Tuy nhiên mọi chuyện lại không được thuận lợi như vậy. Trước đây phương pháp phòng tránh của họ quá chu đáo, do đó Thẩm An Nhược cứ cho rằng không phòng tránh nữa thì mang thai là chuyện dĩ nhiên, quả thật cô vẫn còn quá thiếu kinh nghiệm.
Tháng thứ nhất, lần đầu cô cắn môi dưới, nhìn không chớp mắt vào que thử thai, sau này Trình Thiếu Thần nói vẻ mặt cô lúc ấy hệt như xung trận, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Tháng thứ hai vẫn chưa thấy gì. Cô thở dài, Trình Thiếu Thần nói: "Nhìn em như thể trút được gánh nặng vậy." Thực ra thì oan cho cô quá, lúc đó chỉ cảm thấy việc này như đứng trước một kỳ thi lớn, hằng đêm khổ sở đọc sách không thể thoái mái vui chơi, đến khi ngày giải phóng ngay trước mắt lại nói kỳ thi lùi lại, những tháng ngày căng thẳng này cứ tiếp diễn, con đường tươi sáng còn mãi xa phía trước, thật uể oải.
Vị thầy thuốc Đông y nói cơ thể cô vốn tính hàn, khả năng mang thai thấp hơn so với người thường, có lẽ là thật. Do đó đến tháng thứ ba, lúc Trình Thiếu Thần vui như mở cờ trong bụng nhìn vẻ mặt của cô, cô bỗng thấy vô cùng buồn bực. Rõ ràng là ý kiến của anh, cuối cùng người căng thẳng lại là cô, anh đứng một bên xem kịch vui, vậy nên cả tối không thèm để ý đến anh nữa, ngay cả khi anh có ý định ôm lấy, cô cũng gạt ra.
"Em quá căng thẳng nên mới thành ra như vậy, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên thôi."
Cô vẫn mặc kệ anh, không quan tâm.
"Sao em lại giận anh? Rõ ràng anh cũng đang rất cố gắng mà." Trình Thiếu Thần nhịn cười.
Vì cớ gì mà nửa đêm cô lại cùng kẻ nhạt nhẽo này tranh luận như trẻ con vậy nhỉ? Thẩm An Nhược trùm chăn bị lỗ tai mình lại.
"Này, anh chỉ nói đùa thôi, thật ra anh cũng chưa chuẩn bị gì mà. Đêm qua mơ thấy em sinh bốn, anh hai tay bế hai đứa, trên vai cõng một đứa, còn đứa dưới đất đang khóc oa oa, giật mình tỉnh ngủ, toát hết cả mồ hôi. Thật đáng sợ."
Thẩm An Nhược đang ở trong chăn bí không thở nổi, nghe anh nói mà không nhịn được cười, cuối cùng đành vén chăn thò đầu ra, mở miệng thật to để thở, bị anh nhân cơ hội nhào tới hôn. "Thôi nào, em đừng nản lòng, chúng mình cố tiếp là được mà."
Để tránh bức xạ, buổi tối cô không lên mạng nữa. Lúc Trình Thiếu Thần về muộn, cô lục mấy đĩa giải trí, cuộn tròn trong chăn xem hết bộ này đến bộ khác cho đến lúc anh về. Bây giờ cô chỉ xem một bộ hài kịch làm theo kiểu thương mại, bị phê phán là nông cạn, kiểu giải trí nhẹ nhàng, lúc xem thì buồn cười, không phải đau đầu nhức óc, xem xong mà tên phim còn chả nhớ, thật quá tốt. Có khi cô xem xong ngủ lúc nào không hay, lúc tỉnh dậy thấy mình đang nằm trên giường trong phòng ngủ, bên cạnh là Trình Thiếu Thần.
Đây là thời điểm hai người hòa hợp nhất từ khi kết hôn tới giờ, hệt như đang trở lại thời kì trước hôn nhân. Lúc đó, cô chẳng có bất kỳ dự định nào cho ngày mai, phía trước chỉ là một khoảng không mờ mịt, còn hôm nay, tưởng như đã có thể nhìn thấy rõ cửa ải phía trước.
Trình Thiếu Thần bỗng đề xuất đưa cô về thăm nhà, cô liền vui vẻ nhận lời. Thành phố cha mẹ An Nhược sống không quá xa nhưng đi tới đi lui một chuyến cũng mất nguyên ngày. Trình Thiếu Thần lại bận rộn, ngoài những ngày lễ tết, còn lại Thẩm An Nhược đều tự đi tàu hỏa về, tối thứ Sáu xuất phát, Chủ nhật quay về.
"Anh dạo này nhàn nhỉ? Sao bỗng nhiên lại nhớ đến bố mẹ em?" Không phải tại cô có ý nghi ngờ nhưng anh vốn rất lười, nhà mình còn không muốn về, thường để cô một mình đại diện về thăm bố mẹ chồng.
"Hôm trước nói chuyện điện thoại, bố nói loại thược dược bố trồng giờ nở hoa ba màu, thật kì lạ, về ngắm xem thế nào. Với lại anh cũng thèm món cá kho tàu mẹ làm, đi ăn ở nhiều tiệm rồi nhưng không đâu ngon bằng của mẹ."
"Lý do này của anh... nếu để cha mẹ biết được, không biết nên cười hay khóc đây." Thẩm An Nhược thấy anh đang pha trò, "Ủa, mà từ lúc nào anh với bố quan hệ lại tốt vậy? Chả phải anh rất sợ gặp bố sao? Bố chưa hề nói với em chuyện cây hoa lạ đó."
"Sao với em, anh được nhiều người quý mếm hơn đấy."
Chẳng mấy khi bọn họ cùng về nhà, bà Lâm Chiến Vân rất vui vẻ, mất cả buổi chiều bận tối mắt tối mũi trong bếp, chỉ đạo ông Thẩm Tịnh Hòa loạn như cào cào.
"Ông nó, đưa cái đó, cái đó và cả cái kia nữa cho tôi nào."
"Rốt cuộc là bà muốn cái nào?"
"Chính là cái đó đó, sao ông không thể hiểu ý tôi được nhỉ? Ông mắc bệnh người già rồi sao?"
"Làm sao tôi biết được bà muốn cái nào chứ?"
Đi đường mệt nhọc, hai người vốn định trốn trong phòng nghỉ ngơi nhưng giọng mẹ An Nhược quá to, đóng cửa lại rồi mà vẫn nghe rõ, nguyên cả buổi chiều đều là những câu như thế, lúc đầu còn nhịn được nhưng cuối cùng vẫn phải bật cười, thật là bất kính.
Trình Thiếu Thần thở dài: "Bố em thật đáng thương, ngày nào cũng bị ngược đãi như vậy."
"Bố thì có gì đáng thương? Ở nhà việc trong việc ngoài đều đến tay mẹ em, một bình dầu bố còn không rót nổi, gần sáu mươi tuổi rồi mà đến máy giặt cũng chưa bao giờ sử dụng. Mẹ em đi có ba ngày mà bố đói đến mức sụt mất năm cân, hại mẹ em từ đó không dám đi đâu cả."
"Lợi hại vậy sao? Nhưng mỗi lần anh đến, bố đều rất chăm chỉ giúp mẹ việc bếp núc, còn tranh phần rửa bát nữa."
"Là làm bộ cho anh xem đấy, để anh không bắt nạt em như bố bắt nạt mẹ."
Bên ngoài lại là tiếng cãi nhau, bố An Nhược nói: "Thời mãn kinh của bà lại đến nữa rồi, bà định đánh thức hai đứa chúng nó dậy để làm trò cười cho chúng sao?"
"Ông đi đi, đừng ở đây vướng chân tôi nữa."
Thiếu Thần và An Nhược vốn không ngủ mà ở trong phòng cô xem lại ảnh cô hồi nhỏ, còn ngoài kia bố mẹ vẫn tiếp tục đấu khẩu, họ cũng không tiện đi ra ngoài.
"Từ lúc em có thể nhớ được mọi chuyện, ngày nào bố mẹ cũng cãi nhau, cãi xong lại làm lành, ngày hôm sau lại tiếp tục, không ngờ như vậy mà cũng sống với nhau được một đời."
Lúc bọn anh còn bé, bố mẹ không bao giờ cãi nhau trước mặt con cái mà chỉ coi người kia như không tồn tại, bố hút nguyên một bao thuốc, còn mẹ khóc ở trong phòng, chẳng ai thèm để ý đến bọn anh. Lúc anh đói quá, anh trai phải nấu cơm cho anh ăn, có lần làm tay bị thương, phải nghỉ học rất nhiều ngày." Có lẽ đây là lần đầu tiên Trình Thiếu Thần nói về gia đình mình.
"Em nhớ có một lần bố mẹ cãi nhau rất to thì em nói, bố mẹ đừng hành hạ nhau như vậy nữa, ly hôn luôn đi cho xong, cũng đừng quan tâm đến việc con cảm thấy gì. Ngay lập tức bố mẹ dừng trận chiến, quay ra giáo huấn em một bài." Thẩm An Nhược nhớ lại.
Trình Thiếu Thần phì cười: "Thật ra tính cách của em và bố mẹ không giống nhau. Không hiểu cái tính nết khó chịu này được di truyền từ ai?"
"Em cũng không biết, bố mẹ vẫn cứ nghĩ là năm đó bế nhầm em về. Nhưng lớn lên trông em vẫn rất giống họ."
"Ừ." Trình Thiếu Thần lật tấm ảnh của cô hồi tiểu học, "Thẩm An Nhược, thật ra hồi nhỏ em rất đáng yêu, rất có khí chất."
"Mẹ em cũng nói vậy, còn nói em lớn không được như xưa."
"Cũng đâu đến nỗi, đứng ngoài đường cũng không gây ảnh hưởng đến mỹ quan thành phố đâu. Sao em lại véo anh? Ái, buông tay ra đi, anh sai rồi, em là mỹ nhân, vừa xinh đẹp dịu dàng lại vừa có khí chất."
Một lúc sau, đôi vợ chồng già lại tiếp tục cuộc chiến.
Trình Thiếu Thần rất không nhân hậu nghiêng đầu nghe ngóng: "Anh nghĩ là bố em bị ức hiếp quá. Em xem tên hai người xem, thật là bổ sung tuyệt vời cho nhau."...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: