Disneyland 1972 Love the old s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
London còn xa lắm - Lệ Thu Huyền


“ Anh có bàn tay thật sự khiến người khác ngưỡng mộ. Nếu không chơi một loại nhạc cụ nào đó thì thật là đáng tiếc!”

“ Thật sao? Anh rất thích chơi guirta nhưng lại không có duyên. Có lẽ phần vì không có thời gian, phần vì không đủ kiên nhẫn! Em thì sao? Anh thấy em chơi piano rất chuyên nghiệp. Em có ý định theo học thêm một ngành nào khác theo đúng sở trường nữa không?”

Lắc đầu, Hương đáp lại anh:

“ Chỉ là sở thích thôi anh ạ! Đôi khi mình chỉ có thể gắn bó với một thứ. Tham lam không phải là sự lựa chọn thông minh!”

Bật cười, anh tán thành với quan niệm của cô. Chính anh cũng vậy đó thôi…Người ta có thể lựa chọn theo học kinh doanh và tài chính cùng quan hệ quốc tế cùng một lúc, nhưng anh chỉ muốn chuyên tâm vào Quan hệ quốc tế. Đó chính là sự nghiệp cả đời của anh.

Giai điệu của Love you and love me khiến Hương phải buông bỏ tách cafe xuống.

“Love you and love me

I’ll never forget

Precious time, you hold me in your arms

Love you and love me

Please believe in me

In my heart you’re the only one

But suddenly you went away, left me

My love I can’t breathe here in the cold

It’s me alone, ice and snow, North Pole

Like a fish lost its way to the warm sun

I miss you now, where you’re going

Please come with me to the flowered seabed

I need you now, where you’re going

You’re the sun in my life, come shining the darkness”

Lục tìm chiếc Iphone trong bao lô, cô dịu dàng lên tiếng:

“ Alo. Em nghe ạ!”

“ Tôi quên chìa khoá nhà. Sao em vẫn chưa về?”

“ Dạ. Em sẽ về ngay ạ. ”

“ Ừm. Em ở đâu để tôi qua đón?”

“ Dạ không cần đâu. Em sẽ về nhanh thôi ạ.”

“ Vậy đi đường cẩn thận, có gì thì gọi cho tôi.”

Tắt máy, cô nhìn Thiện đầy ái ngại, lúng túng cô khẽ nói:

“ Em phải về rồi. Anh em không mang theo chìa khoá! Cảm ơn anh vì những tâm sự đầy đồng cảm của những người khi xa quê hương.”

Gật đầu thật khẽ với cô. Và nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn ấy bước ra khỏi quán. Ngoài khung cửa kính mưa vẫn đang bay lất phất. Sực nhớ ra một điều….anh đã quên xin số điện thoại của cô!

***

Chiếc áo lông của Hương thấm ướt. Hoàng Sơn khẽ nhíu mày khi nhìn thấy cô. Vừa bước vào nhà, anh cất tiếng tỏ vẻ không vui:

“ Lần sau nếu không có việc thì đừng lang thang ở ngoài.”

“ Dạ. Em đến Magnorlia chơi đàn! Em tưởng anh không về…!”

Chống tay lên cằm, anh nhìn cô rồi nói đầy nghiêm khắc:

“ Đàn ở nhà hỏng sao? Tôi không thích em đến bar một mình! Nhìn xem, bộ dạng của em ướt như chuột lột còn ra thể thống gì không?”

Cô biết anh không vui nên chỉ cúi đầu lảng chuyện:

“ Anh ăn tối chưa để em đi nấu?”

Bước về phía phòng ngủ thay đồ, vừa đi anh vừa nói với ra:

“ Chưa. Em làm cho tôi một tô mì là được rồi.”

Lè lưỡi với bóng anh đang khuất dần, cô bước vào bếp và cặm cụi nấu mì. Lúc bưng tô mì ra, anh đã ngồi ngay ngắn trước bàn ăn. Nhìn tô mì đang toả khói trước mặt, lại nhìn cô, anh dịu giọng hơn trước rất nhiều:

“ Vậy còn em?”

“ Dạ, em không đói. Hồi chiều em có ăn nhẹ ở trường rồi.”

Để mặc anh ở lại trong bếp, cô lẩn nhanh đi tắm. Đối mặt với anh lúc nào cô cũng thấy mình bị nép vế. Anh tựa như một thứ ánh sáng rất gần, rất sáng chói nhưng chẳng tài nào cô với tay chạm vào được. Cô rất muốn chống tay vào sườn rồi hét với anh rằng:

“ Anh đừng có mà xưng hô kiểu tôi tôi em em được không?” nhưng dũng khí của cô mỗi khi đối diện với anh đều biến mất sạch sẽ còn lá gan của cô như gan chuột nhắt gặp phải mèo già! Cô nhớ mấy ngày đầu khi thức dậy lúc nào cũng trong tình trạng chân cô gác tùm lum lên ngực anh, còn anh thì kiên nhẫn trừng mắt đợi cô thức giấc. Anh không nói, nhưng cái cách anh im lặng làm người khác toát cả mồ hôi…

Hương tắm rất lâu, lúc cô bước ra thấy người đàn ông đó đã nằm ngay ngắn trên giường, những ngón tay anh đang lật một cuốn sách tài chính mà cô thì có dán mắt vào cũng chẳng thể hiểu nổi một từ. Thấy cô, anh gấp sách lại rồi trầm giọng:

“ Lại đây.”

“ Dạ.”

“ Còn đứng ngây ngốc ở đó làm gì? Tôi bảo em lại đây!”

Bước về phía anh và khẽ ngồi xuống. Anh đưa tay ra với lấy tấm khăn bông trắng trên tay cô, cẩn thận lau từng lọn tóc ướt của cô. Cô bị hành động dịu dàng ấy của anh làm cho khiếp sợ. Nhịp tim thay đổi liên tục, hô hấp vì thế mà cũng trở nên khó khăn. Cô rất muốn hỏi anh:

“ Chẳng lẽ với chị ấy anh cũng làm vậy ạ?” nhưng lại chẳng thể. Nghĩ mình là ai mà có quyền hỏi? Giữa cô và anh xét cho cùng nên gọi là mối quan hệ gì? Tình bạn? Tình yêu? Hay bạn tình?

“ Nói thử xem, em đang nghĩ gì?”

“ Không. Em……không nghĩ gì hết!”

“ Thật sao? Tôi đã bao giờ nói với em là tôi ghét nhất bị người khác lừa dối hay chưa? Hành động của em đang phản bội em đấy!”

Biết là không qua được mắt anh, cô cúi đầu để mặc anh lau tóc cho mình. Cô khẽ nói bằng âm gió lí nhí:

“ Em chỉ thật sự tò mò, xem có phải với phụ nữ anh đều dịu dàng như vậy hay không?”

“ Lắm chuyện.”

Một lúc lâu sau đó, anh tiếp tục nói:

“ Ngoài mẹ tôi, em là người đầu tiên tôi lau tóc. Tóc em rất đẹp, vì vậy đừng bao giờ cắt ngắn cũng đừng nhuộm hay uốn làm gì. Cứ để thế này là đẹp nhất.” Mỉm cười đầy ngọt ngào, Hương cảm thấy có chút hạnh phúc lan nhanh trong lòng trước câu trả lời của anh. Ngây ngốc trước nụ cười của cô gái trong lòng mình, Sơn đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt cô. Có chút chờ đợi, Hương khẽ nhắm mắt lại. Tấm khăn bị anh buông xuống từ lúc nào không biết, nhẹ nhàng chạm vào cánh môi hồng của cô. Nụ hôn của anh dẫn lối cô, bàn tay bé nhỏ chống lên ngực anh. Cô như cảm thấy rất rõ từng nhịp đập của trái tim anh. Nụ hôn ngọt ngào chậm dần rồi dừng lại. Nhìn sâu vào đôi mắt đen tròn ngơ ngác của cô, khoé môi anh khẽ cười rồi nhanh chóng anh tiếp tục phủ lên môi cô, nụ hôn của anh mang theo gấp gáp đoạt đi toàn bộ hô hấp của cô. Bàn tay anh mất kiên nhẫn, vội vàng tháo bỏ chiếc áo ngủ của cô. Nụ hôn trượt dần xuống xương quai xanh rồi lại ghé sát tai cô thì thầm:

“ Em đúng là làm người ta muốn nổi điên.”

Cô vụng về đáp lại anh, có chút khẩn trương và chờ đợi. Bàn tay cô chỉ biết ôm chặt lấy anh và nép sát người mình vào anh. Luồn tay qua gáy cô, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường. Những ngón tay vuốt ve gò má đang hồng, khẽ cười anh tiếp tục cuốn lấy cô vào những nụ hôn gấp gáp. Sực tỉnh và ý thức rất rõ được hành động tiếp theo của anh. Cô dùng sức cố đẩy anh ra và khẽ kêu:

“ Đừng. Đừng mà anh!”

Khựng lại trước hành động của cô. Anh nheo mắt:

“ Xin lỗi!”

Kéo tấm chăn mềm đắp lên cho cô. Anh đứng dậy tỏ ý muốn rời đi chỗ khác. Cô hiểu anh nghĩ sai câu nói của cô. Anh đang tự ái! Với đôi tay bé nhỏ nắm lấy cánh tay anh, cô xấu hổ lí nhí:

“Không phải như anh nghĩ..!”

Hứng thú quay người, anh ngồi xuống giường nhìn cô:

“ Vậy thì….tiếp tục được chứ?”

Buông cánh tay anh ra, cô vẫn cúi đầu xấu hổ:

“ Anh đợi em đã.”

Vùng ra khỏi chăn, cô chạy nhanh về chiếc bao lô trong phòng khách. Bước lên giường, cô đưa về phía anh một chiếc túi in hình hoa lá khá bắt mắt....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây