WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh - Sandy


-Thể dục hả? Sướng vậy- mắt nó sáng rỡ, cười tươi rói làm ra vẻ khoái chí. Nó khoái vì thành tích môn thể dục của nó chưa có ai vượt qua được lúc học ở trường cũ. Môn thể dục là môn mà nó yêu nhất í (sao lại thích môn thể dục chứ)

Cả đám đi mà cứ cười nói vui vẻ, hắn cũng vậy, hôm nay hắn biết cười, biết nói đùa để trêu nó. Nhưng nó không giận, nó vui, nụ cười của hắn thật sự rất đẹp và….. rất hiếm. Khoảnh khắc nhìn thấy hắn cười, tự dưng tim nó đập rộn ràng, nó thích nụ cười của hắn. Có lẽ nhìn thấy mẹ chỉ là mơ, nhưng nụ cười ngay lúc này đây của hắn là thật….. Phải chi hắn cứ cười như vậy nhỉ!

Đi gần ra đến cổng thì con bé Nguyệt Mỹ từ đâu chạy theo ý ới

-Chị Bảo Nhi…… Chị Bảo Nhi…….

Nghe thấy tiếng ai thất thanh gọi mình nó liền quay lại

-Nguyệt Mỹ?? Em làm gì mà chạy như ma đuổi vậy?? Lại có ai đuổi đánh em hả?

-Dạ không! Em nghe nói lúc sáng chị bị bọn người kia đánh phải không? Em xin lỗi chị, vì em mà chị mới bị như vậy….. huhuhu- con bé xổ một tràng rồi khóc òa

-Nè, nè…. đừng khóc mà, đâu phải lỗi tại em đâu, đâu với chị cũng đâu có bị gì đâu, nhìn nè- nó cố gắng quơ tay quơ chân cho con bé yên tâm, mặc dù trong người thì đang đau ê ẩm

-Ai vậy Nhi?- Lam nhìn con bé cứ như là người ngoài hành tinh rớt xuống vậy. Không biết từ đâu chạy tới rồi nói gì gì đó rồi đứng khóc ngon ơ.

-À, đây là con bé hôm qua tao cứu, tên là Nguyệt Mỹ

“Nguyệt Mỹ sao? Cái tên này mình nghe ở đâu rồi thì phải? Nhưng nhìn con bé này khả nghi lắm, không biết…….”- hắn nhìn con bé nhíu mày, có lẽ hắn đã nhìn thấy được điều gì đó đằng sau những hành động của con bé

-Em chào anh- con bé mới khóc xong bay giờ thì cười tươi ơi là tươi

Hắn nhìn con bé chẳng nói gì cả, chỉ khẽ gật đầu một cái.

Và nó quyết định sẽ cho con bé đi cùng một đoạn…… mà thôi, hộ tống về đến nhà luôn!!! Nhưng hắn lại bị làm sao ấy nhỉ? Từ lúc gặp con bé Nguyệt Mỹ hắn chẳng nói chẳng rằng gì hết, cũng chẳng cười, nhìn còn có vẻ khó chịu nữa chứ. Lạ thật!

Đến nhà Nguyệt Mỹ, nhà của con bé cũng không to lớn gì. Gia đình sống nhờ vào kinh doanh cửa hàng nhỏ và cho người khác thuê một phần căn nhà. Có lẽ con bé vào trường này cũng nhờ học bỗng như nó.

Chào tạm biệt con bé, nó lại leo lên xe cùng bọn hắn đi về, chợt! “Ọt ọt ọt….” bụng nó kêu réo. Nó quay qua nhìn hắn với đôi mắt long lanh đầy hi vọng

-Bây giờ mình đi ăn đi nha!!!

Nhìn mặt nó hắn lại cười gian (cái con người gì mà suốt ngày toàn nghĩ tới mấy chuyện gian xảo không à)

-Không, về nhà nấu cơm ăn đi

Tan nát, câu nói ngắn gọn của hắn làm nó hụt hẩng kinh khủng. Rõ ràng hắn biết là nó không biết nấu cơm vậy mà còn bắt nó làm. Bây giờ không lẽ lại đi nói ra trước mặt tên Duy và tên Long kia, xấu hổ chết mất.

Quay xuống xem hai tên kia đang làm gì. “Trời ạ, anh ông tướng đang cắm đầu vào điện thoại chơi game”. Quay qua quay lại rồi lại nhìn vào cái điện thoại, nó nảy ra ý tưởng, lôi ngay chú dế của mình ra “Tốn tiền quá TT__TT”

[Anh biết là tôi không biết nấu cơm mà!!]- send to tên âm binh

Rè…..rè….

Điện thoại hắn rung lên. Đọc tin nhắn xong lại nụ cười đó, gian hết sức

[Thì cô nấu mòn sường gì đó đi! tôi sẽ giúp cô! OK?]- send to đầu heo

“Sao chứ, mình không biết làm món đó mà, lần trước như vậy mà hắn vẫn muốn chọc tức mình sao…… thôi thì… đành nói thật vậy”

[Thật ra….. món đó không phải do tôi làm]-send to tên âm binh

[Biết ngay mà, cô muốn qua mặt tôi sao! Nhưng chỉ tại cô tự chuốc lấy thôi, ráng chịu đi!!]- send to đầu heo

[Nè! Anh có phải là con người không vậy? Không có lòng nhân từ gì hết!!!]-send to tên âm binh

[Ừ, tôi không có lòng nhân từ]-send to đầu heo

[Tôi năn nỉ anh đó, giúp tôi đi rồi anh muốn gì cũng được!!!]-send, lần này nó gửi kèm theo bộ mặt cún con quay qua nhìn hắn làm hắn siêu lòng

[Thôi được, nhớ giữ lời, tôi sẽ lưu tin nhắn này lại, nếu cô mà không giữ lời thì tôi sẽ đưa cho họ xem]- send to đầu heo

Nó mừng rơn, quay qua nhìn hắn, đưa tay lên làm kí hiệu ok. Cuồi cùng thì kết thúc sau một hồi trao đổi, hắn quay dầu xe, còn nó thì ngồi đếm

1……..2………3…….

“Trời đất, gửi đến 4 tin, tốn hết 1200 VNĐ của mình rồi, phí thật TT__TT(!__!)”



chap 28: Ăn nhà hàng và câu cá

Thấy hắn quay xe, Long thắc mắc

-Sao quay lại vậy?

-Đi ăn

Chiếc xe chạy rồi dừng lại ngay trước một nhà hàng. Từ lúc ở cùng hắn nó toàn được đi ăn nhà hàng. Sướng chết đi được! Nhưng đôi lúc nó cũng thèm mấy món mama nó nấu. Phải sắp xếp thời gian hôm nào về thăm mama thôi.

Như thói quen bao lần, không cần ai bảo, nó cầm cái menu chỉ lia lịa. Lần này nó gọi nhiều hơn cả những lần trước, cứ như là muốn bù lại lúc sáng chưa kịp ăn mà đã bị bà chị kia hất đổ vậy.

Thức ăn được bày ra đầy bàn, nó cầm đũa và ăn ngấu nghiến. Ai kia thì có lẽ đã quen với cảnh này rồi, nhưng hai tên Long và Duy thì ngồi nhìn nó há hốc mồm, nó ăn mà cứ như là bị bỏ đói mấy chục năm vậy. Không thể tin được!

-Chút nữa ai thanh toán vậy?- Long quay qua hỏi nhỏ với Duy, mặt sợ sệt (!_!)

-Không biết, mày thử hỏi……..

-Hai đứa bây trả-chưa kịp để Duy lên tiếng, hắn đã chen vào cho biết kết quả và cười đểu một cái

Duy, Long nghe hắn nói dứt câu thì đơ người, câu nói của hắn cứ như quả tạ 1000kg thả lên đầu hai tên đó vậy

Sau một lúc “ngồi” như trời trồng, cả hai quyết định….. nhào vô ăn cho thỏa, dành ăn với nó. Cả hai cậu đều có chung ý nghĩ “Mình đã thanh toán thì phải ăn cho đáng chứ”. Và cứ thế gắp gắp

Nó cũng đâu có vừa, dám dành ăn với nó sao, nó cũng gắp hết sức. Những người xung quanh nhìn 3 đứa với ánh mắt sợ hãi, không sợ hãi sao được khi mà cả ba người cứ ăn lia lịa. Lâu lâu còn nghe một đứa la lên “trả cái đó cho tôi!!!”. Nó cứ gắp, gắp nhiệt tình. Đang gắp thì bị hắn chặn đũa

-Đừng ăn món đó!!

-Why???- nó nhìn hắn trăn trối

-Muốn dị ứng thì ăn

-Ờ, vậy thôi

Hai tên kia cứ ăn, ăn cho đúng nghĩa “đáng đồng tiền”, ăn đến độ bụng no căng không đụng đũa được nữa. Ấy vậy mà nó vẫn ăn tỉnh bơ như không. Duy, Long trơn tròn mắt, nhìn cái con người không có xu hướng dừng ăn kia mà đau lòng.

Cuối cùng thì nó cũng dừng. Hí hửng khoái chí vì được ăn đã đời, thật ra lúc hai tên kia dừng là nó đã no rồi, nhưng vì hai tên đáng gét dám dành ăn với nó nên nó mới ăn nhiều thật nhiều cho bỏ gét, ăn xong bữa mà nó tưởng chừng như là no tới mai luôn.

Hóa đơn đưa ra, nó ăn nhiều đến độ mà tiền mặt của hai tên kia gộp lại cũng không đủ trả, mà cà thẻ thì không chia đôi được và thế là hai tên quyết định…….. oẳn tù tì

-1……2……3 ra cái gì?.....ra cái này!!

-Kakaka, mày thua rồi! Thanh toán đi con- Long cười mãn nguyện đầy đắc thắng. Cảm thấy sao mà thông minh quá, ra đúng “cái bao” chụp “cái búa” của Duy.

Duy ngậm ngủi rút thẻ

-Con nhỏ này ăn kinh thật, cháy hết cả cái thẻ của tao, hic hic- Duy đau khổ nhìn Long

Về đến nhà

-Này! Cô đi làm việc nhà đi- Duy hậm hực

-Anh muốn chết hả? Gan to nhỉ?- nó trơn mắt, tay lăm le nắm đấm.

“Nhìn mặt con nhỏ này sợ thật, cứ như là quỉ hiện hình vậy”

-Tôi nói đùa ý, hì hì

Bây giờ là buổi trưa, mà nó thì lại không biết làm cái gì cả. Nếu học thì cũng không thể đốt hết được số thời gian rãnh rỗi được. Phải làm gì đây nhỉ?

-A! Biết rồi………… Phong ơi, Phong à- nó chạy đến chỗ bọn hắn đang ngồi xem Tivi, miệng không ngừng kêu tên hắn...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0016 giây

80s toys - Atari. I still have