The Soda Pop



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang


Trong điện thoại, Triết Lạc hỏi cô ấy còn nhớ cậu không, Ngô Tiêu nhớ chứ, rất nhớ nữa là đằng khác, làm sao không nhớ cậu được. Cô ấy đáp lại: “Anh Sáu, có khi quên mất em rồi ấy chứ? Sao lại khách sáo thế? Có chuyện gì vậy anh?”.

Triết Lạc cười nói: “Làm gì có chuyện đó, Tiểu Đa nhà anh không có nhiều bạn thân, sao anh có thể quên cô bạn xinh đẹp nhất và tốt nhất của Tiểu Đa được? Nghe nói tối nay em và Tiểu Đa gặp nhau à? Nói chuyện vui vẻ chứ?”.

Trong lòng Ngô Tiêu vui sướng, anh ấy khen mình xinh đẹp! Cô ấy vui vẻ nói: “Vui chứ ạ, cũng lâu lắm rồi em chưa gặp Tiểu Đa”. Cùng với câu nói đó trong tròng Ngô Tiêu còn nghĩ thêm: Cũng lâu lắm rồi em không gặp anh.

Triết Lạc nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy chắc do anh nghĩ nhiều quá, vì thấy Tiểu Đa về nhà có chút bất thường”.

Ngô Tiêu giật mình: “Tiểu Đa không sao chứ anh?”. Cô ấy hối hận vì đã về sớm, không biết sau đó Tiểu Đa và Vũ Văn Thần Quang đã nói với nhau những gì.

Nghe Ngô Tiêu nói thế, Triết Lạc có chút nghi ngờ: “Em và Tiểu Đa uống rượu ở đâu? Em không uống nhiều đấy chứ?”. Phạm Triết Lạc biết tửu lượng của em gái mình, nhưng cậu lo cho Ngô Tiêu, lo là Ngô Tiêu vì uống nhiều nên nói lung tung với Tiểu Đa điều gì đó, bởi vậy mà Tiểu Đa mới buồn thế.

Nhưng Ngô Tiêu lại cho rằng Phạm Triết Lạc lo lắng cho mình, cô ấy vui mừng nói: “Bọn em uống ở quán bar Starry Sky, em uống say quá nên về trước”.

Phạm Triết Lạc nghe thế cảm thấy không đúng, chẳng lẽ một mình Tiểu Đa tiếp tục ở nơi hỗn tạp đó để uống? Cậu lập tức truy cứu: “Có người nào khác nữa không?”.

Ngô Tiêu chẳng hề có chút đề phòng nào, nói thật luôn: “Còn có mấy đồng nghiệp của Tiểu Đa và bạn trai của họ nữa, và thêm cả một người đáng ghét nữa”.

“Một người đàn ghét?” Triết Lạc chợt thấy rất khó chịu, trong câu nói “đáng ghét” của Ngô Tiêu có chút mơ hồ, cậu nóng lòng muốn biết đó là ai.

“Khuôn mặt thì gian ác, đôi mắt thì lừa đảo.” Ngô Tiêu nói đến Vũ Văn Thần Quang với giọng điệu căm hận.

Nghe thấy thế Triết Lạc tưởng tượng ngay đến đôi mắt lừa đảo đó dán vào Ngô Tiêu, cậu nghĩ có thể Tiểu Đa không muốn người đó nhìn Ngô Tiêu như vậy, vì Tiểu Đa là người rất hay bảo vệ những người thân xung quanh mình. Và Triết Lạc đã hiểu lý do tại sao Tiểu Đa lại khác thường như thế, trong lòng có một chút khó chịu, nhưng cậu không nói ra, chỉ nhẹ nhàng bảo Ngô Tiêu hãy đi nghĩ sớm, rồi tắt máy.

Phạm Tiểu Đa nằm dài trên giường nghĩ về chuyện đã xảy ra hôm nay. Đầu tiên là Ngô Tiêu khó chịu với Thần Quang, sau đó Thần Quang hôn mình. Cô nhớ lại câu nói của Thần Quang thì thầm bên tai: “Tiểu Đa, anh thích em”.

Nhắm mắt lại, câu nói đó lại văng vẳng bên tai, cứ như Thần Quang đang ở ngay bên cạnh vậy. Tiểu Đa mở mắt ra, đó chỉ là ảo giác. Cô lắc đầu, chưa có chuyện gì xảy ra cả, chưa có!

Cô nhảy từ trên giường xuống rồi ngồi trước bàn trang điểm, khuôn mặt Tiểu Đa trong gương ửng hồng, đôi mắt long lanh nước, đôi môi đỏ, cô nhớ lại bờ môi nồng ấm của Vũ Văn Thần Quang, nhớ lại cảm giác Thần Quang hôn mình, cùng với hơi thở nồng nàn của đàn ông, làm cô không còn nghĩ được vấn đề nào khác nữa. Tiểu Đa bỗng mỉm cười, trông cô thật ngọt ngào dễ thương, cô thấy hoảng sợ với chính hình ảnh của mình trong gương.

Cô nhìn chăm chăm vào khuôn mặt mình cố làm ra dáng vẻ tức giận, nhưng cái miệng phồng to của cô trong gương lại làm cô thấy mình đang cười thì đúng hơn.

Cô cảm giác khuôn mặt đó đang xấu hổ, người với đôi mắt đẫm lệ kia không phải là mình. Nhìn một lúc Tiểu Đa nói với người trong gương: “Ngươi đừng tin, đó là giả”.

Sau đó Tiểu Đa lao lên giường, kéo chăn định ngủ.

Cô tự nhủ với bản thân: Đừng tin, đừng tin Thần Quang, đến Ngô Tiêu xinh đẹp như thế anh còn không để ý, thì làm sao anh thích mình được? Từ ngày học đại học, Phạm Tiểu Đa là cái gai trong mắt của những người theo đuổi Ngô Tiêu. Một lần giúp Ngô Tiêu làm vật cản, cô bị anh chàng đó châm biếm: “Cô là người đồng tính à? Hay là mẹ của Ngô Tiêu?”.

Những người theo đuổi Ngô Tiêu đếm không xuể, còn người theo đuổi Tiểu Đa ngoài Lý Hoan ra thì không còn ai nữa cả. Bốn năm đại học không biết Phạm Triết Hòa dùng chiêu gì, mà Phạm Tiểu đa chỉ nhận được một lá thư tình, mà còn là vô tình phát hiện nó ở trên bàn khi lên lớp. Lúc đó cô tiện tay đưa luôn cho Ngô Tiêu, Ngô Tiêu xem xong lại đưa lại cho Tiểu Đa: “Là của cậu!”.

Phạm Tiểu Đa rất ngạc nhiên cầm lấy đọc, trên tờ giấy chỉ viết một dòng: “Phạm Tiểu Đa, mình thấy bạn rất trong sáng đáng yêu, chín giờ tối nay mình chờ bạn ở đằng sau giảng đường thứ tư nhé!”.

Không có chữ ký bên dưới. Nghĩ cả ngày trời mà Phạm Tiểu Đa cũng không biết làm thế nào cho phải, cuối cùng cô không đi, cho đến tận bây giờ vẫn không biết người viết lá thư đó là ai!

Hoa hồng cần được tôn lên bằng lá xanh, Phạm Tiểu Đa chính là lá xanh của đóa hoa Ngô Tiêu, hơn nữa còn là thứ lá phát triển không đẹp. Như cô thấy, việc có người theo đuổi Ngô Tiêu là lẽ tự nhiên, những kẻ không thích Ngô Tiêu đúng là không bình thường. Cô có lý do, hơn nữa còn là lý do đầy đủ để không tin Vũ Văn Thần Quang.

Nhưng Phạm Tiểu Đa nhớ rất rõ ánh mắt mà Thần Quang khi nhìn mình, chân thành, trung thực, không có chút nào là giả dối. Cô khẽ thở dài. Cô không rõ, cũng không hiểu, vậy thì ngủ, ngủ một giấc đến sáng mai rồi hỏi Ngô Tiêu.

Buổi trưa hôm sau, khi Tiểu Đa vừa đến cơ quan đã bị A Tuệ và A Phương chặn lại.

“Phạm Tiểu Đa, hôm qua cậu với Vũ Văn Thần Quang đi đâu đấy? Bọn mình vừa quay đi đã không thấy hai người đâu nữa.”

“Có đi đâu đâu, nói vài câu rồi về mà.”

“Nói gì? Khai thật đi!”

“Nói… nói về chuyện của bạn học mình.” Phạm Tiểu Đa nhắc đến Ngô Tiêu.

A Tuệ và A Phương thất vọng buông cô ra. A Phương nói: “Cậu muốn giới thiệu bạn cậu cho Vũ Văn Thần Quang à? Cô ấy cũng xinh đẹp đấy!”.

A Tuệ cũng nói: “Vũ Văn Thần Quang có động lòng không? Một người đẹp trai, một người xinh đẹp, đúng là đẹp đôi”.

Tiểu Đa cảm thấy hơi buồn. Mọi người xung quanh đều thấy Thần Quang và Ngô Tiêu đẹp đôi, nên cô càng tin rằng, tất cả chỉ là một giấc mơ, không chừng Thần Quang lại đang trêu ghẹo cô.

Buổi chiều, Ngô Tiêu tìm được đến đài truyền hình. Cô ấy muốn biết mọi việc sau đó như thế nào, thêm nữa cũng rất muốn gặp Phạm Triết Lạc. Cuộc điện thoại của Triết Lạc làm cho Ngô Tiêu cảm thấy không thể kéo dài thêm nữa, cô ấy phải chủ động tấn công thôi.

Phạm Tiểu Đa có chút ủ rũ khi gặp Ngô Tiêu, sau khi tan ca, hai người cùng ra ngoài ăn cơm. Cô ấy như vô tình nói với Tiểu Đa: “Lâu lắm rồi không gặp anh trai của cậu, gọi anh ấy đi ăn cơm cùng đi, hôm nay là cuối tuần, à dù sao anh ấy cũng chỉ có một mình”.

Tiểu Đa bèn gọi điện cho Triết Lạc. Khi ngồi trong quán chờ Triết Lạc đến, Tiểu Đa hỏi Ngô Tiêu: “Tiêu Tiêu, thực sự là bạn thích Vũ Văn Thần Quang à?”.

Ngô Tiêu thấy buồn cười: “Tiểu Đa, mình không thích anh ta, thực sự là không thích!”.

Phạm Tiểu Đa trân trân nhìn Ngô Tiêu một lúc rồi mới hỏi: “Thực sự là bạn không thích anh ta?”.

Đúng lúc đó thì phía sau có giọng của Triết Lạc vang lên: “Ngô Tiểu không thích ai vậy?”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây