Thầy Nombre gật gù trước cậu nói của chính mình đến mấy lần trước khi tiếp tục.
"Vì vậy, tôi nghĩ, ghi chép lại các thứ là một việc nên làm. Biết đâu, cuốn sách của cậu sẽ có nội dung đầy đủ hơn cuốn sách của tôi (nói đến đây, ông nháy một bên mắt rất điệu nghệ). Một trong những tiểu thuyết được coi là vĩ đại nhất thế kỉ hai mươi mấy cũng bắt đầu từ việc lần lại kí ức tuổi thơ đấy."
Thầy Nombre chậm rãi đứng lên. Trông ông chật vật đến nỗi tưởng chừng lực hấp dẫn dưới chân ông mạnh gấp đôi những nơi khác.
"Đến giờ tôi phải về rồi. Niềm vui nho nhỏ đang đợi tôi."
Đoạn ông chậm chạp bước từng bước ngắn. Con Pooh nhận ra, liền chạy tới, đi theo chủ.
"Chào thầy nhé.", tôi nói.
Thầy Nombre không ngoảnh lại, chỉ giơ tay phải lên chào, chân vẫn bước.
"Chào Pooh nhé!", Yuji nói.
Con Pooh ngoái lại kêu "~?" rồi chạy theo thầy Nombre.
Buổi tối, trước khi đi ngủ, tôi kể cho Yuji nghe chuyện về tinh cầu Lưu Trữ. Tôi kể thêm nhiều chi tiết nhằm tăng thêm tính hiện thực cho tinh cầu này. Bản thân tinh cầu cũng trở nên sống động hơn qua từng câu hỏi của Yuji.
"Tinh cầu này có hình gì ạ?"
Với câu hỏi này, tinh cầu có thêm hình thù cụ thể. Tôi lấy chiếc bút dạ, vẽ phác hình tinh cầu lên mặt sau một tờ quảng cáo rao vặt.
Tinh cầu trông thế này.
"Toàn bộ bề mặt tinh cầu được bao phủ bởi những tòa nhà giống như thư viện."
"Không có núi hay biển gì ạ?"
"Không có. Người ta san núi đi rồi dùng đất đó để lấp sông và biển. Sau khi san phẳng những chỗ mấp mô, họ xây các tòa nhà lên trên đó."
"Sao lại thế ạ?"
"Vì nơi đó đông người lắm. Không được để lãng phí bất cứ khoảnh đất nào."
"Thật ạ?"
"Con nghĩ thử xem. Có bao nhiêu là người ở trong tim bố. Giờ họ không còn ở trên Trái Đất này nữa mà đang sống trên tinh cầu Lưu Trữ."
"Bố có kể rồi."
"Như vậy, nếu cộng cả những người có trong tim mọi người trên Trái Đất thì sẽ có tất cả bao nhiêu người?"
"Ừm. Con không biết." (Động não chút đi chứ, Yuji!)
"Thế này nhé, giả sử trong tim mỗi người có khoảng mười người, như vậy tính ra có hơn sáu mươi tỉ người sống trên tinh cầu Lưu Trữ. (Con số này sẽ nhỏ hơn nếu loại đi những trường hợp trùng lặp, nhưng thật khó để giải thích cho Yuji hiểu được.)
"Sáu mươi tỉ là bao nhiêu ạ?"
"Xem nào, giả như trường của Yuji có khoảng một nghìn học sinh, tính từ lớp Một đến lớp Sáu. Con đã thấy tất cả các bạn học sinh vào giờ tập trung buổi sáng rồi phải không?"
"Rồi ạ."
"Như vậy, sẽ là...đợi bố chút (tôi nhẩm đếm các số không bằng ngón tay), tương đương với khoảng sáu mươi triệu lần như vậy."
"Sáu mươi triệu là bao nhiêu ạ?"
(Một câu hỏi rất đỗi hồn nhiên.)
"Là...xem nào. Cái chai đặt trên nóc ti vi nhà mình đầy ắp đồng xu một yên phải không?"
"Vâng. Con để dành suốt bao lâu rồi."
"Đúng rồi. Trong đấy phải có chừng một nghìn đồng xu, vậy sáu mươi triệu sẽ là khoảng sáu mươi nghìn cái chai giống thế kia."
"Sáu mươi nghìn là bao nhiêu ạ?"
(Một câu hỏi rất hay.)
"Là...sáu mươi nghìn là...à, bố nghĩ ra rồi, bố và Yuji vẫn thường đến thư viện phải không nào?"
"Vâng."
"Có lần bố nghe nói thư viện có sáu mươi nghìn quyển sách."
"Tất cả sách ở thư viện?"
"Ừ."
"Vậy chỗ đấy là sáu mươi nghìn ạ..."
Nằm trong chăn bên cạnh, Yuji ngẫm nghĩ một lúc. Yuji nghĩ rất lâu, tôi tưởng thằng bé đã ngủ rồi, nhưng đột nhiên nó thì thào:
"Takkun ơi?" (Yuji vẫn gọi tên như vậy)
"Ơi?"
"Cho con hỏi thêm câu nữa nhé?"
"Hỏi đi."
"Dạ..." Yuji nói.
"Đầu tiên con hỏi cái gì ấy nhỉ?"
"Đầu tiên á?"
"Vâng."
"Bố quên mất tiêu rồi."
"Ồ?"
"Bố con mình ngủ thôi."
"Vâng."
Một tối khác, với câu hỏi "Tại sao ai đó lại tại ra tinh cầu này?", tinh cầu có thêm lí do để tồn tại.
"Bố đã kể các tòa nhà này giống như thư vện rồi đúng không?"
"Vâng ạ."
"Thực ra, tinh cầu này là một thư viện."
"Thật ạ?"
"Thật chứ. Ai đó, người đã tạo ra tinh cầu này thích đọc sách. Do đó, những người sống ở đây đều viết sách cho người gọi là ai đó ấy. Bố từng kể rằng mọi người ở đây ai cũng suy nghĩ phải không? Cả Aristotle và Newton, họ cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi về những điều phức tạp."
"Và?"
"Ừm, bố đã nói rồi đấy. Chẳng hạn như Newton và Pluto, có những vấn đề mà hồi ở Trái Đất các ông nghĩ mãi không ra, đến khi lên tinh cầu Lưu Trữ, các ông lại nghĩ tiếp. Cứ như vậy suốt hàng trăm năm liền. Chừng nào người Trái Đất còn nghĩ đến họ thì họ còn suy nghĩ."
"Vâng."
"Mỗi khi tìm được câu trả lời, các ông sẽ viết thành sách. Và cuốn sách sẽ được nộp về thư viện của tinh cầu Lưu Trữ."
"Còn sách của mẹ?"
"Mẹ cũng viết sách. Sách của mẹ viết về Yuji và bố."
"Ai đó có đọc sách của mẹ không ạ?"
"Có chứ Ai đó rất thích cuốn sách này. Vì đọc sách mẹ viết sẽ tìm hiểu về tình yêu của con người."
"Thật ạ?"
"Ừ."
"Jim Button viết gì ạ?"
"Bố đoán là viết về đầu máy tầu hỏa."
"Còn cô bé quàng khăn đỏ?"
"Bố nghĩ là về con chó sói."
"Thật không?"
"Thật, Cô bé quàng khăn đỏ viết về cách phân biệt bà ngoại với chó sói. Một loại sách rất có ích."
"Thế à?"
"Có lẽ vậy."
Cuối tuần, hai bố con vào rừng nằm ở ven thị trấn.
Trên chiếc nôi xanh mướt tết bằng lá dẻ, lá sồi và bồ đề, bọn gấu mèo, chồn cùng lũ côn trùng bé xíu đang quay quần đầm ấm bên nhau. Lũ cá vây tia, chép hồng và cá đục sống trong các đầm lầy nằm rải rác trong rừng. Chúng đung đưa hai bên vây rất điệu đà, nhìn vương quốc dưới nước đầy mãn nguyện.
Trong rừng có một lối mòn với vô số nhánh nhỏ đan xen như mê cung. Ngay đầu lối mòn là một xưởng rượu đứng trơ trọi. Xưởng rượu dựng từ gỗ phế phẩm và mái tôn này đang dần trở thành một phần của hu rừng. Cây tầm xuân leo kín bờ tường, tán là của cây sồi lớn sum suê che toàn bộ mái nhà xưởng. Từ xưởng rượu vang ra những âm thanh trầm đục "gư, gư, ga" nghe như tiếng rên rỉ.
Tôi mặc một chiếc quần soóc cotton đã bạc màu và cái áo phông in chữ "KSC" (Viết tắt của Kennedy Space Center tức Trung Tâm Vũ Trụ Kennedy). Đây là cái áo tôi được tặng để chạy bộ. Tuy không thể chạy được như trước nhưng với tốc độ làng nhàng chừng 6 phút/km thì tôi có thể chạy liên tục trong vòng một tiếng. Yuji đạp chiếc xe dành cho trẻ em theo sau tôi. Chiếc xe mới được tháo bỏ bánh phụ nên Yuji đạp còn loạng choạng, chưa vững.
Trên lối mòn phủ đầy là rụng ấy, thỉnh thoảng lại bắt gặp một rễ cây nhô lên khỏi mặt đất hoặc một cành cây gãy chắn ngang đường. Mỗi lần như thế, tôi chỉ cần nhón chân bước qua trong khi Yuji phải xuống xe dắt bộ qua. Thằng bé nói với theo tôi trách móc.
"Takkun, đợi con với. Đừng bỏ con lại chứ."
Tôi giảm tốc độ và đợi thằng bé....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: