The Soda Pop



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
London còn xa lắm - Lệ Thu Huyền


“ Thứ gì vậy?”

Vừa nói anh vừa nhận chiếc túi từ tay cô, nhìn vào bên trong, anh bật cười. Đổ hết những thứ trong túi xuống giường anh cười càng lớn.

“ Em mua hết những cái này?”

“ Thế chẳng lẽ anh mua chắc!”

“ Nhưng mà….em định giết tôi à mà mua hết cả đống này?”

Cô cũng cười, dịu dàng cô lấy tay gẩy những chiếc hộp đầy màu sắc trước mặt và đáp lời anh:

“ Tại họ hỏi em chọn loại nào? Em không biết bao cao su cũng lằng nhẳng như vậy nên em đã lấy tất. Anh xem, có vị cam này, vị dâu tây, vị bạc hà. Đã thế nó lại gồm biết bao loại. Thậm chí còn có cả loại dạ quang, trong bóng tối sẽ phát ra ánh sáng!”

Hoàng Sơn không nín được cười. Anh chỉ vào đống hộp xanh đỏ trước mặt, một tay ôm bụng:

“ Không nghĩ em lại chủ động như thế…..nhưng tôi có thói quen dùng cái này đâu!”

“ Chẳng lẽ anh bắt em uống thuốc tránh thai? Em không muốn uống. Hay anh muốn làm bố trẻ con?”

Gạt hết đống lộn xộn trên giường xuống dưới sàn, anh kéo cô lại gần và hôn thay cho câu trả lời mà cô mong đợi…Một lúc rất lâu sau đó, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô nghe thấy anh nói rất dịu dàng: “ Bé ngốc, sẽ không thể có em bé được đâu! Vì em đang trong kì an toàn.”



Chương 6: China Town.


Ánh đèn rực rỡ của thành phố có thể nuốt chửng ngôi sao lấp lánh của màn đêm. Tuy nhiên, không thể nhìn thấy những ngôi sao không có nghĩa là chúng đã biến mất, không có nghĩa là chúng không tồn tại. Chỉ cần không từ bỏ giấc mơ của mình, ánh sao sẽ vẫn luôn tỏa sáng. Màn đêm trên cây cầu Bridge, ánh đèn thành phố đang bừng lên rực rỡ. Có thể tình yêu bằng cả con tim sẽ như ánh đèn chốn đô thị phồn hoa, hấp dẫn, mê hoặc, đến mức dù biết đau khổ người ta vẫn lao vào như thiêu thân. Nếu chịu khó chờ đợi và tin tưởng, anh có thể sẽ nhìn thấy 1 vì sao vẫn đang tỏa sáng và dõi theo mình, dù trước đây anh không nhận ra sự tồn tại của nó. Ánh đèn thành phố rồi cũng sẽ tắt khi đêm khuya. Nhưng vì sao thì sẽ không bao giờ…..

Ngôi sao anh đang tìm kiếm có lẽ vẫn đang ở xa xăm, nhưng niềm tin về 1 người con gái anh yêu thương, và yêu thương anh sẽ là ánh sáng dẫn lối anh trong chặng đường này, nhìn theo ánh sáng ấy, Hữu Thiện lặng lẽ bước đi.

Vương Duy bỏ headphone ra khỏi tai, nhìn theo bóng đen đang lại gần mình, anh cao giọng:

“ Mày đi đâu thế? Tao đợi mãi. Hôm qua quên không lấy số mày nên chẳng biết tìm ở đâu!”

Lục tìm chùm chìa khoá, cả hai người đàn ông bước vào. Vừa đi, Thiện vừa đáp lại Duy:

“ Tao buồn quá nên tại vào bar ngồi. Ai ngờ gặp được một người Việt Nam chơi Piano trong quán nên kết bạn.”

Tròn mắt ngạc nhiên trước lời thằng bạn, Duy ngả mình xuống chiếc giường đặt giữa phòng. Nhìn về phía Hữu Thiện, anh hỏi lại:

“ Kết bạn? Tao có cảm giác thiên thạch sắp va vào trái đất. Chẳng giống mày gì cả…”

Hữu Thiện nhún vai, anh ném về phía Duy hộp socola đã ăn dở. Bước về phía chiếc giường, anh trầm giọng:

“ Tao cũng còn chẳng hiểu vì sao tao làm vậy nữa. Thật không đúng với phong cách của tao! Nhưng em đó….khá hay.”

“ Ồ. Thì ra là vậy!”

“ Ồ gì chứ! Nhưng tao quên xin số điện thoại rồi.”

Đút miếng socola vào miệng, Duy nhăn mặt rồi đáp hộp socola trả về phía Thiện:

“ Sao mày lại chọn loại đắng ngắt này chứ? Có việc xin số điện thoại của con gái nhà người ta cũng quên. Nhưng thôi, bỏ đi. Nếu có duyên sẽ gặp lại”.

Gối đầu lên cánh tay của chính mình, ngắm nhìn những nét vẽ hoa văn trên trần nhà, Hữu Thiện nghĩ về người con gái gặp tối nay. Bất giác anh khẽ cười. Quay sang thằng bạn thân, thấy Duy trầm tư. Anh liền cất tiếng hỏi:

“ Mày sao vậy? Định ở lại à? Tao sợ bồ của mày chạy tới tạt axit vào mặt tao mất!”

“ Ờ. Xin hãy cưu mang tao đêm nay!”

“ Cãi nhau???”

“ Không. Chỉ là quãng gần đây, tao hay nằm mơ thấy người yêu cũ……..dù mọi chuyện đã trôi qua khá lâu. Tao không biết cô ấy liệu có những giấc mơ tương tự hay không? Nhưng tao thì phải chiến đấu với chúng cho đến khi tìm ra một cách giải quyết. Tao rất sợ nhỡ may đang ngủ buột miệng mà gọi tên cô ấy trong khi đang ôm bạn gái hiện tại!”

“ Tao nghĩ, mày nên bình thản sống với những giấc mơ đó thay vì cố xua đuổi chúng.”

“ Nhưng đó là những giấc mơ hạnh phúc. Cảm giác “thật” đến mức như đang sờ được khuôn mặt người yêu mình, như đang nắm tay nhau thật chặt, như đang trao cho nhau những nụ hôn thật sâu. “Thật” đến mức khi tỉnh dậy bị hụt hẫng vì không tin rằng mình đang mơ. Đâu là mơ, đâu là thật?”

“ Tao chưa bập vào mấy chuyện như mày nên tao không trả lời nổi đâu. Nhưng tao rất muốn hỏi mày, thế còn nhỏ hiện tại tính sao? Dù sao người yêu cũ không nên nghĩ đến quá nhiều! Tình yêu sao mà phức tạp vậy? ”

“ Ờ. Thế mày nghĩ tình yêu là gì? Chẳng lẽ mày vô cảm với chuyện đó sao?”

“ Tao nghĩ một vài năm nữa, tao sẽ kết hôn một cô gái do má tao chọn lựa. Hoặc cũng có thể đó là một người cảm thấy nói chuyện hợp hợp, có thể giúp tao trong công việc và gia đình. Nói chung, phụ nữ càng đơn giản càng tốt. Ghét nhất mấy kiểu suốt ngày phấn son và ăn hoang phá hoại.”

“ Mày nhàm chán quá đấy Thiện ơi! Đó người ta gọi làm đẹp. Phụ nữ sinh ra là để làm đẹp. Chỉ có thể làm vậy mới khiến họ tự tin. Còn đàn ông chúng ta kiếm tiền là để chiều chuộng những nhu cầu đó của họ. Vì mày chưa yêu, nên mày không hiểu được đâu…”

Khoé môi Hữu Thiện hơi cong lên, anh nói với giọng đầy châm chọc:

“ Vậy xin được chuyên gia Vương Duy cho ít kinh nghiệm về tình yêu!”

“Tình yêu đích thực là yêu bằng cả con tim, là bình thản nhìn người ta hạnh phúc, dõi theo người ta trên con đường đời dù có thể con đường đó không có mình. Thậm chí là chỉ mình mình biết là mình đã yêu người ta như thế. Ngược lại, cố giành lấy tình yêu hay làm người ta khó xử, tức là vẫn yêu bản thân mình hơn thế, cách yêu đó thật đáng thương….”

***

Mở cánh cửa gỗ, hít hà bầu không khí trong veo của một buổi chiều xuân, từ những ban công phía trên cao, hoa nở rực rỡ đủ sắc màu. Những ánh nắng đã xuất hiện sau một thời gian dài trời đổ mưa. London bừng sáng!

Thanh Hương hít một hơi thật sâu rồi trở vào phòng. Cô mang theo khung vẽ rồi khoá cửa và bước về trạm xe bus đứng chờ. Victoria Park như hiện ra trong mơ. Hồ thiên nga bình yên dưới ánh nắng chiều. Một số cây phong già đang thay lá. Cười ngọt ngào, cô dựng khung vẽ và bắt đầu mở hộp chì.

Cuộc sống cũng như những mảnh ghép tạo nên bức tranh cuộc đời mỗi người. Và giống như 1 bức tranh có mảng sáng mảng tối, 1 cuộc đời cũng có những nỗi buồn và niềm vui. Bức tranh này cô muốn vẽ tặng anh, hy vọng những niềm vui nho nhỏ của cô sẽ hiện hữu cạnh anh. Có thể mai này, khi không còn ở bên anh nữa thì cô vẫn tin khi nhìn thấy nó anh vẫn có thể mỉm cười.

Hữu Thiện ngồi lật mở từng trang sách trên gối. Thỉnh thoảng anh lại ngẩng đầu lên nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn cách đấy không xa. Ngay từ lúc cô dựng khung vẽ anh đã bị chú ý. Còn cô hình như vẫn không hề nhận ra sự tồn tại của anh. Phải chăng, anh và cô có duyên? Duyên gặp mặt! Dùng những nét chì phác thảo khung cảnh trước mặt. Trong bức tranh ấy có thiên nga đang vỗ cánh bên hồ. Những bông tuylip vẫn còn chưa hé nở. Những đôi tình nhân tay trong tay…Mọi thứ đều yên bình như cô đang nhìn thấy.

Nét vẽ bị gẫy. Giọng nói của người ở phía sau khiến cô giật mình. Ngoái đầu lại, ngạc nhiên, cô thốt lên:

“ Sao lại là anh?”

“ Hi.Ngạc nhiên không? Không ngờ được gặp lại em ở đây!”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây