- Chúng nó kia rồi!
Tiếng hét cùng với tiếng bước chân rầm rập của hai gã lưu manh làm Kim và Vy giật bắn mình quay lưng lại.
- Ôi không!
Thế là cả hai cùng cầm tay nhau chạy tiếp. Khi bản năng sinh tồn được đánh thức thì con người hay làm được những điều mà lúc bình thường không thể làm. Điển hình là trong lúc này, cả hai cô gái nhỏ đã vượt lên chính mình để chạy với tốc độ như vận động viên marathon quanh khu phố dài ngoằng mà không chút mệt mỏi.
Nhưng nói là nói vậy thôi chứ phái yếu làm sao có thể chạy nhanh hơn phái mạnh. Nhất là khi đó là hai gã cao to đen hôi.
- Đứng lại cho tao! Hai con khốn kia! Đứng lại!
Một trong hai tên lưu manh chỉ tay về phía Kim và Vy rồi hét lớn khi chúng đã tiến rất gần tới hai cô gái tội nghiệp.
Trong giờ phút sinh tử, Kim thấy tim mình như ngừng đập vì sợ, Minh Vy bên cạnh cũng không khá hơn. Số phận của hai cô gái đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Bỗng ánh sáng của chiếc đèn pha ô tô làm tất cả chói mắt…
- Lên xe!
Một bóng người ló ra từ cửa xe và hét lớn. Kim vừa lấy tay che mắt vừa cố hé mắt ra nhìn.
Lại là Karo!
Chỉ kịp mỉm cười một cái, Kim nhanh chóng lôi Minh Vy vào xe và đóng sầm cửa lại. Chiếc ô tô màu vàng nhạt bẻ hướng rồi chạy ào ra đường lớn. Bỏ lại một đám khói mịt mù cho hai tên lưu manh xấu số!
***
- Bạn không sao chứ?
Kim quay sang nhìn Minh Vy đang ngồi im như phỗng bên cạnh.
- Uh…
Cô nàng đanh đá ngày nào giờ như một con mèo ướt, trông vô cùng tội nghiệp.
- Chúng nó đã làm gì bạn chưa???
Bằng một sự thỏ thẻ, Kim hỏi cẩn thận. Cô vẫn còn chút gì đó sợ người bạn tóc xoăn này.
- Cũng may là chưa….
Như chạm tới nỗi sợ hãi kinh khủng nhất, Minh Vy ôm mặt khóc. Có lẽ nãy giờ cô nàng vẫn chưa thể lấy lại tinh thần. Con gái thật đúng là khổ. Lúc nào cũng gặp những tai họa rình rập từ phía những kẻ xấu xa. Tại sao lúc nào phái nữ cũng bị ức hiếp chứ không phải ngược lại? Cuộc sống thật thiếu công bằng.
Kim không biết làm gì ngoài việc ôm Minh Vy vào lòng và vỗ về. Kim cũng sợ lắm chứ. Nhưng nỗi sợ hãi của cô không lớn như của Minh Vy. Nếu lúc đó không có Kim thì chưa biết chuyện gì tồi tệ sẽ xảy ra nữa.
- Chào hai bác cháu về ạ! Mọi chuyện đã ổn rồi. Hai bác đừng lo nhiều quá!
Kim cúi đầu chào ba mẹ của Minh Vy sau khi đưa cô bạn về nhà an toàn. Minh Vy nhìn vẫn còn thẫn thờ lắm. Mẹ cô nàng khóc um lên khi thấy con gái trở về trong bộ dạng thê thảm. Chỉ còn ba của Vy là đủ bình tĩnh để chào và cảm ơn Kim.
- Cám ơn cháu nhiều nhé! Cô chú không biết lấy gì để đền đáp cháu cả. May mà có cháu, không thôi…
- Dạ không có gì đâu ạ! Vy là bạn cháu mà! Thôi hai bác vào với Vy đi ạ! Cháu xin phép về. Cũng muộn rồi!
Cô gắng nở một nụ cười để trấn an tinh thần của người lớn. Làm ba mẹ chứng kiến con cái như thế ai mà cầm lòng được. Rồi Kim lại nghĩ đến mình, nếu cô lâm vào hoàn cảnh ấy liệu bố có lo lắng như thế hay không…
Buồn…
***
- Có sợ không?
Karo ngước nhìn Kim khi thấy cô im lặng không nói gì.
- Sợ…
Kim thở dài trả lời, cúi đầu xuống, hai tay vẫn đan vào nhau.
- Nếu tôi không tới kịp thời thì cô tính sao?
Câu hỏi của Karo làm Kim ngẩng đầu nhìn. Một giây sau thì cô nàng ôm chầm lấy Karo làm anh lạc luôn tay lái nếu không kịp đẩy Kim trở ra.
- Điên à? Tôi đang lái xe!
- Em… em chỉ muốn cám ơn anh thôi. Không có anh thì em không biết mình sẽ như thế nào nữa…
Và rồi Kim lại giống với Minh Vy, bật khóc ngon lành.
Con gái là thế. Đôi khi họ rất mạnh mẽ. Mạnh mẽ đến mức không tưởng. Nhưng khi bên cạnh một người đàn ông khiến họ an tâm, họ lại trở về với sự yếu đuối vốn dĩ của mình.
Kim đang như thế…
Một đêm ngon giấc của Kim. Cô không thể không chìm vào giấc ngủ khi đã chạy bộ một quãng đường quá dài như thế. Mặc dù vẫn còn sợ hãi nhưng sự mệt mỏi đã chiến thắng và giúp Kim đi ngủ một cách dễ dàng. Karo không nói gì từ khi về nhà, và cũng im lặng khi ngồi nhìn Kim ngủ…
Sáng!
Kim lại vui vẻ đến trường và cố gắng quên đi chuyện hôm qua. Trước khi rời khỏi nhà, Karo hỏi một cách bối rối:
- Chiều qua cô đi đâu thế?
Cô nàng khựng lại vài giây rồi trả lời xuề xòa
- Không! Em có đi đâu đâu! Em chỉ đi dạo thôi à!
Nói đoạn Kim chạy biến ra bến xe buýt. Bây giờ chưa thích hợp để nói với Karo việc này. Đợi ngày Noel Kim sẽ dành cho anh chàng một điều đặc biệt.
Hôm nay Kim dậy sớm nên đến bến xe cũng rất sớm. Ngồi trên thanh sắt ở trạm chờ, Kim lúng liếng ngó nghiêng xung quanh. Không gian buổi sớm mai thật là tuyệt. Dù trời không trong như mùa hè nhưng vẫn thấy ánh sáng. Cây cối cố vươn màu xanh hiếm hoi giữa tiết trời lạnh giá đầy khắc nghiệt. Đường phố ít người nhưng lại đầy màu sắc của những ngôi nhà và những chiếc áo ấm rực rỡ. Bất giác Kim nhìn xuống bộ đồ mình đang mặc. Không hiểu Karo lấy ở đâu ra một valy áo quần mới toanh, vừa với thân hình cô vậy nhỉ? Chẳng khi nào Kim hiểu được Karo đang làm gì và vì sao lại làm thế. Ngay cả sự quan tâm của anh cũng kỳ lạ và chẳng thể nào đoán biết được. Nhưng không hiểu sao Kim vẫn thấy chủ nhà của mình rất dễ thương. Nét đáng yêu toát ra từ sự vô cảm hững hờ của anh. Một sự hững hờ giả vờ…
- Hey! Kim!
Tiếng ai đó kêu tên Kim khiến cô ngước nhìn.
- Tâm à?
Dù rất bất ngờ khi nhìn thấy cậu bạn không biết từ đâu xuất hiện lù lù trước mặt nhưng Kim vẫn chào bằng một nụ cười tươi khoe hàm răng đều như bắp hột.
- Mình chở bạn đi học nha! Đi một mình cũng buồn!
Nguyễn Tâm tiến lại phía Kim và đưa cho cô chiếc mũ bảo hiểm kèm theo nụ cười hiền thường thấy.
- Ơ…ok thôi!
Một chút ngạc nhiên, Kim gật đầu rồi nhận lấy chiếc mũ từ tay anh chàng. Giờ thì Kim đã không còn buồn khi nghĩ về những mối quan hệ nữa. Cô có Karo, có Nguyễn Tâm, họ đều quan tâm và chân thành với cô. Như vậy đã là quá đủ…
- Khi nào thì chúng ta đi mua quà lại thế? Noel sắp đến rồi.
- Không biết nữa. Hihi..
- Thế Kim có mua quà cho mình không?
- Cái đó thì còn phải suy nghĩ. Haha…
Như hai đứa nhóc choai choai nói chuyện với nhau, Kim và Tâm làm rộn ràng cả một góc đường với những tiếng cười khúc khích. Hai mươi thật ra cũng chưa phải là người lớn, chỉ mới tập tành thành người lớn thôi. Kim của chúng ta vẫn còn con nít lắm. Vì cô luôn cố gắng quay về những ngày tháng trước đây để tìm kiếm hạnh phúc nên dần dà cô quên thời gian đã trôi qua đời mình như thế nào. Nhưng vậy cũng tốt. Ít ra còn có thể bám víu vào một điều gì đó để tìm kiếm sức mạnh cho tương lai.
***
- Hôm nay Vy không đi học à?
Nguyễn Tâm thắc mắc khi nhìn thấy chỗ ngồi bên cạnh Kim vẫn còn trống.
- Uh… Mình nghĩ vậy.
Cô ậm ừ trả lời và bắt đầu nghĩ đến Minh Vy. Chắc là cô bạn vẫn chưa thể lấy lại tinh thần sau chuyện tối qua. Thật là tội nghiệp.
Buổi học kết thúc khá nhanh theo cảm nhận của Kim. Thu dọn sách vở, Kim chạy ào ra khỏi cổng. Nhưng những tiếng trêu chọc khá chói tai làm cô phải dừng lại.
Ở bên kia vỉa hè, một đám học viên nam đang bu quanh một cô gái và buông những lời chọc ghẹo lố bịch.
- Này em! Đi chơi với anh không? Lâu rồi anh chưa đi chơi với gái xấu. Tự dưng thấy tò mò quá!
- Mày nghĩ sao mà em đi chơi với mày hả? Em xấu như vậy thì phải đi với tao mới ngang tầm.
- Tụi mày im cả đi. Cứ làm em nó sợ. Này cưng, anh cho cưng tiền nè. Sang Hàn Quốc một chuyến mà tu bổ đi nghen. Chứ muốn làm ca sĩ mà mày đen nhẻm xương xóc thế kia thì…Chậc chậc…...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: