Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
http://trasua.mobi/article/1226-anh-yeu-em-1m45-a-duong-han-linh.html


Ấy thế mà nạn nhân chỉ có thể cúi đầu âm thầm cam chịu chỉ vì mình nhỏ tuổi hơn sao? Cái lý do này.. Nó không thể nào chấp nhận được.

Đã đành rằng, Nó biết “ Kính trên nhường dưới”, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” là truyền thống tốt đẹp của người Việt Nam nhưng điều đó KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ NGƯỜI TRỒNG CÂY TỰ CHO MÌNH CÁI QUYỀN ĐƯỢC PHUN THUỐC TRỪ SÂU QUÁ TAY TRONG QUÁ TRÌNH CHĂM BÓN.

Các Star hàng ngày có hàng chục xì căng đan và tin đồn liên tiếp. Có người chọn cách lặng yên, tắt điện thoại để khỏi bị làm phiền hoặc cải chính loạn lên trên báo (có thể đó là một chiêu quảng cáo cho một Album hay một dự án nào đó sắp hoàn thành và cần câu view gấp) Nhưng cho dù thế nào, đó là đối với họ - những người nổi tiếng – còn Nó chỉ là một con người bé nhỏ theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng thế nên không thể hào phóng mà bỏ qua như vậy được.

Ai cũng hiểu rằng kinh nghiệm sống cần được tích lũy qua rất nhiều năm và tất nhiên đó là lợi thế của những người đi trước nhưng Kiến thức vốn rất là rộng lớn cũng như xã hội vẫn thay đổi từng ngày.. Đôi khi ý kiến của người lớn chưa chắc đã là hay và suy nghĩ của lớp trẻ chắc gì đã là không tốt?

Thật không công bằng khi mỗi lần lớp trẻ đưa ra ý kiến là y như rằng bị lớp người lớn tuổi hơn chụp cho cái mũ “cãi bướng” trên đầu. Hơ! Tại sao chỉ vì sinh sau mà lại bị mất đi quyền tự do phát biểu?

Cho đến giờ.. Thật lòng Nó vẫn không hiểu người lớn sẽ nghĩ như thế nào khi xem Chương trình “Trẻ em luôn đúng”?

Nhấc máy gọi điện về cho Mẹ, Nó suýt khóc. Đã không biết bao nhiều lần Nó muốn nói câu : “Con yêu Mẹ lắm” nhưng rốt cuộc thì lại chẳng thể nói lên lời. Có lẽ là do càng lớn thêm con người càng lão hóa dần dây thần kinh tình cảm?

Sau một hồi thăm hỏi bâng quơ, Nó gác máy với tâm trạng ngổn ngang, lẫn lộn…

Uhm, nói thế nào nhỉ?

Mẹ Nó là một công nhân đã nghỉ hưu, cả cuộc đời buộc phải làm quen với thức khuya dậy sớm, vừa chăm sóc người chồng thường xuyên đau ốm lại vừa phải lo toan cho hai đứa con được ăn học đủ đầy. Áp lực quá lớn đè lên đôi vai gầy thế nên cả tuổi thơ của Nó thật ra cũng có rất nhiều khoảng tối…

Nó không trách tội hay biện minh, có những khi Nó chọn cách lặng thinh dù trong lòng đang không ngừng gào thét.

Thật lòng mà nói thì Nó với mẹ có yêu, có ghét, có oán hờn, có biết ơn… có cả trăm ngàn những cảm xúc chờn vờn lúc mưa lúc nắng..

Nhưng dù cho Nó đối với mẹ thế nào, Nó vẫn nhận ra rằng Mẹ rất thương yêu Nó, có thể là ít hơn nhóc em một tẹo nhưng .. Vẫn là yêu

Và Nó cũng biết Mẹ sẽ chẳng bao giờ để cho Nó cứ thế bước đi liêu xiêu rồi đánh liều với cuộc đời của chính Nó. Thế nên, khi ra đi Nó thấy rất yên tâm vì biết rằng Mẹ vẫn luôn luôn đứng đó, lặng lẽ dõi theo từng bước Nó đi và kiên nhẫn cố thủ với cái vai trò là hậu phương vững chắc phía sau lưng Nó. Nó nhận ra câu: “Dù có đi đâu đâu vẫn luôn nằm trong vòng tay của Mẹ” vô cùng đúng nghĩa.

Nó cũng chẳng nhớ đã làm những gì vào trưa và chiều hôm đó nữa chỉ đến khi đối diện với tô mì đang lẻ loi bốc khói nghi ngút trên bàn Nó mới giật mình nhận ra hình như trên môi mình có vị mặn chát. Nó thấy buồn, thấy nhớ nhà và tủi thân quá thể.

Rất nhanh, Nó quyết định lấy chìa khóa xe và lao ra khỏi nhà khi trời đang nhập nhoạng những sắc màu sáng tối.

Công viên Gia Định, 5h chiều,

Nếu ai đó nói rằng rất khó để nhìn thấy những giọt nước mắt của những người thuộc cung Nhân Mã thì vào ngày hôm nay, có hơn chục con người đã được chứng kiến giây phút yếu lòng của một con ngựa hoang là Nó.

Không ồn ào, không thống thiết, chỉ có những giọt nước mải miết lăn dài…

Nó chợt thấy mình cần lắm một bờ vai hoặc một bàn tay giữ lại.

Nó cứ ngồi đó, thơ thẩn nhìn dòng người vội vã qua lại đang ngày một đông dần, lặng lẽ tự hỏi “Đâu mới là chỗ cho mình?”

Ngày xưa, Nó rất thích được đi xa, Nó chán ghét cái cuộc sống quá thanh bình yên ả… Nó muốn được khám phá, được trải nghiệm và lưu giữ những kỷ niệm ở rất hiều nơi.. Thế mà giờ đây – Khi tâm trạng rối bời – Nó thèm lắm được ăn một bữa cơm mẹ nấu

Những đứa con xa nhà đi lập nghiệp như Nó phải trải qua rất rất nhiều khốn khó.. Từ những bỡ ngỡ ban đầu đến những nỗi đau cũng chỉ biết tự mình gánh chịu… Bơ vơ, trống trải, khắc khoải, tủi hờn và phải cố gắng nhiều nhiều nhiều hơn những người dân bản địa.

Miên man với những ý nghĩ, mắt Nó chợt sáng lên khi nhìn thấy một tiệm bán kem nhỏ trong góc công viên, dưới những tán cây to rộng.

Nó thích ăn kem kỳ lạ. Cũng chẳng hiểu tại sao, Nó chỉ biết kem với Nó cũng giống như ma lực của Hêroin và thuốc phiện trong mắt kẻ nghiện. Tức là, cho dù Nó có ưu phiền đến thế nào đi chăng nữa thì chỉ cần một que kem cũng có thể xóa đi rất nhanh (Tất nhiên là số lượng càng nhiều thì tác dụng càng mạnh ^_^)

Cũng như hiện tại, tâm trạng của Nó đã khá hơn rất là nhiều

Cầm que kem trên tay, Nó sung sướng đưa lên môi và … Thổi Không phải là nó thích chơi nổi đâu nhé, chỉ là một thói quen vô thức mà Nó cũng chả nhớ bắt đầu có từ khi nào

Nó vừa ăn vừa quan sát xung quanh. Phải nói là Sài Gòn rất rộng nên những công viên ở đây cũng rất “tầm cỡ”. Công viên Gia Định trải dài hai bên đường Hoàng Minh Giám với rất nhiều cây xanh và ghế đá. Nó thích nhất là vào thời gian này, khi những đám lá trên cây bắt đầu ngả sang màu vàng và rơi xuống như mưa mỗi khi gió vui đùa ghé đến. Quả thật là… Rất đẹp. Ai nói Sài Gòn không có mùa thu?

Bất chợt điện thoại reo. Nó nhìn vào màn hình. Là số điện thoại thân quen – Em Nó.

Em Nó, giới tính nữ, là sinh viên trường Đại học xây dựng Hà Nội, may mắn thuộc cung Thiên Bình nên có duyên với chữ tình hơn Nó. Nhóc được đánh giá là khá xinh (khác hẳn chị mình) và cũng là một người cá tính (chả thế mà Mẹ Nó luôn luôn tiếp thu ý kiến của Nhóc và bỏ qua suy nghĩ của Nó một cách rất chi là tuyệt tình ;< ) Nhưng cho dù Nhóc em Nó đôi khi mải mê với cuộc sống riêng của mình và bỏ rơi bà chị già đang chơi vơi ở ngưỡng ế thì Nó vẫn luôn luôn quan tâm và dõi theo. Phần vì từ bé đến giờ toàn là hai chị em tự chăm nhau, phần vì hiện tại, Nó cũng không có nhiều việc cá nhân cần giải quyết.

- A lô! Nó vui vẻ đáp. Mấy khi con nhóc này chịu gọi điện cho Nó đâu – Hôm nay rồng lại nhớ đến tôm cơ đấy! Nó “đá xoáy”

- Thì lâu lâu cũng phải hỏi thăm để biết chị ốm đau bệnh tật thế nào chứ. Nhóc “đáp xoay” – Bà chị dạo này thế nào?

- Ừ thì… Cũng ổn. Nhóc học hành sao rồi?

- Vẫn bình thường như cân đường phải đi kèm hộp sữa Dạo này em đang phải làm mấy cái đồ án, toàn phải thức đêm thôi. Mệt dã man ấy!

- Thế hả?

......

Cứ như vậy hai đứa luyên thuyên với nhau toàn truyện trên trời dưới bể giống như ngày xưa, khi còn chung sống dưới cùng một mái nhà. Nó dường như quên mất giữa mình và Nhóc vẫn là một khoảng cách địa lý rất xa.

Mặt trời lặn lúc nào Nó cũng không hề biết. Mãi cho đến khi kết thúc cuộc chuyện trò Nó mới nhận ra công viên nơi mình ngồi đã chìm vào bóng tối.

Công bằng mà nói thì Công Viên có lắp rất nhiều đèn chiếu sáng nhưng mà vì không gian ở đây quá rộng lớn cho nên có nhiêu nơi - điển hình như chỗ Nó đang ngồi – ánh đèn không rọi tới được....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây