80s toys - Atari. I still have



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Lọ lem đường phố (Trò chơi của người quá cố) - Quái Vương

Sau một đêm suy nghĩ, cuối cùng Ân cũng quyết định sẽ cho hai vợ chồng vô sinh kia được toại nguyện. Nếu không thể cho những đứa trẻ mà cô yêu thương một cuộc sống đầy đủ thì cô sẽ không ngăn chúng đến nơi có thể cho chúng điều đó.
Đứng tần ngần trước bếp ga một lúc thật lâu, cô thở dài. Cô muốn nấu cho bọn trẻ một bữa thật ngon nhưng ngoài cháo ra cô lại chẳng biết nấu gì cả.
“Để đấy tao nấu cho!” – Tiếng Linh vang đến từ phía cửa bếp.
“Ừ!” – Ân trả lời bằng giọng mệt mỏi rồi ngồi vào ghế bên cạnh bàn ăn.
Trước khi bắt tay vào việc, Linh còn đứng nhìn bạn mình dò xét. Cô chưa bao giờ thấy tinh thần Ân tệ như hôm nay.
“Đừng nhìn nữa! Nấu ăn nhanh đi! Ăn sáng xong còn chuẩn bị hồ sơ!” – Ân cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh.
“Mày chắc chứ?” – Linh nghi ngại.
“Ừ.” – Ân nói qua hơi thở.
Linh bắt tay vào làm bữa sáng.
Sau khi ăn sáng và cho bọn trẻ ăn sáng xong, Linh và Ân vào văn phòng và ở lì trong đó trong khi Phụng chơi với bọn trẻ.
Đầu óc bọn trẻ thật đơn giản, sau một đêm chúng đã có thể cười nói vui vẻ, không còn nhớ chuyện hôm qua, không ức chế, không trăn trở. Nhìn những nụ cười hồn nhiên thật đáng yêu!
Thiên tài là khi biết suy nghĩ như trẻ thơ, tiếc là cuộc đời chẳng được mấy thiên tài như thế.
Tiếng cười đùa cứ thế tràn ngập ngôi nhà rồi đột nhiên im bặt. Ở trong văn phòng, Linh và Ân hiểu rằng đây là dấu hiệu báo rằng hai vị khách đã đến.
Cặp vợ chồng được mời vào văn phòng và được xem lần lượt những tấm hình cũng như những thông tin về sức khỏe, chiều cao cân nặng qua từng năm của những đứa trẻ.
Sau khi cả hai vợ chồng thống nhất, Linh ra ngoài dẫn bé Nhím – Cô bé được chọn vào văn phòng. Nhím tên thật là Lã Thiên Hương, ba tuổi. Cô bé có gương mặt rất tươi và bầu bĩnh đáng yêu cùng với đôi mắt tròn xoe đen láy.
“Nhím à, từ nay hai cô chú này sẽ là ba mẹ con.” – Dẫn bé Nhím đến gần đôi vợ chồng, Linh nhẹ nhàng vỗ vai cô bé.
Đôi mắt ngây thơ mở to kinh ngạc rồi nhanh thật nhanh chuyển thành sợ hãi. Dù không hoàn toàn hiểu những gì đang xảy ra nhưng linh cảm trẻ thơ mách bảo con bé phải khóc và nó đã khóc.
Tiếng khóc càng trở nên lớn hơn khi đôi vợ chồng bế Nhím ra xe. Những đứa trẻ còn lại cũng khóc.
Mắt Phụng và Linh đã rơm rớm. Sống bên bọn trẻ chưa lâu nhưng phần lớn thời gian trong ngày, hai cô ở bên chúng nên tình cảm vì thế mà không hề ít. Cảm giác đau đớn dâng lên trong lòng như người mẹ ruột phải từ bỏ con mình.
Bên cạnh nỗi đau như cắt từng khúc ruột đó, cả hai đều cảm thấy xót xa. Đau đớn thế này, sao ba mẹ họ có thể tàn nhẫn rời đi khi đứa con bé nhỏ còn chưa biết cất tiếng nói?
Không giống như hai người bạn mình, gương mặt Ân hoàn toàn phẳng lặng không cảm xúc, đôi mắt khô khốc lạnh lẽo. Dường như cô chẳng hề có chút đau lòng.
Nhưng nếu để ý, nơi cái cổ gầy gò bị mái tóc dài che đi, những đường gân liên tục giật giật rồi nổi hẳn lên như muốn thoát ra khỏi lớp da.
Nhím bắt đầu hét lên những tiếng lanh lảnh, gọi tên ba người mẹ của mình. Có lẽ nó không biết rằng từng tiếng gọi của nó làm ba cô gái đau đớn đến mức nào.
Rồi tiếng hét im bặt và bị khóa chặt trong chiếc xe. Động cơ được bật lên, chiếc xe từ từ chuyển bánh, không lâu sau đã khuất sau cánh cổng.
Đám trẻ trong nhà gần như gào không thành tiếng, Phụng cũng bật khóc nức nở, còn Linh chỉ khe khẽ nấc lên.
Chợt một cái bóng vụt qua, chỗ mà Ân mới đứng vài giây trước giờ hoàn toàn trống trơn. Không còn thấy bóng dáng cô đâu nữa.
Chạy ra đến cổng, Ân gặp Thiện vừa bước xuống xe. Cậu nói gì đó nhưng cô không kịp nghe mà chạy vụt đi.
Cứ thế, cô gắng sức chạy theo chiếc xe của đôi vợ chồng. Mặc kệ bàn chân không mang giày đang tứa máu và phỏng dộp, mặc kệ vết thương bên hông đau buốt. Cô chỉ biết là mình cần phải chạy, nếu không chạy cô sẽ hối hận cả đời.
Trong tất cả các cảm giác, hối hận là thứ đáng sợ nhất! Vì những điều thuộc phạm trù của nó liên quan đến quá khứ mà đã là quá khứ thì không cách nào thay đổi. Nó đáng sợ vì nó biết cách dày vò con người một cách triệt để.
Chiếc xe kia là vì không biết hay cố tình không biết Ân đang chạy theo mà bình thản tăng tốc, bỏ xa cô phía sau rồi mất hút.
Không kịp nữa rồi!
Ân đứng sững người, chỉ chực chờ sụp xuống. Những đường gân trên cổ muốn đứt thành từng khúc vì căng cứng. Đôi mắt mở lớn để gió thổi khô những hạt nước li ti vừa mới hình thành.
Gió lạnh cứ thế quất mạnh từng cơn vào thân hình xác xơ đến mức ai nhìn cũng thấy đau lòng. Ngoài cái lạnh, nó còn mang đến cảm giác bi thương, mất mát và hối tiếc đến quay quắt.
Chợt có tiếng thắng xe vang lên bên tai làm Ân giật mình quay sang nhìn.
“Lên xe!” – Từ trong xe, tiếng Thiện vọng ra. Với Ân lúc này, tiếng hét ấy giống như một bàn tay chìa ra cho cô nắm khi cô đang bị nước lũ bủa vây. Dù là một phần ngàn cơ hội cô cũng sẽ nắm thật chặt.
Không chần chừ, Ân leo lên ngay tức khắc và kêu tài xế của Thiện chạy thật nhanh.
Dù không biết là chuyện gì nhưng Thiện đoán phải là chuyện rất nghiêm trọng nếu không Ân đã không như thế.
Khuôn mặt cao ngạo biến mất hoàn toàn, ánh mắt xa cách cũng không thấy bóng dáng đâu. Người con gái bên cạnh cậu đang lo lắng điều gì đó. Ngồi trên xe mà cứ nhấp nhổm không yên, đôi mắt hoang mang nhìn về phía trước, hai tay bấu chặt đầu gối.
“Có chuyện gì vậy?” – Muốn lờ đi nhưng nhìn Ân, Thiện không thể không hỏi. Điều có thể khiến một cô gái lãnh đạm trở nên thế này, nếu không phải là chuyện kinh khủng thì chắc chắn là chuyện vô cùng kinh khủng.
Ân không trả lời, mắt nhìn chăm chăm vào con đường trước mặt. Thỉnh thoảng, cô lại nhổm người lên.
“Ngồi im đi! Sẽ đuổi kịp thôi!” – Thiện nói chắc nịch.
“Nếu không đuổi kịp thì sao? Lỡ không đuổi kịp thì sao?” – Ân thì thào, đôi mắt dại hẳn đi, không có dấu hiệu gì chứng tỏ cô đang đối thoại với Thiện.
Cô đã quá tự tin khi nghĩ mình có thể làm được. Chỉ cần nghĩ bọn trẻ sẽ được hạnh phúc thì cô sẽ làm được. Nhưng xem ra lòng ích kỉ trong cô lớn hơn sự tự tin rất nhiều. Một ngàn lần cô muốn giữ chúng ở bên mình mãi mãi.
Thật sự hoảng loạn, Ân liên tục thì thào “lỡ không đuổi kịp thì sao”.
“Cậu bình tĩnh đi, sẽ kịp thôi.”
Nỗi sợ hãi trong Ân quá lớn để một câu nói của Thiện có thể dập tắt nó. Sự hoảng loạn trên gương mặt cô ngày càng rõ hơn, đôi mắt gần như không còn chút biểu cảm nào. Nó trống rỗng đến đau lòng. Những đường gân nơi cổ liên tục giật mạnh, hơi thở cũng theo đó mà trở nên gấp gáp.
“Nhìn tôi này!” – Xoay người Ân để cô nhìn vào mắt mình, Thiện nghiêm giọng.
“Nhìn tôi đi!” – Thiện lắc nhẹ vai Ân, hành động này của cậu cũng không thừa. Xem ra cô đã chẳng còn ở thế giới này, đôi mắt kia hoàn toàn vô hồn.
“Nhìn tôi đi!” – Giọng nói của Thiện có chút khẩn khoản. Người con gái mau nước mắt quả thật làm người ta chán ghét, người con gái luôn cố kìm nén lại làm người ta lao tâm.
Cuối cùng cũng có tác dụng, ánh mắt hoang dại của Ân từ từ chiếu vào mắt cậu.
“Sẽ đuổi kịp thôi. Nhất định sẽ đuổi kịp.” – Thiện thuyết phục.
“Cậu hiểu tôi nói chứ!” – Khóa chặt gương mặt Ân bằng đôi mắt quả quyết, cậu nhấn mạnh từng chữ.
Một cách ngoan ngoãn, Ân gật đầu.
Vừa đúng lúc đó thì xe dừng lại. Chiếc xe của đôi vợ chồng trẻ đang đậu trước cổng một căn biệt thự to lớn. Ân có thể nhận ra biển số xe của họ.
Không suy nghĩ nhiều, cô xuống xe, chạy vụt vào bên trong.
Chẳng ai có thể và chính bản thân Ân cũng không tưởng tượng nổi mình sẽ ra sao nếu hôm nay không tìm được đôi vợ chồng kia. Nói thì nói thế nhưng cũng chẳng cần phải tưởng tượng những điều không xảy ra. Dù sao cô cũng đã tìm được Nhím....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây