Lý Hoan lắc tai, nghi ngờ mình đã nghe nhầm, cậu quay đầu lại, thấy Tiểu Đa nói với khuôn mặt vẫn đầm đìa nước mắt: “Xin lỗi, Lý Hoan, là em sai, em không nên giẫm chân anh”.
Lý Hoan cảm thấy một niềm vui dâng ngập trong lòng. Mình không nghe lầm đấy chứ? Tiểu Đa đang xin lỗi? Cậu quay người, bước tới trước mặt Tiểu Đa: “Tiểu Đa, hôm nay anh không tốt, lẽ ra anh không nên nắm tay em mãi. Vì thế mới khiến em tức giận”.
Cả nhà thở phào. Phạm Triết Thiên thầm than lên trong lòng, sao hồi mình yêu không phức tạp như vậy nhỉ?
Phạm Triết Cầm gạt nước mắt, cảm thấy con người Lý Hoan thực sự rất tốt.
Chuyện xong rồi mà Phạm Triết Địa vẫn thấy sợ, may mà Lý Hoan đối với Tiểu Đa rất tốt, nếu không mấy anh em trong nhà chắc sẽ đánh chết mình.
Phạm Triết Nhân thở dài, chỉ nắm tay thôi mà đã như vậy, sau này chắc còn nhiều việc phải bận rộn đây.
Phạm Triết Hòa thấy trong lòng chua sót, đã đến lúc phải giao cô em gái cho người đàn ông khác thật rồi.
Phạm Triết Lạc thấy buồn, nếu thất tình thì Tiểu Đa sẽ làm thế nào.
Cuối cùng thì gió yên biển lặng. Lý Hoan hứa với Tiểu Đa, sẽ không ép cô nữa. Làm bạn chứ không làm bạn trai, còn chuyện làm bạn trai phải để Tiểu Đa tự nguyện. Lý Hoan đã thực sự thay đổi ý định, cậu cảm thấy làm bạn với Tiểu Đa sẽ không phải chịu áp lựa lớn như vậy. Chưa biết chừng, tìm hiểu rồi vẫn có khả năng Tiểu Đa trở thành bạn gái. Cứ làm bạn trai theo kiểu này thì cậu thực sự không chịu được.
Buổi tối, Phạm Triết Lạc cõng Tiểu Đa về nhà. Cậu nói với Tiểu Đa: “Anh không giới thiệu bạn trai cho em nữa, nhưng mà Tiểu Đa này, cuối cùng kiểu gì thì em cũng phải tìm bạn trai thôi”.
Tiểu Đa ôm cổ cậu: “Em không biết đâu”.
Phạm Triết Lạc lại nói: “Bây giờ chỉ là giới thiệu bạn trai cho em, nhưng đến một ngày em đưa bạn trai về, không biết lúc đó tâm trạng của anh sẽ như thế nào”.
Tiểu Đa áp đầu vào lưng anh trai: “Người ấy phải cao lớn như anh, để có thể cõng em, người ấy cũng phải chiều em như anh để em làm nũng, người ấy phải đẹp trai, đẹp hơn anh, nếu không, em chỉ yêu anh, không yêu anh ta”. Tiểu Đa nói, trong đầu hiện lên hình dáng của Vũ Văn Thần Quang, cô mỉm cười ngọt ngào.
“Thế còn sắp xếp thứ tự trong nhà thì sao? Em sắp xếp như thế nào?”
Từ hồi tiểu học, Tiểu Đa bắt đầu xếp thứ tự trong nhà. Có lúc anh Cả xếp đầu tiên, có lúc chị Hai xếp đầu tiên, lên cấp hai thì bắt đầu có sự thay đổi, Phạm Triết Lạc đứng đầu. Lên đại học thì Phạm Triết Hòa luôn phải xếp ở vị trí cuối cùng, hàng năm, cứ đến dịp ăn cơm đoàn viên, Tiểu Đa lại xếp thứ tự. Bây giờ Triết Lạc lại hỏi, Tiểu Đa cười: “Hôm nay người xếp thứ nhất là Lý Hoan! Chỉ hôm nay thôi”.
Triết Lạc nói với vẻ bất mãn: “Vì sao?”.
Tiểu Đa nói: “Vì anh ta tủi thân nhất. Hơn nữa, anh ta không làm bạn trai của em nữa, mà chỉ làm bạn thôi. Em thấy rất vui”. Nói xong cô cười khúc khích, rồi nói tiếp: “Anh Sáu xếp thứ hai”.
Phạm Triết Lạc rất vui: “Tại sao?”.
“Vì anh Sáu vẫn cõng được em”, nói xong, cả hai anh em đều cười, rồi cùng hồi tưởng lại những ký ức ngọt ngào hồi bé.
Chương 14:
Liệu cậu có nên làm cái cây chỉ cần nhìn thấy bóng dáng của người trong lòng đi qua là đã cảm thấy mãn nguyện?
Những bông hoa nở đầy trên cành đang chờ người thương đi qua, mong sao làn gió sẽ làm rụng cánh hoa, để nó rơi trên vai cô. Chỉ là để cô nhìn thấy cánh hoa rồi mỉm cười một cái.
Đài truyền hình được bầu là Đơn vị văn minh, văn bản có đóng dấu đỏ viết rõ rang, ban Quảng cáo được cục Công thương bầu là đơn vị xuất sắc, mức thưởng cao nhất không vượt quá ba trăm phần trăm mức lương.
Phạm Tiểu Đa lĩnh một lúc từ tài vụ hơn bốn nghìn đồng tiền thưởng. Đây là lần đầu tiên kể từ sau khi đi làm Tiểu Đa được lĩnh nhiều tiền như vậy. Cô không muốn gửi ngân hàng, mà muốn tiêu hết.
Cô đem số tiền đó đặt từng tờ trên giường rồi bắt đầu chia. Bốn đứa cháu, tám tờ đỏ. Trừ mình ra chia theo đầu người thành bảy phần. Năm anh trai, một chị gái và thêm Lý Hoan nữa, mỗi người năm tờ đỏ.
Sau khi chia tiền xong, cô lại suy nghĩ tiếp, mua quà vậy, phải mua thứ gì vừa tốt vừa đẹp, năm trăm đồng, không biết mua gì bây giờ đây. Ăn thì sau nhỉ? Chẳng có ý nghĩa gì. Cuối cùng, cô quyết định, mỗi người một phong bao đỏ, đến lượt Lý Hoan, cô lại thấy do dự. Cô chia thêm phần của Lý Hoan, bởi vì cậu đã tặng hoa cho cô, đã mời cô ăn cơm và đưa đón cô trong thời gian qua, còn hứa sẽ làm bạn của cô. Nhưng đưa phong bao cho Lý Hoan xem chừng không được hợp lý lắm. Tiểu Đa nghĩ, sẽ dùng năm trăm này mời Lý Hoan đi ăn cơm. Nếu là bạn bè thì phải có đi có lại.
Sau khi quyết định xong, Tiểu Đa lần lượt đưa phong bao cho anh, chị và các cháu.
Nhận phong bao từ Tiểu Đa, biết được đó là tiền thưởng đầu tiên sau khi cô đi làm, mấy anh chị em cảm động tới mức không nói thành lời. Phạm Triết Thiên nói với thư ký: “Vất vả suốt hai mươi năm, hôm nay mới biết được làm anh hạnh phúc đến thế”.
Thư ký cũng rất vui, suốt cả ngày Phạm Triết Thiên đều tỏ ra cực kỳ dễ tính.
Phạm Triết Cầm nói với chồng: “Thấy chưa, bây giờ thì biết ai có phương pháp giáo dục rồi nhé. Em chiều con, kết quả cuối cùng sẽ hiếu thuận như Tiểu Đa cho mà xem!”.
Phạm Triết Địa cũng nói với vợ: “Ngày thường cứ chê anh đối xử tốt với Tiểu Đa, chính là vì nguyên nhân này đấy!”.
Phạm Triết Nhân thì nói với vợ: “Ghen rồi chứ gì? Em trai của em đi làm mấy năm rồi mà vẫn còn vòi chị cho tiền tiêu!”.
Phạm Triết Hòa đã lên lớp bằng một bài rất đặc biệt, anh giảng về Tam tự kinh: “Nhân chi sơ, tính bản thiện, tính tương cận, tập tương viễn. Hôm nay chúng ta sẽ thảo luận một vấn đề, đó là: Mối quan hệ giữa tính cách thói quen, giáo dục và sự ảnh hưởng của môi trường đến nó”.
Phạm Tiết Lạc thì dùng một chiếc khung dán bọc lấy năm trăm đó lại và định đặt nó ở phòng làm việc. Tiểu Đa biết chuyện bèn hỏi anh trai vì sao làm như vậy. Phạm Triết Lạc đáp: “Để nhắc mình khi giải quyết các vụ kiện phải nhận đủ tiền phí luật sư, kiếm nhiều tiền còn chuẩn bị của hồi môn cho em”.
Lần thứ hai Lý Hoan nhận được cú điện thoại mà Tiểu Đa chủ động gọi tới, lần thứ hai Tiểu Đa hẹn cậu đi ăn cơm.
Bầu trời hơi u ám, những đám mây xám xịt bao phủ khắp nơi. Những thảm cỏ bị người thiếu ý thức công cộng giẫm đạp trông thật thảm hại. Lý Hoan nhìn thấy mấy con chó ghếch chân tè lên đám hoa, trong các lùm cỏ còn nhìn thấy thấp thoáng mấy bãi phân chó.
Những thùng rác màu vàng xen lẫn màu xanh trên đường phố đã thay đổi, trông chúng lúc này thật bẩn thỉu, vài túi rác không được ném vào thùng để rơi vãi xung quanh.
Người ăn mày vẫn quỳ trên địa bàn cũ. Tờ giấy trước mặt viết: “Hôm nay tôi tới thành phố A, bị kẻ cắp lấy mất ví, xin những người hảo tâm giúp đỡ, để tôi có lộ phí trở về nhà”. Lý Hoan sờ lên túi quần, chỉ còn có hai đồng xu loại một hào, bèn lấy ra cho vào trong chiếc hộp. Mắt của người ăn mày sáng bừng lên rồi sau đó lại trở nên xám xịt.
Lý Hoan bước vào tiệm làm đẹp, vẫn là cô gái lần trước, với vẻ nhiệt tình nguyên xi, lúc gội đầu cho cậu, cô ta lẩm bẩm điều gì đó, bàn tay gãi rất mạnh, khiến Lý Hoan cảm thấy da đầu bị đau. Lúc mát xa, móng tay của cô gái chọc vào cả cổ cậu, khiến Lý Hoan sực tỉnh.
Hôm nay việc gì cũng thấy không thuận mắt, không biết có phải vì cú điện thoại của Tiểu Đa không?...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: