Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương


- Chuyện gì?

“BỤP!”

Một phát đấm trúng bụng, Khang Duy há hốc mồm, mắt tròn xoe thắc mắc, không nói được câu nào.

- Heo chưa nói lý do cho anh hả? Vậy thì anh cũng chả cần biết. Còn nữa, cú đánh này tôi đánh anh hộ Gấu.

Hoàng Quân quay người bỏ đi không nghe thèm thêm câu nào từ Khang Duy. Cái gì thế? Khang Duy cười không được, khóc cũng không xong, cũng chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra với mình nữa. Không dưng bị đánh tơi tả như vầy mà không được biết nguyên do là vì cái gì. Chỉ biết là ai đến đánh anh cũng nhắc đến Nhật Linh, chẳng nhẽ là cô ta? Khang Duy lẩm bẩm trong miệng, nghĩ đến Nhật Linh muốn hét ầm lên. Khuôn miệng mở rộng đau nhức. Đường đường là hội trưởng Hội Sinh viên của cả cái trường ĐH to đùng như thế, vậy mà chỉ trong 30 phút anh đã bị xơi hai cái tát và một phát đấm rồi. Cái con nhỏ tên Nhật Linh đó, hại anh mất người yêu còn hại anh bị hành hung. Khốn nạn!

_oOo_

Nhật Linh vẫn đang ngủ, cô ấy không sao. Bác sĩ đã nói với Hải Đăng là cô chỉ bị thương ngoài da, nhiều vết thương ở tay, cũng may là đưa đến kịp nên có thể nhanh chóng băng bó, không bị nhiễm trùng. Hải Đăng đã ngồi đây hai tiếng rồi. Không biết làm cách nào để báo cho cô bạn thân của cô ấy. Đến cả số điện thoại của cô anh còn chẳng có, ngại không muốn xin, mà nghĩ có rồi cũng chẳng để làm gì.

Ngắm Nhật Linh đang say ngủ, giấc ngủ này của cô trông thật đáng yêu. Khẽ vuốt nhẹ mái tóc, khuôn mặt cô trước mắt Hải Đăng như đang sáng bừng lên, từng nét dù không hoàn hảo nhưng vẫn dễ thương đến kì lạ. Đôi lông mày nhíu vào nhau như đang có gì đó không vừa lòng, bờ môi khẽ nhếch lên một chút. Hải Đăng chợt bật cười, kéo cao chăn lên cho cô rồi khẽ thốt lên:

- Lúc ngủ em thật là xấu xí đấy. Anh nói trước cho nhé, sau này đừng bạ đâu ngủ đấy. Xấu mặt lắm.

Hải Đăng cười một mình, thấy mình vô duyên dễ sợ, nụ cười của anh nhỏ dần rồi tắt ngấm, anh nghĩ về Khang Duy, nghĩ đến cái điều chưa xảy ra nhưng chắc là sẽ xảy ra.

- Mà cuối cùng thì cái bản mặt xấu xí này của em cũng thuộc về Khang Duy thôi. Anh ấy chắc cũng sẽ giữ bí mật cho em đấy. Vậy anh cũng sẽ không nói ra nhé? Mà...

Độc thoại một mình thật khó chịu, đôi tay anh chạm vào khuôn mặt Nhật Linh, làn da mịn như da em bé, anh muốn cúi xuống đặt một nụ hôn thật nhẹ lên làn da ấy nhưng không thể. Điều gì anh cũng không thể làm, vì đây là bạn gái của Khang Duy, bạn gái của bạn thân anh. Vậy mà hắn ta, Khang Duy lại không thể nhận ra được nguy hiểm anh ấy gây cho cô khiến cô bị hành hạ đến mức này. Tại sao không thể bảo vệ cô cẩn thận chứ? Hải Đăng chưa bao giờ yêu bất kì cô gái nào, anh vẫn luôn nghĩ việc yêu hay thích một ai đó của anh sẽ do gia đình quyết định, anh không muốn tham gia. Thích ba mẹ đính hôn sẵn cho anh với một ai đó, sau đó rồi gặp nhau, rồi kết hôn, đúng như lời của ba mẹ. Nhưng từ khi gặp cô gái tên Nhật Linh này, suy nghĩ của anh thay đổi hẳn, anh đã bỏ phí một quãng thời gian dài, xa lánh thứ gọi là tình yêu. Anh thấy tiếc nuối, và càng thấy hối hận khủng khiếp khi biết Khang Duy và Nhật Linh đang quen nhau. Rõ ràng là hai người họ chưa công khai, nhưng việc họ đi cùng nhau lâu nay cũng là bằng chứng xác đáng, xác nhận tin đồn kia là có thật.

Thật bực mình, nếu Hải Đăng biết trước Nhật Linh và Khang Duy sẽ thành đôi thì sẽ chẳng để trái tim mình thích cô được. Nhưng bây giờ vẫn còn kịp, cứ chôn giấu tình cảm này mãi, có khi sẽ tốt hơn. Sợ rằng mình sẽ ngắm nhìn cô bé kia thật lâu, rồi sẽ không kìm lòng được mà mạo phạm đến cô ấy, Hải Đăng quay người nằm co ro trên ghế. Cơn buồn kéo sụp mi mắt, hôm nay anh cũng đã mệt mỏi rồi.



Chương 12: Nghe tớ giải thích đã…



Nắng len qua rèm cửa chiếu vào giường Nhật Linh nằm, thói mèo lười trỗi dậy vào buổi sớm, cô với tay kéo chăn lên cao một chút. Thấy bàn tay mình cứ đau ê ẩm, toàn thân rã rời, cứng đờ cô mới nhớ ra chuyện tối qua. Lấy hai tay day day trán, cô đang cố gắng suy nghĩ logic một chút. Cô đang trong bệnh viện, tối qua có nghe loáng thoáng rằng có một vị công-tử-họ-Vũ giúp đỡ mình. Nhưng mà vị này là ai nhỉ?

Cố gắng dựng cái thân đau nhức này dậy, Nhật Linh chống tay xuống giường một cách khó khăn. Nhưng đập vào mắt cô bây giờ là cái người tên Hải Đăng hâm hấp đang nằm co ro ở ghế. Cô rùng mình, thấy sờ sợ tên này, người gì đâu mà khó tính, khó gần, ngay từ khi gặp mặt đã ác cảm. Nhưng mà anh ta nằm đây, chẳng phải là người đã ra tay cứu cô tối qua đó chứ? Nhật Linh mặt méo xệch khi nghĩ đến viễn cảnh cay đắng trong tương lai:

“- Cô phải trả đầy đủ tiền viện phí cho tôi.

- Tôi không có nhiều tiền như thế.

- Vậy làm osin gán nợ...”

No no... Nhật Linh lắc đầu quầy quậy, quay mặt sang phía cửa sổ tưởng tượng một kết cục khác.

“- Sao anh không nói gì thế? Tôi hứa đấy, sẽ trả đủ tiền cho anh. Nhưng cho tôi thời gian. Híc!

- Cô trả được không? - Nhìn khinh bỉ rồi bỏ đi...”

Không! Hức! Nhật Linh ôm đầu day dứt kinh khủng, dù thế nào cô cũng mất mặt lắm. Mà nếu cứ ngồi đây ngơ ngác thế này, anh ta tự dưng tỉnh dậy thì sao nhỉ?

“- Cô khỏe nhanh đấy, mau chóng mà biến khỏi đây đi...”

Hay là:

“- Cô cứ ở lại đây thêm vài ngày, nếu muốn. Khi nào khỏe ở lại làm lao công gán nợ cho bệnh viện vậy.”

Nhật Linh thầm rơi nước mắt trong lòng, như vậy không được đâu. Cô ghét bệnh viện lắm, từ bé đến giờ không mấy khi vào bệnh viện. Ấy thế mà mới năm đầu đại học đã vào viện mấy lần. Cái mùi bệnh viện làm cô phát buồn nôn, ớn đến tận xương.

Nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc để tránh nguy hiểm thì phải chuồn ngay thôi. Nghĩ là làm, Nhật Linh rón rén ra khỏi giường bệnh. Hải Đăng vẫn ngủ ngon lành, trông khuôn mặt có vẻ mệt mỏi. Cô hơi khựng lại một chút. Nhìn kĩ trông anh ta cũng khá đẹp trai. Bàn chân như bị ma thuật giữ lại, cô cứ đứng trước Hải Đăng như vậy mà nhìn ngắm. Khuôn mặt mang theo nét lạnh lẽo ghê người nhưng sống mũi thẳng và cao, là con trai mà môi mỏng da trắng dễ sợ. Rón rén chạm tay lên má Hải Đăng, da mặt anh mềm và ấm khiến cô thích thú xoa xoa mặt anh như vuốt lông chú cún con rồi bật cười.

Bụp! Bàn tay Nhật Linh bị giữ chặt bởi một bàn tay khác, ấm áp kinh khủng. Cô cười giả lả, trong đầu chỉ hiện lên một suy nghĩ duy nhất về Hải Đăng: anh ta là quái vật! Cả đêm nằm co ro ở cái ghế bé tẹo lạnh lẽo thế này mà tay vẫn ấm kinh khủng. Cô ngượng chín mặt, mặt đỏ tưng bừng chỉ biết cười trừ, đôi mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà.

- Cô định làm gì?

Hải Đăng lạnh lùng lên tiếng khiến Nhật Linh giật mình hoảng sợ, cô nuốt nước bọt, giọng ấp úng:

- Không... Không có gì đâu.

- Vậy...

Hải Đăng kéo mạnh bàn tay Nhật Linh khiến cô ngã nhào vào lòng anh, mặt đỏ lên như quả cà chua. Hải Đăng cười cười rồi tiếp lời, mặt nham hiểm:

- Thế này là thế nào đây?

- Anh bị điên à?

Nhật Linh quên mất cả việc mình đang là đứa sai lè, đẩy mạnh Hải Đăng một cái rồi cất giọng chanh chua nấu cá của mình ra, mắt trợn tròn trông phát hài. Hải Đăng bụm miệng cười, nhìn cô mặt đang nhăn nhó như khỉ đột. Cuối cùng thì cũng không nhịn nổi, anh cười ngặt nghẽo như một đứa trẻ khiến cô càng bực.

- Nín. Anh có nín không?

- Tôi đâu có khóc đâu mà bảo tôi nín.

- Anh!

Nhật Linh lại bị bắt nạt. Cô bực mình không làm gì nổi, nhớ ra lí do chính khiến mình đứng ở đây, lại nghĩ về tương lai đen tối không xa, cô nhanh chóng lùi vài bước. Kệ cho anh ta cười ngặt nghẽo rồi chết đi. Đây là cơ hội để cô chuồn, nghĩ là làm, bước chân lùi về gần phía cửa, bàn tay vừa chạm vào tay nắm cửa cũng là lúc Hải Đăng tự dưng im bặt, rồi dằn từng tiếng:...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây