WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hương Vị Đồng Xanh


- Mẹ ơi mẹ!

- Con đi đâu giờ này mới về? - Bà Thu Hà bỗng xuất hiện với gương mặt kém vui, hay nói đúng hơn là cực kì tức giận. - Tại sao con càng lúc càng hư như thế hả?

- Con đi chơi với các bạn. - Việt Phương có chút sợ sệt đáp, tay siết chặt bó hoa dại mình đang cầm.

- Lại là cái lũ hư hỏng đó! - Bà Thu Hà cau mày tức giận.

Việt Phương có chút không hài lòng khi nghe mẹ nói bọn trẻ bạn mình như thế, cô bé liền cự cãi lại:

- Các bạn ấy không có hư hỏng.

- Không hư hỏng! Bắt vịt bỏ vào quán người ta, còn chọi trứng thối lên nóc nhà người ta mà bảo là không hư hỏng à? - Bà Thu Hà giận dữ quát lớn. - Để người ta đến tận nhà mắng vốn như thế. Con có biết mẹ xấu hổ đến thế nào hay không hả? Sao con lại có thể hư đốn đến như thế. Con làm như thế, người ta sẽ bảo mẹ không biết dạy con, con có biết không hả?

Việt Phương giật nảy mình, không ngờ bà Thu Hà lại biết được sự việc nhanh đến như vậy. Nhưng rõ ràng, Việt Phương nhìn xung quanh không có ai hết mới dám làm mà, vì sao bà Hoa lại biết được mà đến mắng vốn như thế cơ chứ. Cả đám cũng chỉ là lùa vịt vào thôi chứ cũng đâu có quăng trứng lên nóc nhà. Chẳng lẽ thằng Nam lén lút quăng lên nóc nhà bà Hoa nên mới bị ai bắt gặp? Nhưng từ trước đến giờ, thằng Nam ít khi nào dám làm trái ý của cô bé lắm.

Việt Phương cắn môi cúi đầu im bặt, chấp nhận nghe lời mắng của mẹ mình.

- Từ nay mẹ cấm con đi chơi cùng tụi đó nữa, bọn chúng chỉ toàn dạy hư con mà thôi! - Bà Thu Hà cho rằng, Việt Phương từ nhỏ vốn hiền lành ngoan ngoãn, do chơi chung với đám trẻ hư dưới quê nên mới trở nên cứng đầu ngỗ ngược như thế. Bà quyết ngăn cản con gái giao du với bọn trẻ hư hỏng đó.

- Mẹ, các bạn ấy không dạy hư con. Bắt vịt bỏ vào quán dì Hoa là ý của con, chọi trứng lên nóc nhà cũng là ý của con. Các bạn ấy là nghe theo lời con thôi. - Việt Phương không tán đồng ý kiến của mẹ, cô bé giậm chân đáp. - Mẹ đừng có hễ chút là nghĩ xấu các bạn ấy.

Bà Thu Hà nghe con gái cãi lại mình thì càng giận thêm, bèn nói:

- Mẹ vốn suy nghĩ xem có nên để con lại đây không. Nhưng lần này, dù ai nói gì, mẹ cũng nhất quyết không để con lại đây đâu. Ba ngày nữa, theo ba mẹ về nhà!

- Con không về! Con không thích cái nhà đó! - Việt Phương nhìn bà Thu Hà trừng trừng đáp, nhất quyết không chịu về thành phố.

- Con... Không về cũng phải về! - Bà Thu Hà cũng phản ứng không kém, bà quyết không cho con gái cơ hội phản kháng.

- Con ghét mẹ lắm! - Việt Phương hét lên rồi ném bó hoa cỏ dại mà mẹ thích xuống đất trước mặt bà, sau đó quay đầu chạy đi.

- Việt Phương... Việt Phương... - Bà Thu Hà thấy con gái tức giận bỏ chạy thì giật mình vội vã kêu lại, nhưng Việt Phương đã nhanh chóng biến mất trên con đường quê đầy cây mát.

Lòng bà Thu Hà bỗng sợ hãi, có phải bà đã quá đáng khi mắng những đứa trẻ ấy không? Trẻ con thường nghịch ngợm, đôi khi người lớn còn không thể theo kịp trò đùa của chúng. Mà trẻ con thường thích kết bạn cùng nhau, bà lại cấm chúng chơi chung, có phải là đã làm tổn thương đến tình cảm của chúng hay không? Bà đột nhiên cảm thấy mình chẳng thể hiểu được đứa con do mình đứt ruột đẻ ra này, có phải là do ba năm tình cảm cách rời kia không.

Đột nhiên nhìn lại, bà thấy mình đã bỏ rơi đứa con gái quá lâu rồi, thật có lỗi với nó.

Việt Tình đứng trong nhà nhìn ra, cảm thấy hả hê khi mẹ mắng Việt Phương, cho đáng tội ai bảo không chịu cho cô bé chơi chung chứ. Nhưng khi nghe mẹ bảo muốn dẫn Việt Phương về nhà thì tái mặt. Việt Phương giờ không giống như đứa em nhỏ ngốc nghếch nghe lời nữa, càng không thích chơi trò tráo đổi thân phận với Việt Tình nữa. Vậy thì mỗi khi cô bé gây lỗi không ai nhận tội thay, ba mẹ sẽ giận như thế nào đây. Không có Việt Phương, ba mẹ cưng chiều, không nỡ trách phạt. Nếu có Việt Phương, như vậy chẳng thể nào làm nũng như trước nữa.

Việt Tình cắn môi, cô bé không muốn Việt Phương cùng về nhà chút nào cả.

Việt Phương tức giận chạy đi, cô bé chẳng biết đi đâu, chỉ muốn chạy khỏi mẹ mà thôi.

Tụi bạn cũng vừa thay quần áo xong, thằng Hiển được ba nó cho một rổ khoai sống, nó mừng rỡ kêu thằng Nam cùng bê ra chỗ tụ tập để nướng khoai ăn. Thằng Hải có nhiệm vụ đi kêu mấy đứa con gái, nó thấy Việt Phương đang cắm đầu chạy thì gọi lại:

- Phương! Bà đi đâu đó?

- Tui muốn đi khỏi nhà. - Phương đứng lại đáp cộc lốc.

- Thằng Hiển có một rổ khoai kìa, đang chuẩn bị nướng, đến đó thôi. - Thằng Hải chẳng hiểu mô tê gì nhưng cũng bảo.

- Ừ.

Việt Phương liền đi cùng thằng Hải đến chỗ tụ tập của tụi nó, nơi đám bạn đang chuẩn bị củi để lùi khoai.

Chỗ tụ tập của tụi nó là sau hè của một ngôi đình trong làng, chỉ đến ngày lễ lạc gì đó thì đình mới đông người. Bình thường thì vắng hoe, cho nên đám nhỏ tụi nó thích tụ tập chơi trò chơi; la hét om xòm mà không sợ phiền đến ai, không sợ ai mắng mình.

Thấy Việt Phương đến tụi nhỏ vui mừng hớn hở rồi bảo:

- Mau lên, tắm xong thì bụng đói cả rồi!

Ở bên đám bạn, Việt Phương chẳng còn buồn phiền gì nữa, cô bé hòa mình vào trong cuộc chơi vui vẻ. Nhưng đến khi trời gần tối, tụi nó phải về nhà, thì Việt Phương ngồi im không chịu về.

- Sao vậy, sao bà không về nhà? - Con Thắm nhìn Việt Phương hỏi.

Việt Phương bèn kể hết mọi chuyện cho tụi bạn mình nghe. Cô bé quay sang hỏi thằng Nam:

- Có phải mày chọi trứng thúi lên nóc nhà dì Hoa không? Tao đã bảo mày đừng chọi mà.

Thằng Nam nghe Việt Phương hỏi thế thì ngơ ngác đáp:

- Đâu có, tao đâu có chọi. Mày chẳng bảo, chọi lên nóc nhà thì không thể nào dọn được mà, tao đâu có dám. Tụi bây tin tao đi, tao có thể thề đó...

- Vậy thì ai chọi? - Con Thảo đăm chiêu nghĩ.

Ngoài tụi nó ra, chỉ có Việt Tình là lẽo đẽo đi theo thôi. Như vậy chắc chắn là Việt Tình đã chọi chứ không ai hết. Đã vậy, dì Hoa biết chuyện bọn nó làm, chắc chắn là do Việt Tình đã méc lại.

Việt Phương cắn môi tức giận.

- Mà bây giờ mày định tính sao hả Phương? - Thằng Hải đột nhiên lên tiếng hỏi.

- Tính gì? - Việt Phương nói cộc lốc.

- Ờ thì... cái vụ về lại nhà mày ở thành phố đó. - Thằng Hải gãi gãi đầu trông nó có vẻ buồn bã nói.

- Phương, mày đừng về thành phố nha! Mày đi rồi, tụi tao sẽ buồn lắm đó. - Con Thắm mếu máo nói, nó nắm tay Việt Phương.

- Phải đó, tụi tao không muốn mày đi đâu Phương, không có mày thì không có vui. - Thằng Hiển cũng nhìn nó với ánh mắt buồn vô hạn nói.

Tụi trẻ chơi với nhau bao nhiêu lâu rồi, thật sự mà nói, có Việt Phương, tụi nó lúc nào cũng thấy vui hết. Hết chơi trò này đến chơi trò khác. Thích nhất là chú Nhân rất thương Việt Phương nên thường giúp bọn trẻ làm những thứ chúng thích, lâu lâu còn được chú mua bánh cho ăn. Bánh kẹo ba mẹ Việt Phương gửi về, tụi nó cũng được hưởng ké.

- Tao sẽ không về đâu. - Việt Phương đanh mặt đáp lời chúng.

- Thật sao? - Con Thảo mặt mày hớn hở nhìn Việt Phương nhưng ngay sau đó nó trở lại vẻ mặt buồn xo bảo. - Mày là con ba mẹ mày, ba mẹ mày muốn mày về, mày làm sao cãi lại được. Ba mẹ thế nào cũng bắt mày về nhà thôi.

- Phải đó. - Thằng Nam cũng tiu nghỉu đáp.

- Hay là... - Thằng Bảo, cái thằng mà bọn trẻ ăn cắp xoài bán kiếm tiền cho nó mua thuốc cho bà nội, lúc này cũng có mặt tham dự buổi tiệc khoai lang nướng của bọn nhóc bèn lên tiếng nói. - Mày trốn đi!...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

Polly po-cket