
“Anh không có ý đó. Nhưng em nói suýt trúng một chuyện.”
“Chuyện gì?” Phương Đăng hơi ngờ vực.
“Ngoài kia đã có người biết thân thế thật của anh.” Phó Kính Thù nhìn cô cười nhẹ, “Không biết bị hiện nguyên hình cảm giác sẽ thế nào đây.”
Phương Đăng kinh ngạc đến choáng váng, mọi cảm xúc khác đều bị dẹp sang một bên.
“Sao lại thế được!”
Cha cô và Lục Ninh Hải đều đã chết, đến nhân viên làm việc trong phòng hóa nghiệm phụ trách công việc xét nghiệm mà Phó Thất luôn không yên tâm cũng đã nghỉ hưu, hai năm trước chết vì bệnh ung thư, chẳng hề có dấu hiệu nào chứng tỏ ông ta còn nhớ hay giữ lại chứng cứ về cuộc xét nghiệm mười mấy năm trước. Lục Ninh Hải không nói dối, ông ta xử lý mọi việc rất gọn gàng. Những người còn biết bí mật này đến ngày hôm nay, ngoại trừ Phương Đăng, chỉ có chính bản thân Phó Kính Thù, mà tăm tích về vụ việc này tuyệt đối không thể do hai người họ để lộ được.
“Khi cha còn sống chưa từng nói với ai về thân thế của anh, ông đã hứa với cô Chu Nhan sẽ giữ mồm giữ miệng, điều này em rất tin cha. Nếu hôm ấy không phải hai đứa ép cho ông gần phát điên, ông sẽ vẫn giữ kín chuyện này trong lòng. Những tên đồng bọn trong vụ bắt cóc chắc chắn không biết đâu.”
“Không liên quan đến cha em.” Phó Kính Thù đặt bàn tay mình lên nắm tay siết chặt trên lan can của Phương Đăng, hai bàn tay đều lạnh giá, “Là chứng cứ Lục Ninh Hải để lại.”
“Không thể nào! Rõ ràng em đã hủy hết giấy kết quả xét nghiệm thật lẫn hai mẫu máu rồi!” Phương Đăng nói chắc như đinh đóng cột, những gì xảy ra trong tai nạn năm đó, trước khi rơi vào hôn mê, cô nhớ rất rõ.
“Anh biết, nhờ những việc em làm anh mới bình yên vô sự đến ngày hôm nay. Không thể trách em được. Ngoại trừ tờ kết quả xét nghiệm và mẫu máu mang theo bên người, lão cáo già Lục Ninh Hải còn giữ lại một số tài liệu.”
“Tài liệu nào? Ông ta để ở đâu?”
Phó Kính Thù lắc đầu, “Nói thật anh cũng chưa điều tra rõ, chỉ biết chắc chắn ông ta có giữ lại, thứ đó nằm trong số di vật của ông.”
Phương Đăng ngạc nhiên, tỏ ý nghi ngờ: “Anh làm thế nào mà biết chuyện?”
“Nếu anh đoán không nhầm, sau khi Lục Ninh Hải qua đời, bà vợ góa của ông ta được thừa kế phần lớn gia sản. Người đàn bà này máu me cờ bạc, khối tài sản tích lũy bao nhiêu năm của Lục Ninh Hải chẳng mấy chốc đã tiêu tán gần hết. Một dạo bà ta thua to, bị chủ nợ ép vào đường cùng, những thứ có thể đem gán đều đã cho ra đi cả mà vẫn chưa trả đủ nợ. Cách đây không lâu bà ta vô tình đọc một mẩu tin về việc anh về nước mua bất động sản, cho rằng đây là cơ hội tốt, bèn liều mạng liên lạc với anh, mong đem thông tin này đổi lấy chút tiền.”
“Chủ nợ của bà ta…”
“Chỉ thấy có mấy tên lâu la đến chặn đường thôi, chúng không biết anh, cũng không tin lời người đàn bà đó. Chúng cứ đánh ụ một trận dở chết dở sống đã, mới về báo lại với đại ca của mình.”
“Ông chủ của bọn đó định uy hiếp anh?”
“Không, ông chủ của chúng là Thôi Mẫn Hành.”
“Vì điều này nên anh mới giữ hắn lại bên mình?” Phương Đăng bán tín bán nghi, “Không hợp lý, người như Thôi Mẫn Hành, nếu đã nắm được chỗ chí mạng của anh, chẳng có lý do gì hắn không quậy một trận tưng bừng, chưa khiến anh thê thảm còn lâu hắn mới dừng tay.”
“Vợ của Lục Ninh Hải không việc gì phải nói dối như vậy. Chẳng lẽ khi còn sống Lục Ninh Hải từng hé lộ câu chuyện với bà ta?”
“Nếu vậy đã tốt. Vấn đề là Lục Ninh Hải không hề nhắc chuyện này với người nhà, người đàn bà kia đã nhìn thấy một tài liệu gì đó trong số di vật mà chồng mình để lại. Chẳng qua mười mấy năm trước, anh còn là thằng vô danh tiểu tốt, xem rồi bà ta cũng chẳng để tâm. Về sau bà ta tái giá, con trai của Lục Ninh Hải hiến ẹ kế hầu hết những thứ có giá trị trong nhà, chỉ mang đi di vật của cha trước lúc chết, trong đó có cái tài liệu ‘vớ vẩn’ kia.”
“Con trai của Lục Ninh Hải…” Phương Đăng lẩm bẩm.
Phó Kính Thù nhìn sâu vào mắt cô, “Đúng thế, Lục Nhất, con trai của Lục Ninh Hải, chắc em biết người này rõ hơn anh.”
“Nếu anh đã biết vật đó ở đâu, vậy thì chỉ cần sai Thôi Mẫn Hành đi lấy về là được. Người như hắn chắc chắn sẽ có cách.” Giọng Phương Đăng bỗng nhiên trở nên gay gắt.
“Không đơn giản như vậy. Con trai Lục Ninh Hải khác hẳn bà mẹ kế, cuộc sống của cậu ta rất giản dị, Thôi Mẫn Hành chẳng biết phải ra tay vào đâu. Huống hồ theo lời người đàn bà kia, nhiều khả năng cậu ta đã gói kín di vật của cha lại một chỗ giữ làm kỷ niệm, cũng có nghĩa rất có thể Lục Nhất còn chưa xem qua thứ mà mẹ kế anh ta nói đến. Không rõ cậu ta để món đồ ở đâu, mạo hiểm ra tay sợ đánh rắn động cỏ. Hơn nữa, làm sao anh dám để tài liệu này rơi vào tay Thôi Mẫn Hành được, như thế chẳng khác nào giao trứng cho ác, anh không ngốc như vậy.” Nghe xong, Phương Đăng im lặng hồi lâu, dường như đang nghiền ngẫm lời hắn từng chút một. Cô nghĩ mình đã hiểu. Trong lòng, sự lo lắng cho hắn dần dần bị đau thương vô tận thay thế.
“Anh muốn em mang thứ đó về.” Cô cứ như đang nói với bản thân mình.
Kỳ thực Phương Đăng hiểu biết về Lục Nhất còn nhiều hơn những gì Phó Kính Thù tưởng. Chẳng bao lâu sau tang lễ của Lục Ninh Hải, cô đã gặp lại Lục Nhất ngay tại cô nhi viện. Lục Nhất nói muốn đến gặp cô con gái nuôi hụt của cha mình xem sao. Sau khi cha chết, mẹ kế của cậu không chịu gánh vác mối phiền toái này, cô bé kia vừa được nhen nhúm cho chút hy vọng đã vội đâu hoàn đấy, thật là đáng thương.
Thật không ngờ, bà sơ lại chỉ tay về một gương mặt con gái quá quen với cậu.
Phương Đăng còn nhớ câu đầu tiên mà Lục Nhất nói khi ấy: “Hóa ra tên cậu không phải là Phó Kính Như, vậy chắc cậu cũng không có bà dì nào mới chết đâu nhỉ.”
Vẻ mặt cậu ta lúc đó không hẳn là kinh ngạc, nói là ngạc nhiên mừng rỡ thì đúng hơn.
“Tớ cứ tìm cậu mãi.” Lục Nhất đỏ mặt nói.
Dĩ nhiên cậu tìm không ra. Trên đời này vốn chẳng có ai tên Phó Kính Như, và nhà tang lễ hôm ấy chỉ cử hành có một lễ truy điệu.
Phương Đăng đầy vẻ cảnh giác trả lời: “Cậu tìm tôi làm gì, cha chết nên muốn tìm tôi tính sổ chắc?”
“Không, không phải…” Cậu bối rối chẳng biết nên nói sao cho đúng. Kỳ thực Phương Đăng hiểu ý cậu ta, nhưng nó muốn cậu ta mau chóng rời đi mà thôi.
Trước khi đi khỏi, Lục Nhất trao cho Phương Đăng cái ba lô của mình. Về đến phòng ký túc, Phương Đăng mở ra xem, trong ba lô có rất nhiều đồ ăn vặt cùng một con búp bê mặc váy hồng. Con bé bật cười, thằng bé ngốc, chắc nó tưởng cha mình vừa nhận nuôi một đứa bé ngây thơ lắm. Cười xong, nó lại cầm con búp bê trên tay trở qua trở lại ngắm nghía, đây không phải thứ nó thích, song từ bé đến lớn, đây là món đồ chơi đầu tiên mà nó có, trông ngộ ra trò....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: