Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hương Vị Đồng Xanh


Tất cả đám bạn của Việt Phương cũng mau chóng tụ tập, chào hỏi mọi người. Ai cũng vui vẻ khi thấy đám trẻ ngày nào giờ đã khôn lớn thành đạt.

- Bảo đến chưa? - Hải vừa bước vào nhìn khắp một lượt rồi hỏi Việt Phương.

- Chưa thấy đến. - Việt Phương và Thảo đang sắp bánh trên tấm phản lớn bèn đáp.

- Mới nhắc thì thấy đến rồi. - Hiển vui mừng reo lên khi thấy Bảo từ xa chạy xe đến, lập tức ra đón.

Bảo đến và mang theo hai thùng bia lớn, khệ nệ rinh vào, được Hiển đi ra trợ giúp. Cả hai vừa đi vừa cười nói vui vẻ.

Trong bàn tiệc, tất cả mọi người đều ngồi vào bàn tề tựu đầy đủ.

Ông nội Việt Phương vui vẻ đứng lên, giơ chum rượu trước mặt các chú bác anh em của mình, những người từng cùng ông cầm súng chiến đấu đánh đuổi quân giặc cướp nước mà nói:

- Thưa các đồng chí, hôm nay tôi nhìn đám trẻ của chúng ta giờ đã lớn, tôi cảm thấy rất vui! Tôi tự hào là chúng ta đã nuôi dạy chúng trở thành những người có ích cho xã hội. Bác Hồ - vị cha già, vị chủ tịch đáng kính của chúng ta đã có lời dạy thế này: ”Nước nhà thịnh hay suy, yếu hay mạnh một phần lớn là do các thanh niên. Thanh niên muốn làm chủ tương lai cho xứng đáng thì ngay hiện tại phải rèn luyện tinh thần và lực lượng của mình, phải làm việc để chuẩn bị cái tương lai đó.” Hôm nay, đám con cháu này của chúng ta đều có một sự nghiệp riêng, bằng cách này hay cách khác, dù sang hay nghèo, chúng cũng được xem là góp phần giúp đất nước đi lên chứ không phải phường trộm cướp dâm ô khiến đất nước đi xuống. Tôi cảm thấy mình đã nuôi dạy những thế hệ tương lai này theo đúng lời răn dạy của Bác và tôi tự hào về điều đó.

Mọi người đồng loạt gật đầu rồi vỗ tay hoan hô vang dội.

Ông nội Việt Phương chầm chậm hớp một ly rượu, đặt nhẹ nó xuống, ông quay sang bàn Việt Phương và mọi người nói:

- Mấy đứa nghe đây. Bác Hồ đã từng dạy: “Phải không sợ khổ, không sợ khó. Thực hiện đâu cần thanh niên có, việc khó có thanh niên. Gặp gian khổ phải đi lên phía trước. Khi hưởng thụ phải hưởng thụ sau mọi người.” Mấy đứa có hiểu những điều răn dạy này hay không?

- Dạ tụi con hiểu! - Nam thay mặt mọi người đáp.

- Tốt, tụi bây phải làm theo những lời răn dạy này! Đứa nào mà dám làm sai, ông Hai không thèm nhìn mặt tụi bây nữa đâu. Có nghe chưa?

- Dạ nghe!

- Thằng Bảo đâu? - Ông nội bỗng gọi tên Bảo. - Đến đây tao bảo coi!

Bảo vui vẻ đứng dậy, tiến đến bên bàn ông nội Việt Phương. Ông vui vẻ vỗ vai Bảo:

- Ông Hai rất vui vì mày đã trở về đây. Có câu: “Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn” nghe con. Không ở đâu mà bằng với quê mình cả. Dù đi đâu, mày cũng không được quên mày là người Việt Nam.

- Dạ! Ông Hai dạy rất đúng. - Bảo gật gù đáp. - Con vẫn tâm niệm trong đầu câu nói: “Anh đi anh nhớ quê nhà, nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương”. Cơm Tây xem vậy chứ chẳng bằng cơm Việt mình, cho dù ở đó có như thế nào, thì với con nơi chôn rau cắt rốn mới là nơi con muốn ở nhất. Cho nên lần này quay trở về, con quyết định ở đây luôn không quay lại Mỹ nữa.

- Thật sao? Thằng này khá! Không uổng công ông Hai yêu thương mày, xem mày như con cháu trong nhà. Về đây đi, tìm một cô vợ tốt, ông Hai làm chủ hôn cho con! - Ông nội Việt Phương trong lúc vui vẻ lại có chút rượu cao hứng nói.

- Vậy thì phải nhờ ông Hai làm chủ giúp con!

- Được, ông Hai nhất định tìm một chỗ tốt mà làm mai cho con. - Ông nội Việt Phương vui vẻ gật đầu rồi chợt nhớ ra điều gì liền bảo. - Nhà ông còn con bé Việt Phương, nếu con không chê, thì ông gả nó cho con.

Biết ông nội Việt Phương nói đùa, nhưng Bảo vẫn đáp:

- Chỉ sợ Việt Phương chê con thôi.

Thế là mọi người hùa nhau gặng hỏi Việt Phương trêu đùa hai người. Bảo khẽ đưa mắt nhìn Việt Phương, hai má cô hơi ửng hồng trước lời trêu ghẹo của mọi người, cũng chỉ cười lắc đầu mà thôi.

Bảo bị mọi người ép uống khá nhiều bia rượu cho nên mặt mũi đỏ lên như trái gấc. Trong khi mọi người về hết, Bảo ra sau vườn nhà Việt Phương nơi có những gốc cây ăn trái lớn tỏa bóng mát rượi, nằm trên cái giường tre nghỉ ngơi.

Việt Phương dọn dẹp xong xuôi, cô pha một ly nước chanh đem ra cho Bảo. Dịu giọng gọi:

- Bảo nè, dậy uống một ít nước chanh đi cho giã rượu!

Bảo hé mắt ngồi dậy, đỡ lấy ly nước chanh ấm trong tay Việt Phương uống cạn một hơi rồi đặt xuống giường, ngẩng đầu nhìn Việt Phương. Việt Phương cười nói:

- Bảo bị mọi người ép uống nhiều như thế, trong người không sao chứ?

- Không sao. Bảo thấy vui vì mọi người vẫn yêu quý mình.

- Người dân quê mình là vậy mà. Sống rất tình nghĩa, không bao giờ quên ai hết.

- Uống nhiều rượu quá nên giờ cái bụng khó chịu quá! - Bảo đưa tay xoa bụng nói.

- Tại Bảo chỉ biết uống mà chẳng chịu ăn gì, để mình vào lấy chút gì đó cho Bảo ăn. - Việt Phương nhìn Bảo khẽ trách, rồi dợm đứng lên nhưng bảo đã ngăn cô lại nói:

- Không cần đâu, đồ ăn nhiều dầu mỡ quá, mình sợ khó tiêu. Với lại, mình mà ăn ở đây, thế nào bà Hai cũng cằn nhằn cho xem. Một mình Phương là đủ điếc tai rồi. - Bảo cười trêu.

- Cái ông này... - Việt Phương khẽ lườm Bảo một cái, xong cô chợt nghĩ. - Hay là như vầy đi, Bảo nằm nghỉ một lát. Mình đi làm cho Bảo một ít món dễ tiêu, làm xong, mình kêu Bảo.

- Thôi đừng!

- Không phải ăn ở đây đâu. - Việt Phương cười nói rồi nhanh chóng bước đi, cô nghĩ đến mấy luống rau mình trồng ở nhà Thiên Phong, cô quyết định đến đó làm vài món cho Bảo. - Làm xong mình gọi điện cho Bảo.

Thiên Phong đi ăn một chút, dạ dày bỗng quặn thắt khó chịu, anh đành bỏ dở bữa cơm đang ăn của mình. Nói đúng hơn đồ ăn ở nơi đây không hợp khẩu vị với anh chút nào. Anh lái xe về nhà thì đi thẳng lên lầu, muốn tiếp tục giải quyết hết đống việc còn dở dang của mình.

Thiên Phong đi thẳng đến căn phòng cuối cùng, anh chợt nhớ đến lời Hoàng Tuấn, thật sự không biết cậu bạn thích đùa dai này đang giở trò gì. Nhưng khi mở cửa bước vào phòng, thì lại chẳng thấy có điều gì đặc biệt cả. Chỉ là một căn phòng rất bình thường, có một cánh cửa dẫn ra ban công nhìn ra phong cảnh bên ngoài khá đẹp mà thôi.

Thiên Phong cảm thấy dạ dày hơi khó chịu, cho nên anh cũng chẳng có tâm trạng nhìn ngắm mọi thứ. Thiên Phong lôi trong túi xách ra chiếc laptop Apple màu trắng của mình, anh đặt cẩn thận lên bàn rồi nghiêm túc làm việc.

Thiên Phong cũng không biết mình đã làm trong bao lâu, chỉ đến khi cái bụng anh bắt đầu réo rắt, cơ thể quá mệt, khắp người thấy hơi nhức mỏi, Thiên Phong mới chịu rời laptop, đứng dậy vươn người từ từ bước đến bên cánh cửa mở ra ban công. Không khí thoáng đáng mát mẻ tràn về, len vào trong buồng phổi của Thiên Phong, khiến anh cảm thấy sảng khoái vô cùng. Trước mắt anh là một màu xanh trải dài của những cánh đồng lúa mới, từng ngọn lúa lăn tăn theo gió tựa như những ngọn sóng biển rất đẹp.

Gió thổi vào phòng, thổi tung một mảnh vải đang trùm phủ một cái giá bằng gỗ. Thiên Phong lơ đễnh nhìn qua nó, nhưng đập vào mắt anh là một bức vẽ, một bức vẽ rất quen thuộc nhưng cũng hoàn toàn xa lạ.

Thiên Phong giật mình, anh bước nhanh lại nhìn bức tranh vẽ trên giá, gần như không tin được. Lần nữa nhìn chằm chằm vào bức tranh một bé trai và một bé gái. Bé trai trong tranh chẳng ai khác chính là anh, còn bé gái chính là Việt Tình. Sở dĩ anh nhận ra là vì anh anh cũng có một bức tranh y chang như thế. Chỉ khác là, cô bé trong bức tranh của anh có nét mặt trầm tĩnh, còn cô bé trong bức tranh ở đây lại vô cùng tươi tắn với nụ cười đầy rạng rỡ như ánh nắng chan hòa trên cánh đồng xanh ngát....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây