Vi Vi mơ hồ hiểu ra mọi chuyện, xem ra vị đại minh tinh này vốn không tin vào chuyện ma quỷ, muốn đích thân đến núi Bất Thanh điều tra, nhưng xem ra ở đây không thú vị như trong dự đoán, hẳn là theo sự sắp xếp của công ty nên nhất cử nhất động của cô ta bị cưỡng chế gắt gao. Câu nói: “Bình thường Tương Ảnh rất hòa nhã” của Văn Trinh kia thực chất chỉ là giấu đầu hở đuôi mà thôi.
Dạ Ly nói: “Không sao, vậy chúng tôi không làm phiền Tương Ảnh tiểu thư nữa. Đúng rồi, người ở đài truyền hình đã đến cả rồi sao?”
“Vẫn chưa tới, theo lịch trình là sáng sớm mai sẽ lên núi, sau đó chúng ta bắt đầu điều tra.”
“Được rồi.”
Đêm đầu tiên.
Vì câu nói của Dạ Ly nên Vi Vi dự định buổi tối sẽ không ngủ vội, nhưng vừa ngả đầu xuống gối cô đã mơ màng thiếp đi. Chỉ trong chốc lát, Lục Vi đã chìm đắm vào giấc mơ. Đây là một cơn ác mộng khiến người ta cảm thấy hoang mang...
Mặt hồ xanh biếc yên tĩnh không một gợn sóng, dường như cô đang bị ai đó ôm siết ngang lưng, toàn thân đau điếng như có trăm ngàn mũi kim châm. Cô không nhìn rõ khuôn mặt của chàng trai kia nhưng trong cơn mơ hồ có thể cảm nhận được sâu sắc tất cả sự thân thiết, dịu dàng toát ra từ con người anh ta, tựa hồ họ đã sớm quen biết, gắn bó với nhau từ ngàn năm nay. Nơi này là cánh rừng ngút ngàn trải rộng đến vô cùng, hồ nước xanh thẳm tĩnh mịch... Dường như cô đã từng đi qua đây cả trăm ngàn lần. Cô cố gắng nhớ lại nhưng không thể nhớ nổi điều gì.
Chàng trai lay gọi cô: “Nàng đã đỡ hơn chút nào chưa?” Vi Vi muốn mở miệng nhưng không sao thốt nên lời.
Chàng trai đó lại ôm chặt lấy cô, nhìn ra mặt hồ, gọi lớn: “A Y,
ngươi mau ra đây! Ta biết ngươi đang ở đây, ra đây mau!!” A Y...
Lục Vi trầm ngâm suy nghĩ, chắc chắn cô đã đến đây và nghe thấy cái tên này rồi. Đang nghĩ ngợi ngẩn ngơ, mặt hồ vừa rồi còn xanh biếc bỗng nhiên trở nên u ám, nước hồ nhuộm một màu đen sậm, bọt sóng nhấp nhô tựa hồ có một con quái vật nào đó đang từ dưới đáy hồ nổi lên.
Thoắt một cái, nước hồ ầm ầm cuộn xoáy, vỗ vào bờ, một đôi mắt xanh biếc nổi trên mặt hồ. Vi Vi nhớ ra, trong giấc mơ trước đây, cô đã lạc tới hồ nước này, còn nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp và con cá sấu tên gọi A Y đang chuyện trò, hợp tấu. Ánh mắt sắc bén, xanh biếc kia là của nó sao?
Chàng trai nói: “Ngươi có thể cứu cô ấy, đúng không?” “Nàng ấy bây giờ...” Chàng trai dừng lại một lát, cúi đầu nhìn cô gái mình đầy thương tích đang nằm trong lòng mình, thần thái vô cùng đau khổ. “Cứu nàng ấy, chỉ cần cứu được nàng ấy, muốn gì ta cũng sẽ đáp ứng ngươi.”
A Y vẫn ẩn mình trong hồ nước, không động đậy, dường như nó đang cân nhắc điều gì đó. Vi Vi vẫn bị chàng trai kia siết chặt trong vòm ngực, sống lưng đau đớn, bỏng rát như đứng giữa giàn hỏa thiêu. Cô khó khăn quay đầu nhìn về phía
A Y, ngoài sự chần chừ, do dự, đôi mắt kia cũng thấp thoáng
hiện lên nỗi e sợ. Hung ác, thâm thúy, quyết đoán... và rõ ràng nhất chính là ánh mắt oán giận sâu xa.
Vi Vi kinh ngạc nhìn chằm chằm vào đối phương, trong chốc lát, mặt hồ lại nổi lên những con sóng lớn dữ dội, một cái miệng há to dữ tợn đang lao tới phía cô...
Lục Vi choàng mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà, khẽ thở phào một hơi. Cũng may, đó chỉ là giấc mơ. Lau những giọt mồ hôi lấm tấm vương trên trán, Vi Vi phát hiện ra toàn thân mình toát mồ hôi lạnh, trên cánh tay và trên mặt dường như vẫn còn lưu lại cảm giác đau đớn từ giấc mơ kia. Cô đang định vào toilet rửa mặt cho tỉnh táo thì bỗng nhiên vách phòng bên cạnh vang lên một âm thanh kỳ lạ.
“Cạch, cạch, cạch.”
Hiệu quả cách âm trong căn nhà này quả thật không tốt lắm, cộng thêm không gian tĩnh mịch càng khiến âm thanh đó mỗi lúc một rõ ràng và quỷ dị.
“Cạch, cạch, cạch.”
Lại ba tiếng đó, dường như đó là tiếng giày cao gót của con gái, lẽ nào Tương Ảnh còn chưa ngủ sao? Hay...Đây chính là “kịch hay” mà Dạ đại họa đã nói.
Vi Vi nín thở lắng nghe, một lát sau, từ phòng bên cạnh lại truyền đến tiếng băng ghế kéo lê trên sàn. Vi Vi từng nghe người ta kể chuyện ma quỷ, thường có những chi tiết đáng sợ như canh ba gà gáy, sát vách bỗng truyền đến tiếng cười (tiếng khóc) của một cô gái, nhưng lúc này, trong phòng Tương Ảnh không có tiếng người, điều này càng khiến Lục Vi sởn gai ốc.
Đêm hôm khuya khoắt, cô ta lại đi giày cao gót, còn kéo ghế đi lung tung, rốt cuộc cô ta muốn làm gì?
Oành!
Sau tiếng kéo ghế trên mặt sàn, tiếng ghế đổ lại đột ngột vang lên, rồi căn phòng sát vách trở nên yên ắng như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng tiếng động cuối cùng đã khiến tất cả dây thần kinh của Lục Vi vốn căng thẳng lại như muốn nổ tung ra. Lục Vi run rẩy ngồi dậy, trong đầu mơ hồ xuất hiện hình ảnh một cô gái treo mình lơ lửng trên xà nhà.
“Tùng... Dung...” Vi Vi cảm thấy giọng nói của mình run rẩy, ngay cả tấm chăn đang đắp trên người cũng rung dữ dội.
“Mau... mau tỉnh... tỉnh dậy... Cô có nghe thấy tiếng gì ở phòng bên cạnh không?”
Con tê giác thành tinh vẫn không trả lời.
“Tùng Dung, mau đi cứu cô ấy đi, đừng ngủ nữa!” Đối phương vẫn không lên tiếng.
“Tùng Dung? Tùng Dung!” Vi Vi rốt cuộc cũng cảm thấy có cái gì đó không bình thường, vội vàng bật công tắc đèn. Chăn đệm giường bên vẫn chỉnh tề, ngay ngắn, không hề có dấu hiệu cho thấy có người đã nằm. Trong phòng không hề có bóng dáng của Tùng Dung.
Con tê giác thành tinh đã biến mất không để lại dấu vết.
Chương 38
Những người cầm đèn lồng đỏ ới chỉ bật một chiếc bóng đèn mờ ảo, nửa sáng nửa tối, nhập nhoạng đến nghẹt thở. Cả căn phòng yên tĩnh mà quỷ dị, gian phòng bên cạnh vẫn không chút động tĩnh. Trong góc tường mờ tối, dường như có một con quái vật với gương mặt dữ tợn đang ẩn nấp, âm thầm quan sát nhất cử nhất động của người nằm trên giường, chờ thời cơ hành động.
Vi Vi bị chính những tưởng tượng của mình dọa cho khiếp sợ. Đúng lúc này, Tùng Dung lại bỏ đi đâu mất dạng. Cô không dám bước xuống giường, cũng không muốn tiếp tục đơn thương độc mã ngồi một mình phòng, rụt rè đưa tay quờ tìm điện thoại dưới gối. Tay cô vừa chạm xuống giường, căn phòng bên cạnh lại đột nhiên truyền đến những tiếng động kinh hoàng.
Oành oành oành!
Tiếng động lộn xộn giống như có người đang giãy giụa, dùng chân đạp vào tường. Hai tay Vi Vi run rẩy, điện thoại rơi xuống đất. Nhưng tiếng động trong căn phòng bên cạnh vẫn không dừng lại, thậm chí càng lúc càng to, càng lúc càng kịch liệt khiến Lục Vi vốn nhát gan, lúc này càng trở nên luống cuống, đành cuộn tròn, co quắp trong chăn, da đầu không ngừng giật giật.
Không biết đã qua bao lâu, căn phòng bên cạnh mới dần yên tĩnh trở lại. Lục Vi vừa thở phào, một ý nghĩ kinh khủng lại lóe lên trong đầu: Không phải... Tương Ảnh tự sát hoặc bị người ta giết hại đấy chứ? Lục Vi đang nghĩ ngợi lung tung, tiếng lộp cộp của giày cao gót lại vang lên khiến người ta không khỏi rùng mình sợ hãi.
Cộp, cộp, cộp!
So với tiết tấu vừa rồi có vẻ chậm hơn nửa nhịp, dường như chủ nhân của đôi giày cao gót đó đang vui mừng, đắc ý đi một vòng trong phòng. Lục Vi cắn chặt môi, không dám thở mạnh, vội đưa tay lên che miệng. Nếu... cô có thể nghe thấy rõ ràng tiếng động từ phòng bên cạnh thì vừa rồi, lúc cô kêu tên Tùng Dung to như thế, liệu đối phương có nghe thấy không?
Nghĩ ngợi một hồi, sống lưng Lục Vi bất giác lạnh buốt. Nếu cô là kẻ đó, đối diện với người có khả năng tiết lộ bí mật của mình, cô sẽ xử lý ra sao? “Tạch, tạch, tạch”, tiếng gót giày nện xuống nền nhà sắc nhọn, âm thanh cách phòng Lục Vi dường như càng lúc càng gần....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: