Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương


- Đứng yên đó.

Nhật Linh im thin thít, nhìn Hải Đăng nhe răng cười. Trong đầu không khỏi suy nghĩ hoảng loạn. Không để cô tiếp tục ngoác miệng ra nữa, Hải Đăng hắng giọng:

- Leo lên giường.

Nhật Linh nhìn Hải Đăng khó hiểu, chân vẫn đứng yên một chỗ. Mặt cô méo xệch, trong đầu có vài ý nghĩ đáng sợ vừa vụt qua.

- Anh định làm gì tôi?

- Nhanh.

- Đồ biến thái! Oaoa!

- Im. - Hải Đăng cố nhịn cười. - Cô mới là đồ biến thái. Thật là...

Hải Đăng tiến lại gần, bế xốc Nhật Linh lên rồi đặt xuống giường. Cô gần như sắp khóc, tay chân khua loạn xạ, miệng chỉ lẩm bẩm duy nhất một câu “Tôi giết anh. Tôi sẽ giết anh!!!” Chật vật mãi mới đặt được cô xuống giường, Hải Đăng kéo chăn lên đắp cho cô rồi quay người đi ra cửa. Miệng thốt lên một câu như ra lệnh, ngữ âm lạnh lùng đến đáng sợ:

- Nằm yên đó. Cấm nhúc nhích.

Hải Đăng đẩy cửa bước ra ngoài.

Cạch.

Cửa khóa rồi. Khóa ngoài, bên trong im ắng đến phát bực. Nhật Linh mặt như muốn dài thêm vài centimét, miệng mếu máo, hét ầm lên:

- Á... Con chết chán ở đây mất, Chúa ơi!

- Này.

Hải Đăng từ đâu mở cửa đi vào làm Nhật Linh giật bắn người. Vừa nhìn thấy anh, cô im bặt, làm động tác khóa miệng rất hài hước rồi kéo chăn nằm xuống giường im lặng. Hải Đăng lắc đầu nguầy nguậy, cứ thế này chắc ruột gan anh cũng bay ra ngoài hết vì cười mất, phải nhịn.

- Điện thoại cô hỏng rồi. Cho cô mượn iPad đọc truyện đấy. - Hải Đăng giơ chiếc iPad của mình lên. - Lấy không?

- Không cần. - Nhật Linh lên giọng, tỏ vẻ bất cần.

- Vậy tôi đi đây. - Hải Đăng kéo cánh cửa.

- Khoan... - Nhật Linh mặt cười toe toét nhìn Hải Đăng, xòe hai tay như đứa trẻ xin kẹo. - Cho tôi mượn tạm cũng được.

Hải Đăng lần này không nhịn nổi, anh bật cười đưa iPad cho cô rồi đi ra ngoài. Nhật Linh ngẩn người, lần đầu tiên nhìn thấy anh cười như thế, nụ cười đẹp dưới ánh bình minh khiến cô chói lóa. Chỉ đến khi nghe tiếng khóa cửa ngoài cạch một cái, cô mới tỉnh lại và nhìn vào hiện thực. Tên Hải Đăng đó rốt cuộc vẫn rất đáng sợ mà!

_oOo_

Sau một hồi chuông dài dặc, bà Thục Trinh đích thân ra mở cửa cho Hải Đăng. Khang Duy vẫn đang ngủ, hôm nay quyết định bùng học vì cái bản mặt sưng bên má phải. Vừa thấy Hải Đăng đẩy cửa bước vào, Khang Duy đã hào hứng ra mặt, nói một lèo:

- Cậu đến thật đúng lúc. Tớ đang rất là ức chế đây. Mặt bị Thiên Ngọc tát hai phát còn đang sưng đỏ. Làm cái mặt rõ điển trai của tớ bây giờ ra thế này đây...

Khang Duy vẫn nói liên hồi mà không để ý đến khuôn mặt Hải Đăng từ lúc bước vào vẫn đăm chiêu. Hải Đăng tiến lại gần Khang Duy hơn. Khang Duy vẫn chưa chịu dậy, vẫn lải nhải mấy điều ức chế từ tối qua.

“BỐP!”

Thêm một cái tát vào má trái của Khang Duy. Khang Duy trợn tròn mắt ngạc nhiên, miệng vẫn đang còn lẩm bẩm, vội vã chuyển ngữ điệu:

- Làm cái trò gì đấy hả?

- Đánh vậy cho cân.

- Cậu bị điên à? Tớ thà chịu để mặt xấu còn hơn là đau.

- Cậu đáng bị như vậy.

Khang Duy khựng lại trước câu nói của Hải Đăng, lại có gì bất ổn. Phải rồi, không dưng Khang Duy bị ăn đấm, ăn tát liên tiếp thế này. Nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó. Dừng hẳn việc hò hét vô ích, Khang Duy nghiêm túc hỏi Hải Đăng:

- Vậy rốt cuộc là có chuyện gì?

- Cậu. - Hải Đăng thở dài. - Nếu yêu hay thích một cô gái thì phải biết bảo vê cô ấy chứ. Hôm qua Nhật Linh bị Linh Trang và đàn em của cô ta đánh tơi tả, giờ đang nằm trong bệnh viện đó.

- À. - Khang Duy như gỡ rối được vấn đề. - Ra là chuyện này. Có vậy thôi mà cũng...

Hải Đăng nhăn mặt, tỏ vẻ không vừa ý với câu trả lời vừa rồi của Khang Duy. Nhìn vẻ mặt tên bạn thân rất chi là hình sự và nghiêm túc đáng sợ, anh ngừng hẳn việc đùa cợt, lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị, nói rõ ràng từng chữ:

- Tớ đâu có yêu Nhật Linh.

Ánh mắt Hải Đăng sắc lạnh nhìn về phía Khang Duy, điều anh vừa nói đã khiến Hải Đăng tức giận thì phải. Anh chợt nhớ ra tình hình cấp bách hiện tại, vò đầu bứt tai như ngộ, miệng méo xệch mà rên rỉ:

- Hải Đăng, cậu bình tĩnh nghe tớ nói hết nhé. Nhật Linh cũng chả yêu thích gì tớ. Chẳng qua vì tớ đã nhờ cô ấy giúp cho chuyện giữa tớ và Thiên Ngọc. Vậy nên...

Hải Đăng bình tĩnh lại, nghe từ đầu chí cuối câu chuyện của Khang Duy. Nghe có chút ngớ ngẩn nhưng coi như tạm có lý. Vậy là đánh Khang Duy oan à? Mà cũng chả oan là mấy, cũng tại vì Linh Trang tưởng Nhật Linh với Khang Duy yêu nhau hay gì gì đó nên mới đánh cô đó chứ. Chuyện này Khang Duy cũng có một phần trách nhiệm.

Cầm điện thoại bấm số gọi cho Thiên Ngọc, sau mấy hồi chuông dài mới có tiếng nhấc máy, Khang Duy ngay lập tức bị ăn chửi:

- Anh còn dám gọi cho tôi nữa hả?

Có lẽ Thiên Ngọc đã phải suy nghĩ rất lâu xem nên nói gì với Khang Duy, có nên chửi anh ta nặng nề hơn nữa không. Đến tận bây giờ vẫn chưa có tin tức gì của Nhật Linh, thử hỏi sao nó có thể ngồi yên được.

- Tôi gọi để nói cho cô biết Nhật Linh đang ở đâu.

- Ở đâu?

Thiên Ngọc sốt sắng hỏi người ở đầu dây bên kia rồi dập máy. Vội khóa trái cửa rồi gọi taxi đến thẳng bệnh viện. Là phòng 211. Người cứu Nhật Linh cũng thật lạ, cho cô vào phòng VIP rồi dặn các bác sĩ không tiết lộ ra ngoài, cứ như kiểu nhân vật nổi tiếng í. Nó đặt vấn đề với một y tá như lời Khang Duy dặn, nhận chìa khóa, đến trước cửa phòng. Thật quá quắt, còn khóa Nhật Linh ở bệnh viện một mình nữa. Tra khóa vào ổ, cánh cửa vừa hé mở nó đã nghe tiếng con bạn thân cười ha hả:

- Sặc ! Cái gì thế?

- Vua hải tặc. Hài hết hơi Heo ạ... Ơ mà...

Nhật Linh ngừng lại một chút, mặt nhăn nhó tỏ vẻ suy nghĩ: “Heo á? Trời trời... cả đêm qua bất tỉnh, sáng dậy cũng quên mất không báo cho Heo, chắc Heo lo lắng lắm đấy. Chết chết, điện thoại đâu rồi??? Hải Đăng nói hỏng rồi. Á...”. Thấy con bạn thân tự dưng loạn hết cả lên, Thiên Ngọc không kìm được cũng cười ha ha. Nhật Linh giật mình quay về phía tiếng cười, chạy vèo một cái xuống giường, hét ầm lên:

- HEO! Sao biết tớ ở đây?

- Khang Duy nói.

Nhật Linh gật gù như hiểu ra vấn đề, ngồi nguyên một góc trưng bộ mặt hình sự rất khó đỡ.

- Anh ta thật đáng chết mà. - Thiên Ngọc bực mình nói lớn, đóng cánh cửa phòng bệnh lại. - Dám để Gấu của tớ chịu khổ thế này nữa.

- Tại cậu í! Vì muốn giúp anh ta với cậu yêu nhau nên mới làm thế. - Nhật Linh xịu mặt thở dài. - Hôm tiệc Couple In School là mất bao nhiêu công sức chuẩn bị, sắp đặt để tỏ tình với cậu. Quà đã lục tìm cả thành phố hai ngày liền, hoa cũng đã chọn những bông đẹp nhất. Vậy mà... - Cô đập đầu vào gối liên hồi. - Vậy mà lại đi đồng ý lời tỏ tình của người khác làm anh ta ức chế mà trả thù tớ.

- Vậy nghĩa là...

- Là Khang Duy rất rất rất thích cậu đấy. Tớ thề là thật.

Thiên Ngọc nhíu mày, giờ thì nó đã hiểu nguyên do của những việc bất thường xảy ra. Nhật Linh lại ngồi kể từng chút một cho nó, kể cả chuyện ăn trưa ở quán sinh viên, chuyện phải lang thang một mình ngoài trời mấy tiếng đồng hồ. Cuối cùng thì lại phản tác dụng, nó lại đi nhận lời làm bạn gái Hoàng Quân. Nhật Linh vừa nói, giọng có vẻ giận dỗi, còn nó giờ chỉ biết thở dài, chuyện đã như vậy rồi, sao có thể khác được, nó buồn bã lên tiếng:...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây