Uất Kiến Hùng hài lòng đợi Nam Cung Nghiêu kính ông một ly rượu cảm ơn, nhìn thấy anh không nhúc nhích, trong lòng nghĩ chắc hẳn anh không muốn, nhưng lại không muốn để bản thân mình mất mặt, bản thân đành phải lái sang chuyện khác.
"Tuổi của ba cũng đã cao rồi, qua vài năm nữa thì phải nghỉ hưu rồi. Bay giờ chuyện khiến ba hy vọng nhất, đó là hai con mau sinh cho ba một đứa cháu đi, để ba có thể hưởng được cái phúc ba thế hệ cùng sống chung dưới một mái nhà!"
"Đúng đó! Noãn Tâm! Con phải cố gắng, biết không?" Lâm Khiếm Hồng cũng phụ họa nói.
Nghĩ đến cái đầm ngủ gợi cảm bà đưa cho cô, hai tai của Uất Noãn Tâm đỏ ửng lên, giả bộ cuối đầu xuống ăn cơm.
"Noãn Tâm, Noãn Tâm con có nghe thấy không hả?"
"Chuyện này không cần gấp, da mặt con gái rất mỏng, em đừng thúc ép con!" Uất Kiến Hùng nói, hai đôi ngươi chuyển động một hồi, trong đầu lại hiện lên một ý nghĩ mới. "Noãn Tâm, con cũng sắp tốt nghiệp rồi phải không? Sau khi tốt nghiệp con tính làm gì?"
"Làm luật sư!"
"Làm gì có người phụ nữ nào làm luật sư, mệt lắm đó! Theo ba thì, vẫn nên để tiểu Nghiêu sắp xếp một công việc cho con đi!" Ánh mắt khôn khéo dời qua người của Nam Cung Nghiêu. "Lần trước ba đã nói qua với nó, chuyện trợ lý tổng tài...."
"Chỉ cần Noãn Tâm muốn, lúc nào cũng có thể đến!" Nam Cung Nghiêu nắm lấy tay của Uất Noãn Tâm đặt ở trên bàn, tươi cười. "Em muốn không?"
Đây gọi là trong nụ cười có chứa dao!
Rõ ràng đang cảnh cáo cô, nếu như cô dám nói "muốn", anh sẽ làm cho cô đẹp mặt!
Uất Noãn Tâm tất nhiên không muốn đắc tội với Nam Cung Nghiêu, hơn nữa trong lòng của cô cũng không muốn. Đành trả lời: "Ba, chuyện này để sau hãy nói đi! Con tốt nghiệp chuyên ngành là luật sư, không thích hợp làm trợ lý đâu!"
"Chuyện này con không cần bận tâm, con học thêm ngành kinh tế, làm trợ lý không có vấn đề gì đáng ngại đâu, càng học càng quen thôi! Theo ý ba, phụ nữ phải biết giúp đỡ chồng mình. Giống như mẹ con vậy, trong mấy năm nay, cha mẹ đều giúp đỡ lẫn nhau, tình cảm vô cùng tốt nha..."
Uất Noãn Tâm không muốn cãi lại ông, lung túng nói: "Sau này hãy nói, sau này hãy nói..."
Thấy vậy, Uất Linh Lung liền tận dụng thời cơ. "Ba, em gái đã không muốn, vậy cũng đừng miễn cưỡng em ấy làm gì! Con tốt nghiệp hệ thư ký, càng thích hợp để trở thành trợ lý của em rễ. Em thấy sao? Em rễ..." Cô liếc mắt đưa tình, cả người không ngại ngùng gì nhìn thẳng về phía Nam Cung Nghiêu.
"Bậy bạ! Con đang nói gì vậy hả!" Uất Kiến Hùng quát lớn một tiếng.
"Ba....."
"Đủ rồi!" Uất Kiến Hùng chuyển qua phía Uất Noãn Tâm, sắc mặt dịu dàng trở lại. "Con suy nghĩ thêm đi nha!"
"Ưm! Con biết rồi...." trong lòng Uất Noãn Tâm nặng nề, cảm thấy thật áp lực. Bởi vì ba cô đã bỏ đi lòng tự trọng của mình rồi, chẳng lẽ ngay cả sự nghiệp cô đam mê nhất cũng phải từ bỏ sao?
Chương 50 - Vô cơ gây sự
Bữa ăn kéo dài hơn một giờ, trong khoảng thời gian Uất Kiến Hùng không ngừng ám chỉ với Nam Cung Nghiêu, lợi dụng tập đoàn giúp ông mở rộng thế lực chính trị của mình, tranh cử chức thị trưởng, Lâm Khiết Hồng cũng ở đằng sau không ngừng phụ họa. Còn có ánh mắt thù ghét của Uất Linh Lung.
Tất cả những điều này làm cho Uất Noãn Tâm cảm thấy không thoải mái, mượn cớ đi rửa tay.
Hứng một ít nước hất lên mặt, cảm giác mát lạnh làm cho cô thấy tỉnh táo hơn. Khó trách Nam Cung Nghiêu lại chán ghét gia đình cô như vậy, trong một giờ qua, ở trước mặt anh cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, hận không thể tìm một cái lổ để chui xuống.
Uất Noãn Tâm có một trăm cái không tình nguyện trở về chổ đó, nhưng không còn cách nào khác. Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, liền bị Uất Linh Lung chặn lại.
"Gần đây mày sống thật thoải mái nhỉ! Cướp đoạt chồng của người khác, không sợ bị trời phạt sao?" Uất Linh Lung vừa rồi uống rất nhiều rượu, cả người điều tản ra mùi rượu nồng nặc, hai con mắt vì hận thù mà trở nên đỏ au, làm cả khuôn mặt nhìn thật xấu xí.
Uất Noãn Tâm mặc kệ cô ta, nhưng cô ta lại chặn đường cô thêm một lần nữa.
"Chị tránh ra!"
"Mày nói tránh thì tao phải tránh sao, mày coi tao là gì chứ!" Uất Linh Lung đẩy cô vào tường. "Đồ đứa con riêng, dự vào cái gì mà bày đặt kiêu ngạo! Mày là cái thứ hồ ly tinh không biết xấu hổ, cướp chồng của tao, còn dám dảy nảy! Muốn chết hả?"
"Tôi không cướp chồng của chị! Là anh ấy chọn tôi!" Uất Noãn Tâm cũng tức giận. Chuyện này cũng không phải ý của cô, cô cũng chỉ là món đồ hy sinh cho gia đình bọn họ mà thôi, cô không thể tiếp tục nhẫn nhịn chịu đựng chuyện cô ta vô cớ kiếm chuyện gây sự.
"Nếu không phải mày giả vờ đáng thương, không biết xấu hổ hấp dẫn anh ấy, anh ấy sẽ để mắt đến mày sao? Đừng nằm mơ nữa! Anh ấy chỉ đang đùa giỡn với mày thôi!" Uất Linh Lung nhạo báng phóng một mũi tên độc về phía cô. "Đừng cho rằng anh ấy đối xử tốt với mày, thì mày đã cho rằng anh ấy yêu mày. Đồ ngu! Anh ấy chẳng qua đang lợi dụng mày mà thôi!"
"Anh ấy yêu tôi hay lợi dụng tôi, không liên quan gì đến cô, không đến lượt cô xía vào đâu!"
"Ai nói không đến lượt tao xía vào, tao cũng đã từng lên giường với anh ấy rồi đấy!"
Hai tai bên tai của Uất Noãn Tâm vang lên tiếng ầm, không thể phán đoán được cô ta nói thật hay giả. Đối với sự chán ghét của Nam Cung Nghiêu với Uất Linh Lung có thể nhìn ra, nhưng cũng không ngoại trừ khả năng anh có mục đích muốn tiếp cận cô ta.
"Sao nào? Ngây ngốc rồi sao?" Uất Linh Lung giang tay ra vỗ vào mặt cô, thần kinh có chút vấn đề "ha ha" cười rộ lên. "Nam Cung Nghiêu là ai? Làm sao chỉ có một người phụ nữ là mày chứ! Sao nào? Mày không ngoan ngoan thỏa mãn được đàn ông sao? Anh ấy ở trên giường rất nhiệt tình nóng bỏng nha...."
"Mày có biết anh ấy thích nhất tư thế nào không? Mày có biết tần suất của anh ấy là bao nhiêu không?" Uất Linh Lung từng bước ép sát cô, không biết xấu hổ cười rộ lên. Lè cái lưỡi rắn của mình ra, liếm đôi môi hồng của chính mình, gương mặt say mê. "Vụng trộm với em rể, cảm giác vô cùng kích thích nha!"
Khiêu khích cô hơn nửa ngày, cuối cùng chỉ nhận được một câu nói lãnh đạm của Uất Noãn Tâm. "Nói xong rồi sao?"
"................."Uất Linh Lung nắm chặt tay lại. "Không cần thiết phải giả vờ không ghen tị!"
"Tôi tại sao phải vì một câu chuyện vụng về xưa lắc ghen tị chứ!" Uất Noãn Tâm thản nhiên đón nhận ánh mắt của cô ta, nhẹ nhàng lắc đầu, giống như đang tội nghiệp cho cô ta vậy. "Chị nói đúng, người đàn bà của Nghiêu không phải chỉ có một mình tôi, nhưng bản thân cũng không uất ức đến mức đó đâu!"
"Mày có ý gì?"
"Tôi có ý gì, chị rất rõ mà!" Uất Noãn Tâm không có kiên nhẫn dây dưa với cô ta, trực tiếp đi về phía trước. Uất Linh Lung tức điên lên, hét lên một tiếng: "Mày là đồ tiền tiện nhân..." Xông về phía trước nắm lấy tóc cô, hung hăn đẩy vào tường.
Vì bất ngờ nên Uất Noãn Tâm không kịp đề phòng, thêm vào đó còn mang giày cao gót, mất thăng bằng, đầu bị va vào tường, ngay lúc đó hiện ra một mảng đỏ, chảy rất nhiều máu. Mọi vật xung quanh không ngừng xoay vòng, ngồi bệt dưới đất....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
XtScript Error: Timeout.
Tags: