Polaroid



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương

Nó dập máy rồi vội vã đi ngay. Hoàng Anh cũng đang đi bộ chầm chậm về phía nhà trọ, vì đi một mình buồn nên quyết định gọi Thiên Ngọc ra đi cùng cho vui. Rót cốc nước lọc cho Hoàng Anh, nó ngồi thụp xuống không nói gì. Thấy Thiên Ngọc có chút là lạ, Hoàng Anh lo lắng hỏi dồn:

- Ốm à?

- Không.

- Có gì thì nói ngay. Đừng giấu tớ chuyện gì cả. - Hoàng Anh gặng hỏi.

- Tớ... thích Khang Duy.

- Là người đó hả? - Hoàng Anh không mấy ngạc nhiên, ánh mắt sáng lên một chút. - Nói với cậu ta chưa?

Thiên Ngọc lắc đầu, chầm chậm kể lại câu chuyện của mình. Hoàng Anh há hốc miệng trước tin tức của Thiên Ngọc. Chả nhẽ hai đứa nó lại thích chung một người thật, không phải chứ? Mấy lần chém gió với Nhật Linh, con bé luôn tìm cách vun vén cho Thiên Ngọc với Khang Duy, làm sao có chuyện con bé thích Khang Duy được? Hơn nữa, Nhật Linh cũng đã đoán là Thiên Ngọc thích Khang Duy nên dù có thế nào con bé cũng không thể thích hắn ta được. Có gì đó rất bất ổn, Hoàng Anh không nói nhiều chỉ an ủi Thiên Ngọc, trong lòng rộn lên một cảm xúc kì quặc. Nhất định phải gặp Nhật Linh mà hỏi cho ra nhẽ.

_oOo_

Nhật Linh về nhà với tâm trạng cực kì uể oải. Tối nay Hội Sinh Viên tổ chức tiệc tùng gì đó, cô chả muốn đi, đầu óc từ sáng đến giờ phải suy nghĩ quá tải khiến cô mệt muốn chết. Vừa thấy Hoàng Anh ngoài sân, Nhật Linh như chim chích chòe non gặp mẹ, hét ầm ĩ:

- Bá...

- Cậu đi với tớ.

Bịt miệng Nhật Linh lại rất vội, Hoàng Anh kéo Nhật Linh vào phòng đóng kín cửa. Thiên Ngọc đã ra ngoài mua đồ ăn, giờ Nhật Linh và Hoàng Anh có thể nói chuyện nghiêm túc, Hoàng Anh nhăn mặt nhìn Nhật Linh, giọng nói có chút không vui:

- Sao cậu lại làm như vậy?

- Làm gì cơ? - Nhật Linh ngơ mặt. - Sao hôm nay bá nói chuyện hình sự thế?

- Nhật Linh, tớ không đùa. Tại sao cậu có thể thích Khang Duy chứ?

- Ra là chuyện đó, Heo đã thú nhận với bá là Heo thích Khang Duy rồi đúng không? Biết ngay mà.

- Nói... nói vậy là sao?

Nhật Linh bắt đầu kể lại chi tiết câu chuyện hết sức ngớ ngẩn ấy, mặt ỉu xìu. Hoàng Anh nghe xong cười nham nhở, miệng ngoác rộng ra vì hài. Tệ thật, người ta kể chuyện tình cảm động mình lại ôm bụng cười ngặt nghẽo thế kia liệu có quá đáng không? Nhật Linh bực mình quay mặt đi ra cửa, Thiên Ngọc về! Không khí ảm đạm khó chịu lúc nãy giữa Thiên Ngọc và Hoàng Anh vụt mất. Hoàng Anh đã hiểu ra câu chuyện tình bi đát trớ trêu, chỉ biết nhìn Thiên Ngọc rồi cười. Nhật Linh cứ đứng cạnh hết cấu lại véo làm Hoàng Anh mặt mày nhăn nhó từng đợt. Ngó bản mặt “Anh bá” cười nhăn nhở như vậy, nếu không đá ra khỏi đây sớm chắc sẽ làm bể tan kế hoạch của cô mất. Nhanh chóng đề cập đến vấn đề tiệc Hội Sinh viên, Nhật Linh kiếm cớ đuổi khéo Hoàng Anh. Đấy, nếu Hoàng Anh không nhăn nhở như thế, cô sẽ ở nhà chiều nay tiếp “Anh bá thân iêu” của mình.

- Tớ không đi được chứ? - Thiên Ngọc hỏi có chút e dè.

- Không.

- Tớ thấy rất mệt.

- Tớ cũng vậy đấy thôi. Nói ít thôi. Tối nay 7 giờ đấy.

Thiên Ngọc không nói thêm gì cả, sáng nay Hoàng Quân hẹn nó gặp mặt buổi chiều, xin nghỉ làm ở quán gà rán nhiều cũng ngại, nó tính xin nghỉ hẳn. Đứng đối diện chị Lệ An, nó cũng hơi ngại ngùng vào đề:

- Em rất tiếc, nhưng cứ nghỉ hoài em cũng ngại chị lắm ạ.

- Không sao đâu em, hôm nào rảnh em có thể đến làm, bận thì thôi. Chỗ chị cũng nhàn việc.

- Sao chị lại tốt với chúng em như vậy?

- À. - Chi Lệ An hơi ngập ngừng. - Đây là bí mật, sau rồi em sẽ biết.

Thiên Ngọc cảm ơn chị rối rít, chị ấy thật tốt bụng. Bước ra khỏi cửa, Nhật Linh cũng vừa chạy đến nơi, mặt đỏ bừng, hơi thở gấp gáp:

- Đồ xấu tính, dậy không gọi tớ.

- Chiều tớ nghỉ nhé. Xin rồi. Đi chơi.

- Với ..? - Nhật Linh nói lấp lửng chờ một câu trả lời.

- Hoàng Quân.

- Sao lại đi với Hoàng Quân? - Nhật Linh nghệt mặt, ánh nhìn ngây ngốc.

Thiên Ngọc không nói thêm câu nào, chỉ vẫy tay tạm biệt rồi đi luôn. Nhật Linh vẫn ngơ ngác bước vào quán, không khỏi băn khoăn, chẳng hề để ý đến xung quanh. Đầu cô đang rối tung lên, ức chế! Chị Lệ An thi thoảng nhìn Nhật Linh cười nham hiểm, chị đã không còn ở cái tuổi teen nữa, không còn say nắng say gió gì. Nhưng nhìn thấy mấy đứa nhóc này, chị lại liên tưởng đến những tình cảm ngốc xít treo cành mít của thời còn trẻ. Rất dễ thương, đúng vậy, rất dễ thương!



Chương 10: Couple In School



Hoàng Quân đã đợi ở đó từ bao giờ, đài phun nước này cũng chính là nơi lần trước được nhắc đến là nơi “Hoàng Quân hẹn gặp”. Lần đó người hẹn là Khang Duy, nó rất mong được gặp cậu ấy, đợi mãi, cuối cùng chỉ nhận được một câu nói vô tình của tên-khốn-nạn đó. Nhưng giờ thì Thiên Ngọc lại muốn người hẹn mình là tên-khốn-nạn đó, muốn thấy bản mặt đáng ghét của anh ta. Chán thật, con người ta khi có thứ này rồi lại muốn lấy thứ khác, lúc có rồi lại không cần mà bỏ đi. Điều đó có gọi là sự tham lam? Hoàng Quân hôm nay hơi lạ, cách ăn mặc cũng chỉn chu, người lớn hơn nhiều. Buông một câu nói đùa, nó cười mỉm:

- Hôm nay cậu đẹp trai phong độ quá, Hoàng Quân!

- Tất nhiên! - Hoàng Quân khẳng định lại câu nói của nó rồi nắm lấy bàn tay nó kéo lên xe. - Chúng ta đi Thủ Lệ nhé.

Hoàng Quân muốn tỏ ra mình ga lăng một chút, muốn làm cô ấy vui trong ngày hôm nay. Tối nay là tiệc couple của Hội Sinh viên, ai có cặp có đôi sẽ cùng nhau đến để được chúc mừng hạnh phúc. Nếu hôm nay cậu nhận được lời đồng ý từ Thiên Ngọc, chẳng phải sẽ rất vui sao? Dẫn Thiên Ngọc đi ăn kem, uống trà sữa, chơi những trò chơi trong công viên đến lúc mệt phờ. Lâu lắm Thiên Ngọc không đi chơi như thế nên rất hào hứng cứ cười suốt. Trời dần về chiều, Hoàng Quân mới kết thúc cuộc vui bằng một chú heo bông nho nhỏ:

- Cậu biết tối nay Hội Sinh viên tổ chức tiệc gì chứ?

- Tớ không rõ, Gấu chỉ bảo với tớ là 7 giờ bắt đầu, và nhất định phải đi.

- Là tiệc Couple In School đấy. Những nhân vật chính sẽ là những cặp đôi mới trong năm nay của Hội Sinh viên.

- Ơ... - Thiên Ngọc chợt hiểu ra, một ngày hội thú vị như vậy, Nhật Linh đã có Khang Duy thì đi là phải rồi, còn nó, nó lấy lý do gì mà đến cơ chứ? Nó nhìn Hoàng Quân cố nở nụ cười tươi tắn - Vậy tớ đâu cần phải đi nhỉ?

- Đi chứ. - Hoàng Quân mỉm cười. - Vì cậu sẽ đến đó với vai trò là bạn gái của tớ. Đồng ý chứ?

- Tớ? - Gò má Thiên Ngọc ửng hồng, đôi mắt lảng sang hướng khác. - Là tớ sao?

- Tớ thích cậu Thiên Ngọc ạ. Làm bạn gái tớ nhé?

- Tớ... tớ cần phải suy nghĩ.

Thiên Ngọc vụt chạy đi, để lại Hoàng Quân đứng lạc lõng ở nơi ấy, gió thổi qua từng cơn nhè nhẹ, chú heo bông trên tay Hoàng Quân lạc lõng giữa không trung. “Tớ cần suy nghĩ”. Với những người khác, điều đó hoàn toàn bình thường, nhưng đối với Hoàng Quân bây giờ, điều ấy đã gần như một sự từ chối. Cho dù có là Khang Duy thích Nhật Linh thật thì cũng không chắc Thiên Ngọc sẽ thích Hoàng Quân, tình cảm ấy nó mù mờ, khó đoán.

_oOo_

Nhật Linh đang chuẩn bị một bộ đồ màu hồng nhạt tươi tắn. Oắt đờ heo??? Nhật Linh từ trước đến giờ rất ghét màu hồng, vậy mà bây giờ lại đang ngắm nghía bộ đồ màu hồng ấy. Đó là chiếc váy ngắn liền thân màu hồng nhạt rất đẹp mắt, ở eo có thắt một chiếc nơ bằng vải ren màu hồng mềm mại. Còn nữa, giày cao gót, đôi giày cao gót màu trắng giản dị nhưng rất hợp với bộ váy, khiến người ta cảm nhận được sự thanh khiết, dịu nhẹ. Nhưng mà... từ trước đến giờ Nhật Linh cũng ghét cả đi giày cao gót! Cô ấy không đi được giày cao gót, đi vào chân sẽ sưng tấy lên, bước cũng loạng choạng. Có lẽ nào sức mạnh của tình yêu to lớn như vậy, vì tình yêu, vì hôm nay là Couple In School, vì Nhật Linh sẽ sánh bước bên Khang Duy nên cô ấy quyết định thay đổi chăng?...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây