WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hàng đã nhận, miễn trả lại - Mèo Lười Ngủ Ngày


Vi Vi thấy anh ta cười đến vô tâm vô tính, chỉ cảm thấy ngọn lửa trong lòng bùng lên. Thái độ này của anh ta chứng tỏ anh ta đã biết tình hình của trấn Bất Thanh từ trước, nhưng anh ta vẫn đến, hơn nữa còn cố ý hại bạn bè mình lâm vào cảnh ngộ này!!

Cô càng nghĩ càng tức, cuối cùng dứt khoát nắm chặt năm đầu ngón tay, giận dữ gầm lên: “Anh mau nói cho tôi biết, rốt cuộc Tùng Dung đã xảy ra chuyện gì rồi!”

Dạ Ly bị mắng chửi thậm tệ, cúi gằm mặt, tủi thân nói: “Được rồi, tôi nói! Tiểu Vi Vi, lẽ nào cô không phát hiện ra, trong suốt chặng đường đến đây, người vui vẻ nhất chính là con tê giác béo mập đó sao? Ở Cẩm Thành, nơi nào cũng có tai mắt của sủng vật bảo bối của ta ẩn nấp, cô ta làm sao mà thoát được, nhưng đến núi Bất Thanh... cô ta sẽ có cơ hội để trốn.”

Lục Vi nhớ lại lúc còn ở trong khu nhà tứ hợp viện kia, Tùng Dung vừa thay váy vừa vẽ móng tay, tâm trạng vui vẻ như mới được hồi sinh vậy.

“Vậy bây giờ thì sao? Cô ấy đã chạy thoát chưa?”

Dạ Ly chép miệng, hèn hạ lắc đầu, nói: “Cô ta sao? Ha ha, con tê giác thành tinh đó ngoài xuất thân có chút tốt đẹp, có thể biến hóa thành con người ra thì chưa biết chừng lúc này cũng bị đèn lồng khống chế rồi cũng nên. Ách, để cô ta nếm mùi vị đau khổ cũng tốt, ta hận nhất là loại phú nhị đại như cô ta.”

Vi Vi trầm mặc, vốn dĩ trong thế giới yêu quái, cái gọi là “phú nhị đại” chính là bản thân tự nhiên đã có khả năng biến hóa thành hình người, cao hơn một bậc so với bọn yêu quái khác. Quả thực, so với bọn yêu quái phải vất vả, khổ sở tu luyện từng bước từ thấp đến cao thì chủng tộc của Tùng Dung đúng là rất đáng ghét.

Lục Vi đang ngẩn ngơ suy nghĩ liền thấy Dạ đại họa nghiêm mặt, ngẩng lên nhìn trời suy ngẫm. Cô cho rằng đầu óc anh ta cuối cùng cũng có lúc bình thường, ai ngờ anh ta trầm ngâm một lát, câu đầu tiên cất lên là: “Tôi cứu cô lần này, cô có thể lấy thân báo đáp. Tôi không cần vị trí quá cao đâu! Tiểu Long ngốc nghếch, Quý Vân và tôi, tôi chấp nhận làm người sau cùng cũng được.”

Vi Vi nghe thấy vậy thì thổ huyết, ngã lăn xuống đất. Đề tài này chắc chắn cần phải thay đổi...

Vì sao tên Dạ chết tiệt lúc nào cũng có cớ để trêu chọc cô như thế chứ!! Chẳng lẽ đầu óc anh ta không bình thường thật sao? “Tại sao anh lại muốn làm người sau cùng hả?” Vi Vi kinh ngạc hỏi, không phải những người bình thường... đều muốn làm chính thất sao?

Dạ Ly “hừ hừ” nói: “Tôi chỉ dựa vào kinh nghiệm từ các cuộc đấu đá trong cung mà thôi. Thường thì người thấp bé bao giờ cũng được cưng chiều nhất, chính thất luôn bị ghẻ lạnh, ai thèm làm chính thất chứ!” Ngừng một lát, Dạ đại họa lại cười hi hi, nói: “Tự nhiên Tiểu Vi Vi hỏi tôi vấn đề này, xem ra cô thích cả ba người, không bỏ được ai trong số ba người bọn tôi phải không?”

Lục Vi: “...”

Chết tiệt! Tự nhiên lại bị tên xấu xa này giăng bẫy!! Vi Vi thở dài, tự nhắc nhở mình phải bình tĩnh, kiềm chế cơn nóng giận rồi mới lên tiếng: “Tại sao núi Bất Thanh lại biến thành như vậy? Không phải là liên quan đến việc phong ấn cho Thiên Đầu Phật ở đây chứ?”

Dạ Ly gật đầu, đang muốn nói điều gì đó thì Lục Vi đã hốt hoảng hét lên. Anh ta vội quay đầu lại, liền trông thấy Tùng Dung toàn thân đỏ rực đang cầm đèn lồng đỏ đi tới.



Chương 38: Chính thất



Trước đó, Tùng Dung cố ý thay một bộ váy liền bó sát màu đỏ thẫm, vốn là để chúc mừng vì sắp thoát khỏi đại ma vương, nhưng không ngờ lúc này, giữa làn gió đêm hiu hắt, chân váy của cô ta khẽ đong đưa, phối hợp với chiếc đèn lồng đỏ cháy leo lét trên tay, khiến từ người cô ta toát lên vẻ quỷ dị đến hãi hùng.

Điều hoàn toàn khác với những người dân ở thị trấn nhỏ này là đôi mắt của con tê giác cái thành tinh đó không nhắm lại mà mở to, vô hồn nhìn về phía trước, mái tóc đen của cô ta buông xõa tung bay trong gió. Mặc dù trước đó mấy tiếng, hai người còn ở chung một phòng, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Tùng Dung, Lục Vi vẫn cảm thấy vô vùng sợ hãi, vô thức lùi về phía sau mấy bước.

Nhưng hiển nhiên, con tê giác cái thành tinh kia đã hoàn toàn mất ý thức, lướt qua hai người rồi tiếp tục đi thẳng về phía trước. Lục Vi kinh ngạc nói: “Cô ta... Đây là... Bọn họ muốn đi đâu vậy?” Những người mộng du cứ đi đi lại lại trên đường cho đến lúc trời sáng sao? Hay là họ còn có mục đích khác?

Dạ Ly nhếch môi cười gian trá. “Xem ra, người đứng đằng sau khống chế không có mục đích cụ thể gì, đại khái... hắn đang trong giai đoạn thử nghiệm.” Nói xong, ánh mắt Dạ đại họa đảo một hồi, đột nhiên “a” lên một tiếng. Vi Vi nhìn theo ánh mắt anh ta, vừa xoay người lại liền thấy Nam Huyền đang chậm rãi đi tới.

Tiểu Long ngốc nghếch trông thấy hai người thì bất giác sững sờ, rảo bước thật nhanh đến bên cạnh Lục Vi, thấy sắc mặt cô vẫn bình thường mới thở phào một tiếng.

Dạ Ly khoanh tay trước ngực, trêu chọc: “Nếu lo lắng cho cô ấy thì đừng có chạy lung tung trong đêm như thế, ngộ nhỡ tôi cũng bị mộng du, hoặc là ngủ say như chết thì ai sẽ bảo vệ cho Tiểu Vi Vi nhà cậu đây?”

Nam Huyền vội vàng giải thích: “Vừa rồi tôi thấy Tùng Dung bị yêu lực khống chế nên đi theo cô ta, truy tìm tung tích của tên chủ mưu. Nhưng tiếc là cô ta chỉ đi lung tung mà không có mục đích nào hết.”

Dạ Ly xoa cằm, do dự. “Những người bị khống chế đều như thế, nếu không ở nhà rửa bàn, cho cá ăn thì cũng ra đường đi lung tung, xem ra những người này vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm.”

Lục Vi nghĩ đến tiếng giày cao gót vọng đến từ phòng của Tương Ảnh, đoán là cô ta cũng bị ảnh hưởng bởi năng lực ma quỷ này, liền nói: “Nói như vậy là, chỉ cần ở trong thị trấn này thì đều có khả năng bị nó khống chế sao? Rốt cuộc đây là yêu quái gì? Vừa rồi Dạ đại họa nói núi Bất Thanh trở nên như thế này là có liên quan đến Thiên Đầu Phật, rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào?”

Nam Huyền chớp chớp mắt, nói: “Thiên Đầu Phật bị giam giữ ở đây cả nghìn năm, các loài tiểu yêu ở những vùng lân cận đều vô cùng nể sợ năng lực của nó, không kẻ nào dám lỗ mãng. Nhưng bây giờ Thiên Đầu Phật đã trốn thoát rồi, bọn tiểu yêu cũng được dịp giải phóng mà tự do tác oai tác quái.”

Dạ Ly gật đầu, nói: “Bọn yêu ma này đều là loại chuyên đi hiếp đáp người lương thiện, mặc dù năm đó Thiên Đầu Phật bị phong ấn ở đây nhưng thực ra nó cũng có tác dụng trấn áp ma quỷ, vì dù gì nó cũng được hình thành bằng xương thịt của người nhà Phật. Hừm, bây giờ Thiên Đầu Phật đã được phóng xuất, trấn Bất Thanh được lên phim truyền hình, người dân ở đây lại mắc chứng mộng du. Hừ, cũng may mà nơi này vẫn chưa phát đạt như thành phố, nếu không thì hệ thống truyền hình và công nghệ thông tin đã bị bọn chúng giám sát và điều khiển, hừm, nếu như vậy thì chuyện này còn gây chấn động thế nào nữa đây?”

Vi Vi nghe thấy thế thì càng lo lắng. Chẳng phải Nhạc Linh đã từng nói, trên thế giới này có rất ít yêu quái sao? Hơn nữa, đại đa số yêu quái không khác biệt lắm so với loài người, chúng chỉ muốn sống yên ổn qua ngày, ăn những cái con người vứt bỏ, mọi thứ về thế giới của chúng đều là do phim truyền hình, điện ảnh bịa đặt, gán ghép cho chúng cái tên yêu quái mà thôi.

Tại sao... trấn Bất Thanh nhỏ bé như vậy mà lại có nhiều yêu ma, quỷ quái đến thế? Chúng còn mặc sức càn quấy, phá rối. Khi Lục Vi bày tỏ những nghi vấn này, Dạ Ly và “thú cưng” ngốc nghếch chẳng ai bảo ai cùng im lặng. Một lát sau, Dạ đại họa mới nhướng mày đầy ẩn ý, dò xét thái độ của Nam Huyền, kìm nén những tiếng cười khúc khích....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

Pair of Vintage Old School Fru