WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gái già xì tin dí dỏm hài hước - Nguyễn Thu Thủy


“Thế nào? Mày nhất định không đưa con rể mẹ về đúng không?”

Dương nhăn nhó vì mẹ cô vào đề trực diện, không cho cô cơ hội câu giờ tí nào. Dương vờ cười hì hì.

“Mẹ từ từ đã. Trước sau gì rồi con cũng đưa mà. Có phải con không muốn đưa đâu. Đợt này cả con với anh ấy đều bận…”

Chất lượng đường truyền đúng là tốt thật, nên Dương nghe tiếng mẹ nghiến răng ken két. Ôi, sấm sét bắt đầu đùng đoàng rồi đấy.

“Được! Chúng mày bận, nhưng mẹ không bận. Để mai mẹ lên”.

Xong, không để Dương van xin lậy lục lấy một câu, bà cúp máy cái rầm. Dương vội vã bấm số gọi lại. Mẹ cô bắt máy ngay tức thì, giọng đầy phẫn nộ.

“Nếu mày định bảo mẹ đừng lên thì khỏi phải nói. Nếu hai đứa không muốn gặp mẹ thì cứ cao chạy xa bay đi. Con gái con đứa tốt đẹp chưa???”

Rồi bà lại cúp máy một cách điên tiết. Biết tính mẹ, Dương thở dài bất lực, không dám gọi thêm, sợ gọi lần nữa thì cái điện thoại già nua nhà cô sẽ bị mẹ làm cho… thương tật vĩnh viễn.

Buồn nản định hớp nốt cốc cà phê, nhưng Dương nhận ra cà phê đã hết. Cô đi pha cốc thứ ba, lòng rối bời ngẫm nghĩ cách nói với Định. Cô biết thừa, giờ chỉ cần gặp bất cứ ai giới tính nam, hơn kém cô không quá 5 tuổi, tứ chi không thiếu bộ phận nào thì người đó đã là ứng cử viên sáng giá thành con rể mẹ rồi. Huống hồ lại là Định, khiêm tốn lắm thì cũng phải gọi là “hàng Việt Nam chất lượng cao” ^.^. Cô đảm bảo chỉ cần gặp anh, câu trước câu sau chắc chắn mẹ sẽ nhảy ngay ra hai từ “đám cưới”.

Định làm sao là đối thủ mẹ cơ chứ? Mà làm thế, chẳng khác nào ép anh…

Đang rối như mớ tơ vò, Dương lại thấy điện thoại reo. Vẫn là mẹ. Dương thắc mắc vô vàn, nhưng vẫn bấm máy nghe, giọng ỉu xìu.

“Vâng, con đây”

Mẹ Dương đột ngột xuống một tông, giọng cũng rầu rĩ không kém .

“Dương, nói thật cho mẹ đi. Làm sao mà không thích cho mẹ gặp? Hay là có vấn đề gì khuất tất?”

Dương ngơ ngác “Khuất tất gì ạ?”

“Phải thằng đấy có vợ không con!? Nếu mà thế thì thôi, dẹp ngay, dẹp khẩn trương! Mẹ thà nhìn mày ế quắt ế queo cũng không để mày đi phá gia đình người khác!”

Dương cười như mếu “Anh ấy chưa có vợ”

“Thật không?”

“Con thề, con hứa, con đảm bảo đấy!”

Mẹ Dương lại căng thẳng “Thế chắc nó có người yêu rồi mày nhảy vào chứ gì??? Nên giờ ba đứa vẫn còn giải quyết với nhau???

Dương thấy khói bắt đầu xịt dần qua lỗ tai “Mẹ, mẹ xem nhiều phim truyền hình quá rồi đấy”

“Hừ, mẹ đẻ ra mày đấy, mày còn nói điệu dạy khôn à? Chứ nó chưa vợ, đẹp trai, kiếm ra tiền lại còn sót lại đến giờ cho mày đấy???”
Ôi, câu này thì Dương á khẩu. Mẹ, mẹ có cần dìm hàng cô đến thế không????

Vẫn đang còn ngất trên cành quất, mẹ Dương lại thì thào như buôn bạc giả.

“Hay là, thằng ấy…cái chuyện kia… Nó có… vấn đề hả con…”

Ôi, không! Không! Hãy nói là cái tai cô mới là có vấn đề đi. Vì mẹ cô đang xổ ra một lô những thứ bà rằng gì như là quan hệ lần đầu thì dễ là trục trặc, thiếu kinh nghiệm thế lọ và thế chai… Và rằng nếu cần thì hãy trao đổi thành thật với nhau, ích y zét vân vân….

Để ngăn dòng thác suy diễn không giới hạn của mẹ, Dương cắt ngang.

“Không, mẹ ạ! Con mới có vấn đề”

Mẹ Dương choáng lặng đi, lúc sau, giọng bà vẫn chưa hết thảng thốt.

“Hả! Con làm sao? Con… con lãnh cảm à????”

Dương giọng tỉnh như ruồi “Không! Vấn đề của con là hôm nay con mới biết mẹ cực kì, cực kì nhiều… vấn đề mẹ ạ”


Chương 17.2: Em đợi anh đủ tin em để không cần tới lời nói dối


Sau khi cáu nhặng lên chiến đấu với mẹ già, tâm trạng của Dương bỗng nhiên tốt hẳn. Tất nhiên rồi, trước giờ cô lúc nào cũng chiến bại bởi khả năng bắn súng liên thanh của mẹ chứ có bao giờ “Mẹ chỉ biết câm nín nghe tiếng con nói” như hôm nay đâu . Hớp nốt ngụm cà phê cuối cùng, Dương hỉ hả quay lại làm việc. Cô múa ngón trên bàn phím, “kết liễu” lại bài PR đáng giận bằng mấy câu câu khách ỡm ờ.

Ô, hóa ra khi ta cáu kỉnh nhặng xị lên thì cũng được việc ra phết ^.^.

Điện thoại lại reo. Ak Ak. Không lí nào mẹ đã phục hồi được năng lượng và lại quyết tâm đàn áp tiếp. Mà mẹ đã trở lại thì thế nào cũng lợi hại hơn xưa. Thảm rồi. Huhu. Dương cầm điện thoại, mắt ti hí một lúc mới dám nhìn màn hình, rồi chợt ngơ người.

Là Định!!!!

“Em đây”

“Làm gì mà mãi mới nghe máy?”

“Em đang làm con ong chăm chỉ ở tòa soạn…”

Định đột nhiên cười khẽ “Không tin lắm”.

Dương ngẩn ra “Hở, ý anh là sao? Nghĩ em bỏ việc đi lông bông à?

“Ừ. Nếu thật ở tòa soạn thì ló ra cửa sổ đi nào”.

Dương sững ra một lúc, rồi phi thẳng ra cửa sổ, điện thoại vẫn áp chặt vào tai nhìn xuống. Dưới đường, bên vòm cây sưa xanh mướt, có gã mặc sơ mi đen, ngồi chống chân trên xe FX, ngẩng đầu , vẫy tay với cô. Dương nhận ra mình đã bằng tốc độ của ánh sáng, tắt máy tính, vớ túi xách, chạy sang báo sẽ “bùng” với Tân và phi thẳng xuống trước mặt Định. Lòng như rót mật khi anh mỉm cười.

“Anh nhớ là mình vẫn chưa được khao lương”.

Dương trả lời bằng cách ngồi lên sau lưng Định, áp má vào vai anh, cười hớn hở.

Mặc kệ mẹ vừa dọa nạt đe nẹt, mặc kệ là anh đã nói dối cô, mặc kệ anh đã chở người khác… Chỉ cần bây giờ, anh đang ở đây với cô, để cô tựa vào, vậy là tốt lắm rồi.

Mới đầu giờ chiều, một cái giờ rất ẩm ương để … ăn lẩu, nhưng Dương và Định vẫn chui tọt vào một hàng lẩu nhỏ ở đường Văn Cao. Trước nồi lẩu cá kèo bốc khói, Dương vừa xuýt xoa vừa nhấm nháp vị cá thơm mềm, chua chua ngòn ngọt.

Định nhúng một mớ rau màu xanh, thân gầy nhỏ gần giống như rau ngổ vào nồi lẩu, rồi gắp vào bát của Dương. Dương hăm hở ăn vào rồi đờ người, trợn mắt nhìn anh.

“Đắng lắm à?”

Dương trệu trạo nhai một hồi, vì quyết giữ hình tượng nên không dám nhổ ra, cố nuốt cái “ực” đầy ấm ức.

“Anh quá đáng!!!”.

Định cười dịu dàng “Ăn đi. Quen rồi không thấy đắng nữa”.

Không hiểu Định có ẩn ý gì không, Dương mơ hồ nhìn anh thì thấy Định nhúng thêm một gắp rau nữa, ăn ngon lành.

“Anh quen những thứ có vị đắng”

Dương hậm hực “Em thấy những thứ đắng ngắt chẳng có tác dụng gì ngoài việc làm em thích hơn những thứ ngọt ngào”.

Định phì cười, rồi nhìn Dương đăm đăm.

“Ừ. Bởi vì em cũng rất ngọt ngào”.

Oh yeah, Dương chính thức bay lên mây ^.^

Tâm trạng bay bổng theo Dương về đến tận nhà. Định tự nhiên mở cánh cửa nhà cô, đi vào ngồi ở salon, ngồi lim dim mắt. Dương định đi pha chút trà thì bị Định kéo xuống, dúi cả vào lòng anh.

“Không có chuyện gì muốn hỏi anh à?”

Dương ngạc nhiên, cố ngóc đầu dậy để nhìn khuôn mặt anh, nhận ra mắt anh vẫn nhắm. Hôm nay, không có rượu, Định cũng không có vẻ gì là mệt mỏi, mà sao anh lại nhắm mắt nhỉ?

Dương vẫn đang ngẩn ra thì Định túm lọn tóc cô, giật giật nhẹ như nhắc nhở.

“Không muốn hỏi thật à?”

Dương thở dài “Nhiều câu hỏi quá nên em không biết hỏi gì luôn í”

Định vòng tay ôm chặt cô.

“Thế sao không bắt đầu từ việc hỏi anh vì sao nói dối?”

“…”

“ Sáng nay Quân gọi điện, hỏi anh có bị sứt đầu mẻ trán gì không?”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

Polly po-cket