Snack's 1967



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm


"Anh tin em có thể trở thành cô gái xuất sắc nhất, có thể thoát khỏi nỗi ám ảnh trong lòng! Một ngày nào đó em sẽ hiểu – em đáng giá để người đàn ông bên cạnh em một đời thủy chung!"

Cô run run cử động ngón tay, gửi đi một khuôn mặt cười: "^_^! Anh kể chuyện cười ngày càng hay đó."

"Không phải trước nay đều buồn cười sao?"

"Không chat với anh nữa, lỡ tên biến thái kia bắt được không chừng bị tăng thêm mười Chương!"

"Vậy em từ từ dịch đi."

"Cảm ơn anh đã kể chuyện hài, buồn cười lắm. ^_^!!!"

——————

0 Kingsoft Fast AIT (金山快译 – Kim Sơn Khoái Dịch): một phần mềm dịch thuật nổi tiếng của Trung Quốc.



Chương 4


Sân trường giữa mùa hè rực rỡ sắc màu không phải bởi trăm hoa đua nở mà nhờ đủ màu váy áo của các nữ sinh...

Lăng Lăng ôm mười Chương tài liệu đã được in ra đầy đủ ngồi trên băng ghế bên rừng cây, bóng cây loang lổ hắt trên từng hàng chữ, làm cho những từ ngữ buồn tẻ cũng trở nên sinh động hơn đôi phần.

Nhìn chán rồi, cô nhắm mắt lại, hít thở hương thơm khoan khoái của lá cây, cô ngẩng đầu lên, để ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt khẽ mỉm cười của mình.

Cô thích đại học T, từ nhỏ đã thích bởi ba cô, người thương cô nhất, đã tốt nghiệp từ ngôi trường này.

Cô vẫn nhớ rõ, ngày nhập học năm nhất, cô kéo tay mẹ, vừa hân hoan vừa rụt rè bước vào sân trường, hớn hở ngồi lên băng ghế này, tưởng rằng mình vừa bước vào thiên đường chốn nhân gian. Khi đó vẻ mặt cô hết sức ngây thơ, áo khoác jeans bạc màu, quần dài cotton màu xanh lam hơi ngắn, bím tóc thô dày bện chặt thả sau lưng, nói theo lời Liên Liên, bạn thân nhất của cô thì: Gái quê còn mô-đen hơn cậu!

Việc cô bị so sánh không bằng cả thôn nữ hoàn toàn không liên quan gì đến hoàn cảnh gia đình cô, mà vì trước kia cô học trung học ở Sơn Đông, nhà trường áp dụng mô hình quản lý phong bế cùng đàn áp. Hàng năm tỷ lệ thi đậu đại học đạt chín mươi tám phần trăm, nhưng hoàn cảnh sinh hoạt và học tập hết sức khắc nghiệt, cổng sắt của trường còn cao hơn trại giam, bên trên còn ghi năm chữ to nổi bật: Nhà tù văn minh nhất.

Giống trại giam không thành vấn đề, quan trọng là chế độ cũng phải giống trại giam chứ, nghe nói trong trại giam được ăn bánh bao vừa to vừa trắng, còn bánh bao của các cô thì y chang củ khoai tây không hơn, không hề nói quá!

Lần đầu tiên nhận lấy bánh bao, cô còn hỏi dì phát bánh: "Cháu muốn ăn bánh bao, sao cô lại phát cho cháu khoai tây?"

Bà ấy không buồn ngẩng đầu: "Người kế tiếp!"

Cô hỏi bạn mới ngồi cùng bàn: "Chẳng phải nói Trung Quốc thực hiện chủ nghĩa xã hội, toàn dân đều ấm no sao? Vì cớ gì lại không giải quyết được vấn đề no ấm của bọn mình."

Bạn mới đáng yêu ngồi cùng bàn vô cùng tốt bụng đem một nửa phần ăn chia cho cô, khiến cô cảm động đến rớt nước mắt vào đồ ăn.

Sau này mới biết, nhà người ta mở xưởng dệt, ở nhà hai tầng. Báo hại Lăng Lăng lãng lãng phí tình cảm.

Mẹ đi thăm cô, ngồi trên chiếc giường xập xệ của cô nói: "Lăng Lăng, không phải mẹ không có tiền cho con đi học trường quý tộc, nhưng mẹ không muốn con bị lây nhiễm thói hư vinh phù phiếm. Con hãy đồng ý với mẹ, khổ cỡ não cũng phải chịu đựng, mai mốt thi đậu đại học, làm một cô gái độc lập mạnh mẽ... Không thể dựa vào đàn ông, con hiểu không?"

Cô hiểu rõ!

Trong ngôi trường vẫn còn phải lo no lo đói ấy, gu ăn mặc của cô luôn là cao nhất, cho dù cô có mặc váy xanh in hoa to đi học, vẫn sẽ có bạn nữ hâm mộ khen: "Lăng Lăng, cái váy này của cậu đẹp ghê nha!"

Từ đó về sau cô cũng tự tin hơn với gu chọn quần áo của mình!

Trong phòng ký túc xá năm nhất không phải ai cũng quen thân nhau, mọi người đều xấu hổ mà dè bỉu cô, năm hai, bạn tốt Liên Liên của cô rốt cuộc không nhịn được nữa, nói với cô: "Lăng Lăng, tớ với cậu đi dạo phố mua quần áo đi."

Khi đó cô đang nằm thườn ra trên giường. "Trong tủ của tớ có rất nhiều đồ."

"Tớ van cậu mua một bộ quần áo cho ra hồn đi, gái quê còn mô-đen hơn cậu!"

Cô giả vờ không nghe, ôm gối cuộn người thành một cục, tiếp tục nằm ì.

Liên Liên leo lên giường cô, cướp lấy cái gối: "Lăng Lăng, cùng lắm lần sau thi lại tiếng Anh cấp bốn thôi!"

"Không thi, bực lắm rồi." Cả phòng có mỗi cô không qua, mà cũng không phải lỗi của cô, có trách thì trách kẻ ra đề thi cấp bốn quá biến thái, đó căn bản không phải là những câu hỏi mà tư duy bình thường có thể lĩnh hội được.

"Vậy cậu cũng phải đến lớp chứ?"

"Không đi! Có học cũng vô ích!" Vừa đỗ đại học T, cô hạ quyết tâm phải học tập chăm chỉ, nhưng đầu óc của cô cứ như làm bằng đá, sơ đồ mạch điện vẽ mãi không ra, đèn ba cực càng nhìn càng chướng mắt, hận không thể đem nó cắn nuốt vô bụng. Còn về Chương trình học trừu tượng thì càng khỏi phải nói!

Đáng ra lúc trước cô không nên nghe lời ông ngoại đi chọn chuyên ngành này.

Liên Liên trợn tròn mắt, bày ra vẻ mặt cậu thật hết thuốc chữa.

Một sinh viên giỏi nhiều lần được học bổng như Liên Liên làm sao có thể hiểu được nỗi thống khổ của cô khi lòng tự tin bị tổn thương nghiêm trọng.

Lâm Lâm đang vỗ vỗ mặt nạ dưỡng da nói: "Tớ thấy cậu nên tìm một gã nào đó cưới quách cho rồi, hết tội hết nợ."

"Ý hay nha." Lăng Lăng xoay người ngồi xuống, tỏ vẻ hứng thú. "Tranh thủ tỉ lệ nam nữ mất cân đối ở đại học T, tớ phải nắm chắc cơ hội túm được một anh chàng thật ngon."

Lâm Lâm hỏi: "Cậu thích loại con trai thế nào? Để tớ giới thiệu cho."

"Yêu cầu của tớ không cao, không được quá đẹp trai, nhà không được quá giàu, có chí tiến thủ, đáng tin cậy, chênh lệch trong vòng mười tuổi trở xuống, tớ đều chấp nhận được. À, còn phải tốt tính, nếu không sẽ bị đầu óc ngu si của tớ chọc cho tức chết..."

Cô còn chưa nói xong điều kiện, Liên Liên đã tức giận đến bóp trán: "Cậu là đồ óc heo, đàn ông như thế trong trường này chỗ nào chẳng có, cần gì phải đi tìm? Cậu tới cửa sổ ném bừa một quả tú cầu xuống, trúng ai thì giữ người đó lại."

Lăng Lăng nháy nháy cặp mắt sáng ngời, bổ sung một câu: "Người đó phải chung thủy với tớ suốt đời suốt kiếp."

Lâm Lâm ngừng vỗ lên mặt nạ, ngẩng khuôn mặt xanh lè giống quỷ lên: "Lăng Lăng, đàn ông như vậy cậu có đốt đuốc tìm cũng không thấy thấy đâu, hoàn toàn không có trên đời. Vẫn nên thực tế một chút, tìm một tên đẹp trai nhà giàu là được."

"Chờ hắn chơi chán rồi đem tớ vứt đi như giẻ rách ẩy hả?!"

"Vậy còn tốt hơn cậu phải hi sinh cả đời vì một thằng đàn ông tầm thường, chờ đến khi hắn làm nên sự nghiệp lại đem cậu vứt đi như giẻ rách. Cậu đã bao giờ xem phim "Khiên Thủ"0 chưa? Đó mới là người đàn bà đau khổ nhất."

"Khiên Thủ?!"

Lồng ngực cô bỗng đau đớn như xé nát, giành lại chiếc gối ôm vào lòng.

Lúc còn học cấp ba, mẹ thường xuyên đến thăm cô, mua cho cô rất nhiều đồ ăn vặt ưa thích nhưng ba cô thì chưa bao giờ tới trường lấy một lần.

Mỗi lần tan học, cô đều ngóng ra ngoài cánh cổng sắt khổng lồ, hy vọng có thể tìm thấy dáng người cao ngất của ba như trong trí nhớ, mang theo đồ ăn vặt đứng ngoài cổng trường chờ cô.

Thế nhưng, ba không hề đến dù chỉ một lần!

Bởi vì ba cũng giống như nhân vật nam trong "Khiên Thủ", đem lòng yêu một người đàn bà khác......

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0020 giây