Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
http://trasua.mobi/article/1226-anh-yeu-em-1m45-a-duong-han-linh.html


Nó cũng chẳng phải đợi lâu lắm, chỉ khoảng ba mươi giây sau, Nó đã thấy người nãy giờ đuổi theo mình, bắt đầu là một bàn chân và rồi cả cái dáng người hiện hình dần trong ánh sáng của bóng đèn vàng vọt.

Á! Trái tim Nó dường như ngừng đập và cái miệng Nó há hốc ( Chắc chắn là trông ngu lắm ý) rồi thốt lên một tiếng kêu kinh ngạc:

- J.. Jack… JACKSON! Is that You?

Giống như việc Đường Tam Tạng tự Đường Tăng đi thỉnh kinh vì chưa trải qua đủ tám mươi mốt kiếp nạn nên đến khi lấy được kinh rồi vẫn bị Quan Âm Bồ Tát niệm cho một phát thần chú và té xuống sông sâu; thế nên, dường như hôm nay Ngọc Hoàng nhận thấy dây thần kinh cảm xúc của Nó còn chưa bị hành hạ đủ, vậy là “Ngài” bèn cử một “đệ tử” xuống để thực hiện nốt nhiệm vụ cuối cùng .. Hix hix.

Bóng đen nhìn Nó khẽ nở một nụ cười khiến cho cả cái không gian đang tối sẫm phía sau lưng dường như cũng bừng sáng lên rực rỡ rồi nhẹ nhàng nói:

- Yes, It’s Me .. – Và trong lúc Nó còn đang choáng váng thì “Thiên thần” rất dịu dàng mà cũng rất rõ ràng tung ra câu thần chú - Kẻ… Biến … Thái!

Oh My God! Help me please!

Nó như người đang phiêu du trên tận mây xanh đột nhiên bị đạp cho một phát và ngã nhào xuống vực, Nó đang rơi… rất nhanh… Rất nhanh…

- A…nh… Anh… ANH NÓI ĐƯỢC TIẾNG VIỆT HẢ? Nó vừa kinh hãi thốt lên vừa lầm bầm cầu nguyện cho đó không phải là sự thật.

- Uhm… - Thiên thần mỉm cười, đôi mắt biển sâu trong bóng đêm trở nên ma quái kỳ lạ khiến cho chủ nhân của đôi mắt ấy dường như cũng có chút tà mị.

Thái độ ỡm ờ của Jackson khiến Nó không khỏi nuốt nước bọt. Trời ơi là trời! Không biết Nó đã trót mắc tội nợ gì mà đến cả Ông Tơ Bà Nguyệt cũng ghét bỏ Nó thể này?

- Phải nói thế nào nhỉ?- Thiên thần khẽ nghiêng nghiêng đầu- Ừ! Ba anh là người Việt Nam cho nên Anh khá rành tiếng việt.

Sặc! Bây giờ Nó đã tin, rất tin rằng người ta có thể hạ nốc ao một người chỉ bằng một câu nói. Nó đã gục ngã hoàn toàn rồi! Hic hic.

Thiên thần lại mỉm cười nhưng mà Nó chả còn tâm trí nào để ngắm nhìn nữa. Trong đầu Nó bây giờ bị choán đầy bởi hình ảnh về buổi gặp lần đầu và cả cái thái độ hí hửng của Nó khi phát ra ba từ “Kẻ biến thái” trước mặt Jackson . Hu hu hu .. Xấu hổ quá đi mất thôi.

- Em.. Em xin lỗi! Nó cúi mặt ấp úng. Dường như nghe rõ cả tiếng dòng máu đang không ngừng đổ dồn lên khiến mặt ửng đỏ, Nó khẽ nuốt nước bọt một lần nữa để nói hết câu phân giải - Không phải em cố ý đâu...

- Anh biết! – Jackson vẫn với vẻ mặt dịu dàng nói như trấn an Nó – Cũng tại anh. Lúc đó vô tình làm cô bé bị bất ngờ và bị đau. Coi như hòa nhé?

“Cô bé?” Đầu Nó chợt vang lên những câu hát: “Em ghét anh gọi em cô bé. Nên thấy anh em vờ như không thấy… Em ngó lơ dù lòng nghe xao xuyến.. Đáng đời anh chưa?” thế là bất giác mỉm cười. Từ trước tới giờ Nó chưa bao giờ được ai gọi là cô bé cho nên thật tình là có chút lạ lạ và thích thú.

- Ok! – Mắt Nó sáng lấp lánh còn hơn cả ánh sao trên bầu trời đêm và khuôn mặt đồng hồ vênh của Nó khẽ vẽ ra một nụ cười mà chỉ có thể miêu tả bằng ba từ “ngu dã man” rồi hí hửng nói tiếp – Coi như không ai nợ ai nha! Vậy chúng ta sẽ làm quen lại từ đầu ha. Em tên là Linh. Kế toán mới của Công ty. Rất vui được làm quen với anh! - Nó nhanh nhảu đưa tay ra ( Gì chứ cái khoản xóa nợ này thì Nó giỏi vô đối ^_^)

- Uhm – “Thiên thần” nở nụ cười thân thiện và có vẻ như không bất ngờ lắm trước sự thay đổi thái độ đột ngột của Nó (Dù sao cũng đã nếm qua một lần rồi mà). Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng dùng những ngón thon dài nắm lấy bàn tay Nó làm cho trái tim Nó đang yên bình trong lồng ngực chợt thót lên một cái – Anh là Jackson. Trưởng phòng kinh doanh. Rất vui được làm quen với em. Và để kỷ niệm cho sự gặp gỡ này, liệu Anh có được phép mời em một bữa tối không nhỉ?

- H..Hưm.. – Nó giả vờ suy tư một chút để kìm chế cái cảm giác kỳ lạ đang len lén nhen lên trong lòng, sau đó mới “nhoẻn miệng cười duyên” rồi trịnh trọng nói tiếp – Em không muốn bị hiểu sai là người hẹp hòi (Cho dù đôi lúc tội lỗi của người khác gây ra cho em thì có thể em vẫn hơi nhớ lâu một chút ^_^) thế nên .. Nếu anh đã có nhã ý mời thì em cũng vui vẻ mà trả lời ngay rằng em đồng ý

- Tuyệt! Anh rất thích những người con gái thẳng thắn như em! Vậy cô bé thích ăn gì nào?

- Dạ… Nó ngập ngừng. Thật ra thì ngoại trừ chuối, lá ngón, lá xoan đào và một số thứ đã được quy định là con người không nên ăn cũng như không được ăn thì Nó chưa từng chê bất kỳ món nào thành ra… việc lựa chọn này.. Với Nó mà nói thì … Quả là có chút khó khăn.

- Uhm.. Ăn gì cũng được anh ạ! Anh nhìn em là biết em dễ nuôi thế nào rồi đấy - Nó vừa nói vừa nhăn nhở cười.

- OK! Anh biết gần đây có quán kem ngon lắm. Hay chúng ta tới đó nha?

- DẠ.. DẠ! Được thế thì còn gì bằng ạ! – Nó hí hửng như vừa vớ được mấy chục cây vàng bốn con chín. Mắt Nó lóe lên trong bóng tối còn hơn cả đèn pha ô tô và cái đầu thì gật lên gật xuống lia lịa. Phía sau nơi bộ não nhỏ bé không ngừng vang lên ý nghĩ: “Ý trời! Ý trời rồi! Có lẽ nào Nó đã gặp được ý trung nhân không? Tại sao chỉ một phát đầu tiên đã oánh trúng yếu điểm của Nó thế này.”

Jackson bật cười nhìn cô gái nhỏ bé đang đứng trước mặt mình với đôi mắt long lanh, háo hức như đứa trẻ con lần đầu được mua cho món đồ chơi yêu thích. Điệu bộ cô nhìn anh lúc này giống hệt như chú mèo nhỏ vừa nghoe nguẩy đuôi vừa ngước cặp mắt tròn xoe lấp lánh chờ đợi ông chủ ném cho miếng cá ngon đang cầm trên tay khiến anh bất giác bật lên ý nghĩ “Con mèo con này! Sao mà dễ thương thế không biết”.

Và vậy là, Nó cùng với Jackson đi trên con đường lát gạch ngoằn nghèo của Công viên. Khung cảnh xung quanh vẫn nhập nhoạng nửa sáng nửa tối nhưng Nó chẳng còn thấy sợ hãi nữa bởi vì bên Nó đã có một thiên thần mang lại cảm giác bình yên và ấm áp.

Gió thổi vi vu vi vu khiến những tán cây trên cao bắt đầu lao xao hát….

Bóng đèn vàng vọt yếu ớt phủ xuống hai dáng người đang vui vẻ trò truyện với nhau tạo thành hai cái bóng một dài một ngắn đổ dài, đan xen lẫn nhau trên con đường nhỏ.

Quán kem giấu mình trong một hẻm bé xíu yên tĩnh gần công viên. Không gian cũng được bố trí một cách sơ sài chứ không trang hoàng bằng các hình thù có cả bẩy sắc cầu vồng một cách bắt mắt như trong các quán chuyên phục vụ cho lứa tuổi xì tin nhưng mà phải công nhận một điều rằng kem ở đây quả thật rất là ngon có lẽ vì thế mà quán này luôn luôn rất đông khách.

- Lady first! – Jackson vừa nói vừa lịch sự kéo chiếc ghế nhựa màu xanh và chờ đến khi Nó đã an vị rồi thì mới nhanh nhẹn ngồi xuống phía đối diện.

Hơ! Trước những cử chỉ của “thiên thần”, lần đầu tiên Nó mới cảm thấy mình hình như cũng là con gái đích thực (bởi vì lúc trước Nó thường chơi với đám bạn mà có đứa nào chịu thừa nhận là mình thuộc phái yếu đâu) thế là Nó bỗng thấy vu vơ vui

- Cảm ơn anh! – Nó khẽ nói – Đây là lần đầu tiên có người kéo ghế cho em đấy. Thế em có cần phải trả tiền boa không nhỉ?

Ặc.. Cái mồm.. Cái mồm.. Lỗi tại cái mồm… Nó khổ sở than thầm. Thực lòng Nó chỉ muốn cám ơn thôi mà không hiểu thế nào lại tung ra câu hỏi vô duyên ấy.Thế này thì làm sao còn được coi là thục nữ chứ

- À! - Jackson khẽ cười – Em yên tâm. Anh không đến nỗi nhỏ mọn thế đâu.

Đôi mắt “Thiên thần” xoáy sâu vào gương mặt bánh bao khiến Nó bỗng thấy không được tự nhiên cho lắm. Nó vội vã cúi mặt xuống và hướng sự chú ý đến cái bàn nhỏ hình chữ nhật, trong đầu không ngừng vang lên câu “Em không có ý đó đâu, hu hu hu”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây