XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm


Diêu Diêu, cô bạn cùng phòng thích hô to gọi nhỏ, bỗng thét một tiếng chói tai, làm cô sợ tới mức toát mồ hôi lạnh.

"Nhìn kìa, đó chẳng phải Trịnh Minh Hạo khoa Tin sao?"

"Thật hả?!"

Lâm Lâm vọt qua nhanh như chớp. "Cool quá! Tình nhân trong mộng của mình nha."

Liên Liên nửa nằm nửa ngồi trên giường cô, nghiêng người về phía cửa sổ: "Anh ấy chính là Trịnh Minh Hạo trong truyền thuyết đó! Thiệt là đẹp trai nha."

"Mang giày Adidas đi đá bóng! Rất có cá tính."

"Giày Adidas không phải dùng để đá bóng à?"

"Đúng vậy, vấn đề là sân bóng trường mình toàn đất đá, một tháng làm hỏng ít nhất hai đôi giày đá bóng."

Lâm Lâm bảo cô: "Lăng Lăng, đừng rầu rĩ nữa, ngắm trai đẹp xong tâm trạng sẽ tốt lên thôi."

Cô ngồi dậy khỏi giường, nói to: "Tớ đi giải đề tiếng Anh cấp bốn đây, lần sau mà trượt nữa tớ đập đầu chết luôn!"

...

Kết quả thi tiếng Anh cấp bốn phát ra, cô xem thành tích 58 điểm, liều mạng đập đầu xuống mặt bàn: "Đầu mình chẳng lẽ làm bằng đá sao!"

Liên Liên ngăn cô lại: "Đừng đập hư bàn!"

"Ừ!" Cô đứng lên đi về phía cửa, định ra ngoài hít thở chút không khí.

"Lăng Lăng, cậu đi đâu vậy?"

"Đi nhảy lầu. Mỗi năm trường chúng ta đều có một người, tớ phải tranh thủ trước, bằng không sẽ bị người khác cướp mất chỉ tiêu."

Lâm Lâm quát cô: "Tớ dẫn cậu ra hàng net, lên OICQ chat chit kết bạn, rất vui đó."

"Có thể thi qua cấp bốn không?"

"Có khi tìm được chàng trai tình nguyện ở bên cậu cả đời."

Cô lập tức chạy về mặc thêm áo khoác, lấy ví tiền.

Liên Liên cười hỏi: "Cậu không đi nhảy lầu nữa à?"

"Không vội, tớ nhường cho ai nhanh chân hơn đó."

QQ, trước kia là IOCQ, thực sự đã giúp cô gặp được một người đàn ông làm thay đổi cuộc đời mình.

Anh ấy không phải người đầu tiên tìm cô chat chit, nhưng anh là người đâu tiên chat với cô quá mười câu.

Anh chưa bao giờ hỏi cô những câu nhàm chán như: Bạn bao nhiêu tuổi? Tên là gì? Bạn là sinh viên hả? Bạn ở đâu? Chúng ta gặp nhau được không?

Họ quen nhau trong một chat room, câu đầu tiên anh nói với cô là: "Tôi rất thích câu bạn vừa nói, lý tưởng của bạn là gì?"

Cô trầm ngâm chừng một phút, sau đó kết luận: Người này này rất có đầu óc, rất có chiều sâu. Dựa vào cảm giác rất giống ba mình, cô quyết định chat với "bác" này, cô nói: "Mình muốn làm giảng viên đại học."

"Dạy chữ dạy người, rất cao quý!"

"Không phải, mình muốn ra đề thi dễ một chút để mọi sinh viên đều có thể thi đậu..."

"...."

Một lúc lâu không có hồi âm, cô gửi tin hỏi: "Bạn đi rồi hả?"

Anh ta trả lời: "Không, đang lau nước trên máy tính."

Nước trên máy tính?

Cô nghĩ nghĩ, không cần đổi đề tài, vì vậy hỏi tiếp: "Vậy còn bạn? Lý tưởng của bạn là gì?"

"Hiện tại không có... Trước đây tôi luôn đề cao bản thân quá mức, bây giờ nhận ra mình chỉ là một kẻ tầm thường đến không thể tầm thường hơn được nữa, thứ tôi theo đuổi hoàn toàn vượt quá khả năng... Tất cả mọi người đều khuyên tôi từ bỏ, ngay cả giáo sư cũng khuyên tôi bỏ... Tôi đã lãng phí mất năm năm, cuối cùng thành công cốc."

Từng dòng chữ của anh ta toát lên vẻ thất vọng về bản thân, cảm giác chán nản cùng bi quan sa sút.

Cô hiểu những người như vậy, khi còn trẻ cứ tưởng rằng không có gì là không làm được, đến một ngày bỗng nhận ra bản thân nhỏ bé như một hạt bụi, để rồi đánh mất niềm tin, nhiệt huyết vào cuộc sống.

Nhìn đồng hồ còn một tiếng nữa mới đến giờ đóng cửa ký túc xá, cô quyến định khai sáng anh ta một chút: "Người ta càng coi thường bạn, bạn càng phải coi trọng chính mình."

"Không ai xem thường tôi cả, là tôi tự coi thường mình."

Cô nản chí nhìn lên avatar trên màn hình, ca này khó nha! Điển hình của hội chứng tự ti cực độ kết hợp với tự tin cực độ.

Cô suy nghĩ một hồi lâu, quyết định đổi phương thức an ủi: "Bạn cảm thấy thất bại, có người so với bạn còn thất bại hơn, không tin chúng ta so thử xem."

"So thế nào?"

"Ai là người thương bạn nhất?"

Anh ta suy nghĩ rất lâu: "Có lẽ là mẹ tôi."

"Bạn có thể gặp bà không?"

"Bà thường xuyên đến thăm tôi."

"Người thương mình nhất là ba, nhưng bốn năm nay mình không gặp ông ấy, ông bỏ đi với người phụ nữ khác rồi."

"Thực xin lỗi."

"Không sao. Bạn thương ai nhất?"

"Tôi khá là kính trọng ba mình."

"Mình thương ông nội nhất. Mười năm rồi mình không gặp ông, ông đã qua đời vì bệnh..." Cô nhìn chữ viết trên màn hình, bổ sung một câu: "Mình rất nhớ ông."

"Thực xin lỗi!"

"Bạn có thi đậu tiếng Anh cấp bốn không?"

"Cấp bốn? Tôi chưa từng thi."

"Nhớ nhé, đây là chuyện măy mắn nhất đời bạn đó."

"Vậy hả?! Cảm ơn bạn đã cho tôi biết."

"Bạn có từng ngủ trong phòng lạnh muốn đóng băng chưa? Đầu gối đau nhức khiến bạn không thể chợp mắt. Bên giường bạn có con chuột nào chạy qua chạy lại không? Nó gặm sạch mì tôm của bạn xong lại quay qua cắn bạn?"

"Bạn là sinh viên hi vọng của gia đình à? Có cần tôi quyên góp giúp bạn ít tiền không?"

Không cần, mẹ cho mình sinh hoạt phí tiêu không hết. Cô gõ những lời này xong lại xóa đi. "Bạn không sợ mình lừa tiền à?"

"Có không? Bạn có vẻ là người trung thực."

"Thời nay kẻ lừa đảo là trung thực nhất."

"Thật tiếc, tôi không hay tiếp xúc với dân lừa đảo lắm nên không rành các tình huống."

"Bạn lớn lên trong phòng thí nghiệm vô trùng à?"

"Cũng có thể nói như vậy, tôi lên năm tuổi bắt đầu thích đứng trong phòng thí nghiệm của ba, nhìn ông làm thí nghiệm, giúp ông sửa sang lại các ảnh chụp đủ mọi màu sắc từ kính hiển vi. Cho tới bây giờ, hơn phân nửa thời gian của tôi đều ở trong phòng thí nghiệm."

Trời đất! Lẽ nào đây chính là "nhà khoa học" trong truyền thuyết!

Cô phấn khích đến mức muốn tìm anh ta xin chữ ký.

Tiếc là thời gian không cho phép, cô phải tranh thủ về ký túc xá đúng giờ.

"Mình không thể chat với bạn nữa, ký túc xá sắp đóng cửa rồi."

"Ngày mai bạn có online không?"

"Mình không hay vào chat room này, vậy đi, mình cho bạn số IOCQ của mình, 14833730, chỉ cần ava của bạn sáng, mình nhất định sẽ nói chuyện với bạn."

"OK!"

"Mình phải đi đây. Trước khi chia tay mình gửi bạn một câu hát mình thích nhất nhé: "Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn ánh mặt trời chiếu xuống nhân gian!"0 Bạn đi ra ngoài tìm một tán cây rồi đứng dưới đó ngẩng đầu nhìn trời xanh, mỉm cười đón ánh mặt trời... Bạn sẽ nhận ra ông Trời đã ban cho bạn rất nhiều thứ quý giá đó."

"Tôi sẽ đi!"

"Tạm biệt!"

"Tạm biệt!"

Lần sau ra hàng net, cô mở QQ, phát hiện một dãy số lạ gửi tin nhắn xin kết bạn, nickname là L.Y. Còn để lại cho cô một lời nhắn: "Tôi ngẩng đầu nhìn trời xanh, mỉm cười đón ánh mặt trời, tôi phát hiện ông trời đã ban cho mình một thứ thật quý báu."

"Là cái gì?"

"Cảm ơn gió, cảm ơn mưa, cảm ơn vận mệnh đã cho chúng ta gặp nhau!"...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0012 giây