Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gái già xì tin dí dỏm hài hước - Nguyễn Thu Thủy


“Tôi chỉ cần biết thằng Quân ở đâu, thế thôi. Còn bằng cách nào để biết, tôi không quan tâm”.

Định vẫn cứng rắn “Tôi chỉ muốn biết đã có chuyện gì”.

Hoàng Diễm trở lại vẻ kích động, lồng lên “Chính cậu đã lôi kéo, xúi bẩy nó đúng không? Giờ cậu còn vờ vịt à? Cậu tưởng cậu hại nó thì mẹ cậu với anh cậu sống lại chắc???”

Những câu hỏi dồn dập khiến Dương lặng đi. Cô mơ hồ cảm nhận được câu chuyện của gia đình Định, những điều anh chưa kể đang dần hé lộ. Dương ngước nhìn Định, đôi mắt anh thẫm đen, góc quai hàm căng ra trong cơn thịnh nộ. Anh quát lên dữ tợn.

“Im đi!”

“Cậu… cậu…. Tóm lại, cậu giấu thằng Quân ở đâu???”

Quai hàm Định nghiến lại, anh dằn từng tiếng.

“Nói cho tôi biết, sao thằng Quân bỏ đi???”

Vẻ tức giận không kiềm chế của Định đột nhiên lại khiến Hoàng Diễm bị chợn. Vốn nghĩ Định sẽ bị mình áp đảo, khai sạch ra chỗ của Quân, không nghĩ rằng anh lại bình tĩnh như thế, và cũng lại điên lên như thế. Linh tính chợt đến khiến Hoàng Diễm lo sợ.

“Nghĩa là… nghĩa là… cậu không biết nó ở đâu!??”

Định không trả lời, chỉ hỏi tiếp căng thẳng “Nó đi từ bao giờ?”

“Mới hơn một ngày…”

“Thế thì sao phải….”

Định đang nói, chợt lặng đi, đôi mắt anh sáng quắc dữ tợn nhìn về Hoàng Diễm. Bà ta bất giác thụt lùi một bước, lúng búng một hồi “Nó… nó nhất định không chịu đi du học. Sắp bay tới nơi rồi, nó lại đùng đùng bảo không đi đâu hết, rồi bỏ đi mất tăm…”

Cảm nhận nỗi bất an càng thêm rõ rệt, Định lặng đi, anh mím chặt môi “Có phải, nó… nó biết được chuyện gì rồi không???”

Tay Dương đột nhiên đau chói, cô nhận ra, Định gồng cả người để bóp chặt bàn tay cô. Dương cố chịu đau, không muốn bỏ lỡ câu chuyện đang đến hồi căng thẳng. Cô hết nhìn Định, lại nhìn đến Hoàng Diễm. Bà ta lắc đầu điên cuồng “Không. Nó không biết gì sất. Nó chưa biết gì cả!”

Định thở ra một hơi, như trút được gánh nặng. Cánh tay Dương cũng dần được buông lỏng. Nhưng rồi nhìn vẻ thắc thỏm của Hoàng Diễm, Định sốt ruột.

“Chắc không??? Có chắc nó chưa biết không?”

Hoàng Diễm thất thần hồi lâu “Thật ra… thật ra thì tôi không chắc lắm…”

Định đột nhiên muốn văng tục vài câu. Anh vớ cái điện thoại, ném bay đi một góc. Chiếc điện thoại của Định tan tành xác pháo khi anh gầm lên.

“Tôi đã nói rồi. Tôi chỉ yêu cầu các người câm miệng”

Dương sợ hãi nhìn Định trong cơn điên giận, rồi lấm lét nhìn chiếc điện thoại, vừa xót ruột, lại vừa chẳng dám chạy ra nhặt lên, chỉ đứng sớ rớ ở đó, nắm lấy tay Định. Bàn tay anh cứng đờ, lạnh giá. Đôi mắt anh cũng lạnh giá nhìn về Hoàng Diễm.

Người đàn bà xấn xổ vác sắt vào nhà người khác, giờ đây chỉ là người đàn bà đứng đó, sợ hãi, ngơ ngác, cố trấn an mình, dù phía sau là cả một đoàn quân đang ngáp vặt chờ sai bảo.

“Tôi đâu có biết nó ở đó… Tôi chỉ không biết, nó đã biết được đến đâu…”


Chương 17.4: Ai là người cứ khăng khăng đòi … ăn lẩu???


Đoàn quân không kèn không trống trở về, để lại căn nhà còn Định và Dương đứng ngơ ngẩn. Dương nhặt chiếc điện thoại của Định lên, lần mò lắp lại, nhưng trong lòng vẫn dấy lên nỗi bất an. Cô không quên ánh mắt của mẹ Quân trước khi ra về. Ánh mắt vừa có chút gì bất lực, lại vừa có gì như khinh khỉnh khiến Dương nhột nhạt cả người.

Thấy Dương vẫn đang lần sờ chiếc điện thoại, Định giằng lấy. Anh thử khởi động lại, nhưng màn hình vẫn đen ngòm.

Dương lúc này mới ngẩng lên, ngơ ngác “Hỏng rồi hả anh???”

Định gượng cười, gật đầu, nhét chiếc điện thoại vào túi. Chậm chạp, anh kéo Dương lại, tay bắt đầu cởi mấy nút áo trên ngực Dương khiến cô trợn tròn mắt. Chả lẽ giờ mà Định vẫn còn tâm trạng cho mấy cái … vụ này??? Dương đang đờ ra ngốc nghếch nhìn Định, thì anh bẹo má cô.

“Cúc áo em cài lệch”!

Ôi, cái cuộc đời này. Có nhất thiết lúc nào cô cũng phải xí hổ đến mức này không???

Cùng lúc đó, một suy nghĩ khác ập đến. Chắc vì cô áo quần lộn xộn mà mẹ Quân mới nhìn cô khinh thường kiểu đó! Trời đất, mất mặt quá. Dương nghe bao nhiêu sự xấu hổ chạy hết lên đầu khiến mặt cô đỏ bừng như say rượu.

Định tủm tỉm nhìn cô.

“Giờ mới ngượng à?”

Dương cấu anh một cái. Hừ, tại ai mà cô thành ra thế chứ. Cô đã cản lại rồi đấy thôi, ai là người cứ khăng khăng đòi … ăn lẩu??? Đúng lúc đó, điện thoại của Dương reo inh ỏi khiến cô bứt ra khỏi dòng hồi tưởng đang dần trở nên kích động.

Nhìn dãy số đẹp mắt nhưng xa lạ, Dương bấm nút nghe. Đầu dây vọng tới giọng lạnh lùng.

“Làm phiền một chút, Định có ở đó không???”

Dương ngẩn ra một hồi. “Xin lỗi, ai…”

Không để cô nói hết, cái giọng uy quyền kia đã cắt ngang “Nếu nó có ở đó, thì chuyển máy giùm tôi”.

Dương vừa ngỡ ngàng, lại có chút bực bội, cô ấn điện thoại vào tay Định “Có người hỏi anh”.

Mắt Định lóe lên một tia ngạc nhiên, nhưng rồi cũng cầm máy.

“Alo”.

Định im lặng, khuôn mặt anh đanh hẳn lại, giọng nói cũng trở lại vẻ dữ dằn.

“Chị ta cũng vừa tới đây… Chết tiệt, tôi không liên quan gì sất. Tôi cũng chẳng quan tâm…”

Dứt lời, Định tức tối ném chiếc điện thoại đi. Dương thở phào khi con Blackberry của mình “hạ cánh an toàn” xuống chiếc salon, rồi lấm lét nhìn Định. Hôm nay cô mới biết anh khi tức giận thì có sở thích là ném đồ. Đầu óc vốn xiên xẹo của Dương lập tức đi ngay đến một kết luận, sau này đồ dùng của hai người, nhất quyết sẽ chỉ làm bằng… nhựa !!!!

Còn đang lẩn mẩn với những suy nghĩ không đầu không cuối, Dương chợt thấy chiếc salon lún xuống. Định ngồi phịch ở đó, tay vò đầu, mệt mỏi. Dương ngồi xuống cạnh anh, cắn môi ngần ngại.

“Vừa nãy là… bố anh à?”

Định gật đầu nặng nề. Dương xoay xoay chiếc điện thoại trong tay, không kềm được lại thắc mắc.

“Nhưng sao bác ấy lại biết số của em???”

Định quay sang cô, vò nhẹ mớ tóc vẫn rối như tơ vò của cô, cười chán nản “Thế sao em không thắc mắc, mẹ của Quân biết anh đang ở chỗ em, còn đến tận nhà nữa?”

Ánh mắt tròn xoe kinh ngạc của Dương khiến Định thấy mình như có lỗi. Anh kéo mái đầu của cô về phía anh, thở dài. “Anh lôi em vào cái mớ bòng bong này mất rồi”

Dương tranh thủ dụi dụi lên vai anh vài cái, đầu lan man nghĩ, anh mà không kéo cô vào, cô còn chán hơn. Ít ra chuyện này làm cô cảm thấy mình thực sự liên quan đến anh nhiều nhiều một chút!

Phút giây yên bình hiếm hoi lại bị phá đám bởi tiếng chuông điện thoại. Dương chưa kịp nhìn màn hình, thì Định đã cầm lấy. Thấy số cố định, lại không hiển thị tên, Định nhíu mày rồi cũng đưa Dương.

“Không phải ông ấy đâu. Em cứ nghe đi”.

Dương mở máy, nói dè dặt “Alo”.

Đầu dây chỉ có tiếng thở mạnh, khiến Dương lo sợ “Alo, ai vậy ạ?”

Một lúc lâu, giọng nói quen thuộc mới ngập ngừng vang lên “Nhái… Nhái Bén à”

Dương bất ngờ khi giọng của Quân. Nghe có vẻ như cậu ta đang gặp vấn đề gì đó. “Cậu đang ở đâu thế???”

Quân im lặng một lúc “Có chú Định ở đó không??? Tôi gọi chú ấy không được”

Tất nhiên làm sao mà gọi được. Nó đã bị tan tành xác pháo rồi còn đâu. Dương không trả lời mà đưa luôn máy sang cho Định.

“Quân hỏi anh đấy”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây