XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền


Ánh mắt Hiên sáng lên, cô đặt ánh nhìn vào Tiểu Nguyễn và hỏi đầy sửng sốt:

“ Anh Hiếu bị ốm hả chị? Em mới gặp anh ấy cách đây một tuần trước. Em không biết!”

“ Ừ. Anh ấy bị cảm lạnh em ạ. Khổ thân, anh ấy lại chỉ có một mình!”

Gia Hiên bần thần, suy nghĩ một lúc lâu cô nói với Tiểu Nguyễn:

“ Chắc em xin lỗi không dùng cơm với anh chị được đâu! Chị cho em xin địa chỉ nhà anh Hiếu được không? Em muốn đi thăm anh ấy. Sợ mai đi làm lại không có thời gian!”

Tiểu Nguyễn cảm thấy rất vui, cô dịu dàng nói:

“ Vậy em đi thăm anh ấy đi. Lúc khác chị em mình lại tâm sự sau vậy!”

Gia Hiên vừa chạy xe ra khỏi chung cư thì chiếc santafe của Hoàng cũng quặt lái vào khu nhà quen thuộc ấy. Thái Văn bước ra dắt theo Bim Bim, còn Hoàng ôm chiếc hộp lớn, bên trong là hai chú chó nhỏ đang không ngừng động loạn. Tiểu Nguyễn mở cửa rồi ôm con gái vào lòng:

“ Công chúa của mẹ, con có bị mệt không?”

Khuôn mặt bé Bim xị xuống, bé con chun mũi véo von:

“ Mẹ ơi, chú Văn xấu tính. Ông nội bảo là để con cún mập nhất cho con, nhưng chú ấy xí mất rồi.”

Thái Văn cười nhìn cháu rồi lên tiếng:

“ Nhà cháu chẳng phải có Mi Mi rồi sao? Tham lam quá không tốt, bố mẹ cháu không dạy thế à?”

Nói rồi anh bóc chiếc hộp mà anh trai mình vừa đặt xuống, tay trái Văn ôm con cún nhỏ vào lòng. Tiểu Nguyễn thấy thích mắt liền cất giọng:

“ Thích thật đấy! Chú bị dị ứng với chó mà, còn đòi nuôi làm gì? Để anh chị nuôi hết cho.”

“ Không được. Em dùng con này để tặng!”

Tiểu Nguyễn thốt lên “ À, ra vậy!” rồi trở vào trong bếp. Hoàng rửa tay xong trở ra liền cao giọng với Vợ:

“ Em ơi. Sao em bảo có cả em Hiên đang ở đây mà! Em ấy đâu rồi?”

“ Anh Hiếu bị ốm, em ấy đến thăm rồi. Chưa biết chừng hai người đó thành đôi cũng nên!”

Hoàng nhếch môi cười cười rồi ôm con gái vào lòng trong khi khuôn mặt của Thái Văn tối sầm lại. Tiểu Nguyễn trở ra phòng khách chỉ thấy chồng mình và con gái, cô liền huých tay Hoàng và khẽ nói:

“ Chú ấy đâu rồi?”

Hoàng đưa mắt về cánh cửa phòng ngủ được đóng kín và thì thầm vào tai vợ:

“ Thằng này đến chết vẫn không hết tính trẻ con! Ai bảo em lại động chạm đến vấn đề thương tâm của nó!”

“ Ơ. Em có nói gì đâu, sao anh lại đổ cho em chứ!”

“ Chú ấy thích em Hiên, em lại đi làm mối cho bạn thân của em, thử hỏi chú ấy vui sao nổi.”

Tiểu Nguyễn vuốt ve con chó nhỏ trong tay bé Bim rồi nhíu mày:

“ Xì. Thích là một chuyện, có mang lại hạnh phúc được cho người ta hay không lại là một chuyện khác! Em nghĩ Gia Hiên và anh Hiếu thật sự rất hợp! Anh ấy từng trải lại là người trầm tĩnh, biết suy nghĩ, ăn nói và quan tâm tới người khác. Còn chú Văn nhà mình công tử quá mà em Hiên thì cần một người có thể che chở cho em ấy!”

Hoàng cũng gật đầu với vợ. Tiểu Nguyễn đứng dậy và gõ cửa phòng Văn rồi cất tiếng:

“ Chú ra ăn cơm thôi, mệt thì cũng phải ăn rồi ngủ sau.”

Hoàng cũng nói theo:

“ Ăn cho anh chị còn đưa cháu về!”

......

Gia Hiên mua đồ xong liền tìm theo đúng địa chỉ mà Tiểu Nguyễn đưa. Thực ra cô có thể đến thăm Tâm Hiếu vào lúc khác nhưng sự thực là cô muốn tránh mặt Thái Văn và Hoàng. Cái ôm hờ hững tuần trước, cô vẫn để tâm nhưng chẳng thể từ chối lời mời của Tiểu Nguyễn. Vậy là phải cảm ơn anh Hiếu ốm đúng lúc rồi! Mỉm cười, cô bước vào thang máy tìm nhà anh. Tiếng chuông cửa kéo dài mà vẫn không thấy người ra mở. Gia Hiên đang định quay người bước đi thì anh trở ra.

“ Sao lại là em?”

“ Dạ. Em thấy chị Hạnh Nguyễn nói anh ốm nên em tới thăm. Không biết anh đã đỡ chút nào chưa?”

Tâm Hiếu mời Gia Hiên vào nhà, cô hơi ngạc nhiên khi thấy một người con gái khác cũng đang ngồi trên sofa, khuôn mặt được trang điểm khá đậm, đôi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc, lớp mascara trôi xuống khiến nhìn qua thấy cô gái ấy có đôi nét thảm hại và trông hơi sắc cạnh! Tâm Hiếu khẽ ho rồi anh nói với cô gái đó:

“ Em vào rửa mặt rồi nghỉ đi! Anh có khách.”

Ngô Thanh đứng dậy cúi chào Hiên rồi bước về phía phòng ngủ. Tâm Hiếu rót trà, thỉnh thoảng anh lại lấy tay chắn ngực để che những cơn ho dữ dội. Khàn giọng, anh khẽ nói:

“ Thật xin lỗi em!”

Gia Hiên mỉm cười:

“ Em đoán được người đấy là ai rồi! Không sao đâu. Em mang cho anh chút đồ. Toàn sữa và hoa quả. Anh bị ốm thì phải tích cực ăn uống mới chóng khỏi được.”

Nói rồi cô đứng dậy khi chén trà vẫn chưa nhấp qua môi. Cô lịch sự nói:

“ Nếu biết anh đang bận em đã không vào nhà rồi.”

Cô nháy mắt với anh rồi tiếp tục:

“ Em về đây. Có gì em sẽ gọi điện thăm hỏi anh sau vậy!”

Tâm Hiễu sững sờ rồi anh cũng đứng dậy hiểu ý gật đầu với cô. Anh tiễn cô xuống dưới nhà, vừa đi anh vừa chậm rãi nói:

“ Thật xin lỗi em quá! Đúng là hôm nay anh vừa mệt, lại gặp phải những chuyện không như ý muốn. Cô ấy phát hiện chồng ngoại tình nên kiên quyết đòi ly hôn và đến tìm anh để an ủi! Anh chẳng biết phải nói gì cả, chỉ biết để mặc cô ấy khóc thôi.”

Gia Hiên cười buồn, cô dừng bước và quay sang anh:

“ Hoá ra nhiều người rơi vào thất bại trong hôn nhân chứ không riêng mình em! Nhưng chị ấy thật may mắn vì có một người luôn hết lòng yêu mình như anh. Em nghĩ, chị ấy sẽ biết trân trọng. Và anh hãy tận dụng cơ hội thuộc về mình nhé! Em tin anh sẽ hạnh phúc, anh trai ạ.”

Tâm Hiếu đưa tay ra vỗ vai cô rồi dặn dò:

“ Đi đường cẩn thận. Cảm ơn vì có một người bạn, một người em gái như em. Cảm ơn em đã thông cảm cho anh.”

Gia Hiên vẫy tay chào anh rồi lấy xe. Những con đường quen bỗng chốc thành xa lạ, cô không về nhà mà quặt lái vào Bách Thảo. Những chiếc lá vàng phủ kín gót giầy. Chậm rãi bước đi theo con đường men hồ, những con bồ câu trắng thấy người liền vỗ cánh bay. Nơi đây cô đã từng cười ngọt ngào với người chồng cũ. Cô vẫn nhớ lúc chụp ảnh cưới, cũng chính nơi này khi những khóm sen cạn đang khoe sắc, chiếc cầu quấn quanh những gốc cây cổ thụ bắc qua hồ. Cô đã từng tạo dáng như những cô dâu trẻ kia. Sự tuyệt vời nhất của một tấm hình là nó chẳng hề thay đổi dù có biết bao năm tháng trôi qua hay dù cho những con người trong đó đã, đang và sẽ có biết bao nhiêu đổi thay…..Ngồi xuống chiếc ghế đá lạnh lẽo, ngắm nhìn những đôi tình nhân đang trao nhau những ánh nhìn âu yếm, những cái nắm tay xiết chặt, những nụ hôn vội vàng mà chan chứa yêu thương, Gia Hiên thấy lòng lạnh tê tái! Thọc sâu đôi bàn tay vào túi áo len ấm áp, cô cười buồn. Cười với chính mình, nụ cười cho những ngày xưa đã trôi về phía cũ, vừa ấm áp, vừa đớn đau.

Ánh chiều đã dần nhuộm tối, Gia Hiên dắt xe ra khỏi công viên, cô tiếp tục chạy xe về đường Bà Triệu rồi mua vé vào rạp. Megastar chỉ có mình cô một mình! Nhưng ai cấm một mình thì không được đến xem film? Hờ hững với những lứa đôi, những gia đình hạnh phúc ngày chủ nhật, cô tìm chiếc ghế của mình và lặng lẽ xem lại Thanh Xà Bạch Xà. Cuối cùng cô đã tìm được đáp án của Thái Văn khi xem bộ film này lần trước. Cuối cùng cô đã khóc, chỉ tiếc không có anh ở cạnh để cô có thể mượn bờ vai rộng dựa vào! Hoá ra tình yêu lại đau đớn thế. Tiếng đôi tình nhân ngồi cạnh khẽ thủ thỉ với nhau. Người đàn ông lạnh lùng nói với cô gái của mình rằng: “ Yêu không đau lòng, hết yêu mới đau lòng!”. Gia Hiên tự nhủ, thật sao? Vậy tại sao Xà Tinh vẫn còn yêu Hứa Tiên, vẫn còn yêu sâu sắc mà phải sống trong quằn quại và đớn đau? Yêu thật sự rất đau lòng!...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây