Teya Salat



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đợi chờ ký ức - Born


- Vé của anh đây – Cô nói, nhưng rồi sau đó thầm mắng mình là đồ mê trai, thấy trai đẹp thì quên mất hắn chính là hạng người mình ghét nhất.

Anh ta sững lại một chút rồi cầm lấy tấm vé trên tay của cô. Thôi bỏ đi, cho thì cũng cho rồi, không nên hối hận mà mệt lòng, Hải Quỳnh quay lưng định bỏ đi thì…

Một bàn tay ôm chặt lấy eo cô, kéo sát vào lòng mình khiến cô giật mình, cảm nhận được hơi ấm cùng hương thơm trên người của người kia. Còn chưa kịp định thần lại thì đã nghe giọng nói của anh chàng kia.
- Cô ấy chính là bạn gái mới của tôi.

Cô và cô gái kia đều sửng sốt tột độ nhìn về chàng trai kia, miệng Hải Quỳnh há ra như chữ O, mắt cô mở to nhìn cậu không chớp mắt (>0<), nhưng sau năm giây cô cảm nhận được dịch vị từ miệng mình tiết ra vì đang ngắm nhìn trực diện vào gương mặt đẹp trai của anh ta. Xém chút nữa là chảy nước miếng nếu cô không vội vàng ngậm miệng lại. ^^

Không để cho cô và cô gái kia kịp phản ứng gì thêm, anh ta kéo cô đi thẳng vào bên trong rạp, cô cố gắng thoát ra khỏi tay anh ta và nhìn về hai cái ly nước ngọt và hộp bắp rang của mình tiếc rẻ. Nhưng đã bị ánh ta đẩy nhanh vào bên trong.

Vừa vào bên trong, cô bực tức vằn người ra khỏi tay anh ta, hầm hầm nét mặt nhìn anh ta nói:

- Dù anh muốn lợi dụng tôi để thoát khỏi tay bạn gái mình, thì ít nhất cũng để tôi lấy ly nước ngọt và hộp bắp rang đã chứ, tôi mới vừa mua.

Anh ta hìn Hải Quỳnh phá lên cười nghĩ:” Cô gái này không tức vì bị lợi dụng mà lại tức vì bị mất ly nước ngọt và hộp bắp rang”.

- Lát nữa tôi đền lại cho cô. Trả luôn tiền vé cho cô.

- Không cần – Cô đứ khoát từ chối – Chỉ cần đừng để tôi gặp mặt anh thêm nữa là được – Nói rồi cô quay lưng bỏ đi về hàng ghế của mình.

Chàng trai đứng bất động một lát nheo mắt nhìn theo Hải Quỳnh ngẫm nghĩ:” Cô gái này cũng khá thú vị đấy chứ”

Hải Quỳnh vừa đặt mình ngồi xuống thì thấy ghế bên cạnh cũng có người ngồi xuống, theo phản xạ cô quay người nhìn người đó.

- Sao lại là anh? – Cô khó chịu hỏi, cô chẳng muốn gặp một kẻ được trời cho nhan sắc mà lại lấy đi tư cách như anh chút nào.

- Cô nương, hai vé cô mua là ngồi sát bên nhau, tôi không ngồi ở đây thì ngồi ở đâu – Anh ta nhìn cô phân trần vì sợ cô hiểu lầm anh ta theo cô.

- Tôi quên không được sao – Biết mình đã nghĩ sai nhưng cô bướng bĩnh không chịu nhận lỗi ngang ngược nói.

Anh nhìn cô khẽ lắc đầu rồi ngồi xuống xem phim. Anh vừa ngồi xuống thì đèn trong rạp cũng vừa tắt, màn hình bắt đầu giới thiệu về bộ phim. Hải Quỳnh đang ngồi xem nhìn thấy tựa phim:”Quỷ ám”, và những phân đoạn giới thiệu phim thì đứng tim luôn.

Lúc cô mua vé, toàn bộ vé đều bán hết chỉ còn lại hai cái vé này. Tuy không xem được bộ phim mình muốn coi, nhưng đã cất công đến đây rồi thì xem đại phim nào cũng được. Vậy là cô đã mua hai cái vé đó mà không hề chú ý đến tên bộ phim.

Dù sống đến từng tuổi này, dù luôn luôn tin vào khoa học, dù không tin chuyện trên đời này có ma nhưng cuối cùng cô cũng sợ ma (T_T) . Vốn dĩ cô nhát gan từ nhỏ và dĩ nhiên cô ghét nhất trên đời này là phim ma.

Trong rạp hát tối om, chỉ phản chiếu ánh đèn từ màn hình tivi, cô sợ hãi không dám bước ra. Đành ngồi lại chờ cho đến khi đèn sáng.

Nhưng mà dù không dám nhìn màn hình tivi nhưng mà những âm thanh rùng rợn ma quái vang lên từ tivi cũng khiến cô sợ xanh cả mặt. Hải Quỳnh co rút người lại, mà vẫn cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Tần Phong nhìn biểu hiện của cô như vậy thì cười nhạt. Con người thật đáng buồn cười, lại có bản tính tò mò quá đỗi. Rõ ràng là sợ ma, vậy mà cứ thích được nghe kể truyện ma hay đi xem phim ma. Bộ phim ma này cũng chẳng có gì đáng sợ đến thế, chỉ có vài cảnh máu me đầm đìa, vài cảnh con ma lơ lửng, ngoài ra cũng chẳng có gì đáng bàn.

Nhưng Hải Quỳnh thì sợ đến nỗi nghiêng hẳn đầu về phía vai cậu, tay che lấy mặt, nhưng buồn cười nhất là những ngón tay xòe ra để cho đôi mắt hi hí nhìn về màn hình. Tần Phong muốn cười nhưng không nỡ, đành ngồi yên chịu trận. Hải Quỳnh có mái tóc ngắn chưa chấm vai, mái trước rẽ qua hai bên ôm sát gương mặt bầu bĩnh của cô cộng thêm hai cái lúm đồng tiền khá sâu khiến cô trông rất đáng yêu.

- Không đáng sợ đến thế đâu. Cứ ôm lấy tay tôi cho đỡ sợ - Có chút động lòng thuơng cảm, anh bèn đề nghị sau đó nhích tay về phía cô.

Hải Quỳnh chỉ chờ có thế liền ôm chặt cánh tay của Tần Phong, trước đây mỗi lần đi xem phim cô đều ôm chặt tay của anh trai, nó khiến cô an tâm hơn rất nhiều. Tuy anh ta là người lạ nhưng dù sao cũng giảm bớt được phần căng thẳng và lo sợ trong cô.

Cả hai lại tiếp tục xem phim, thỉnh thoảng Tần Phong thấy tay mình bị siết chặt. Xem ra anh giống với mấy anh chàng dẫn bạn gái đi xem phim ma để có cơ hội gần gũi. Mà đúng là vào rạp này toàn là các cặp tình nhân đang co cụm sát vào nhau.

Cuối cùng phim cũng đến hồi kết thúc đèn trong rạp sáng lên, Hải Quỳnh mừng rỡ quay sang Tần Phong cười rạng rỡ, nhưng rồi cô nhận thấy tay mình vẫn còn ôm lấy tay anh, hơi bối rối, cô vội vàng buông tay anh ra. Rồi vơ lấy cái ba lô dưới đất bỏ chạy ra ngoài không quên luôn câu nói “cám ơn”.

Nhưng Tần Phong không vội ra ngoài, cậu sợ Nguyên Thu, cô gái lúc nãy bám theo cậu vẫn còn đợi bên ngoài nên từ từ bước vào tolet. Sau đó đảo thêm mấy vòng ở khu trò chơi điện tử rồi mới ra về, cũng đã gần 9 giờ rưỡi. Tần Phong đoán không thấy cậu, Nguyên Thu đã bỏ đi mất rồi nên tần Phong yên tâm lấy xe ra về. Nhưng mới vừa ra chạy được một đoạn ngắn cậu đã thấy cô gái lúc nãy đang bị hai tên côn đồ bắt nạt. Thấy chết mà không cứu còn gì là đạo học võ, Tần Phong bèn dừng xe lại ngay sát cạnh và chạy đến đánh hai tên kia một trận cho chúng biết mặt đai đen đệ tam đẳng là gì, khiến chúng bỏ chạy, nhưng cô gái đã la lên:

- Đừng để bọn chúng chạy trốn.

Tiếng la của cô gái trong cơn sợ hãi có phần run rẩy khiến câu chữ không rõ ràng. Tần Phong tưởng cô gái bị gì nên quay đầu lại nhìn, hai tên cướp nhân cơ hội này bỏ chạy.

Thấy hai tên cướp bỏ chạy, Hải Quỳnh vội đuổi theo, Tần Phong vội chạy theo kéo cô lại. Anh sợ bọn chúng sẽ kêu đồng bọn đến, cho dù là anh có ba đầu sáu tay cũng không đánh lại bọn chúng. Huống hồ bọn này không chừng có thể sử dụng vũ khí nguy hiểm.

- Buông tôi ra, tôi phải đuổi theo bọn chúng, bọn chúng đã cướp ba lô của tôi rồi, trong đó có tiền và điện thoại của tôi.

- Trong đó có nhiều tiền không? Cô có khoảng bao nhiêu?

Hải Quỳnh đưa tay 4 ngón tay lên.

- 40 triệu – Tần Phong dò hỏi, hải Quỳnh lắc đầu, cô cúi đầu giấu đi gương mặt của mình.

- 4 triệu!

Tiếp tục lắc đầu.

- Đừng nói với tôi là 400 ngàn nha.

- Chỉ có bốn mươi ngàn thôi – Cô lí nhí đáp. Mặt đỏ bừng lên, cô không dám ngẩng đầu lên nhìn Tần Phong. Liều mạng chỉ vì 30 ngàn, nói ra đúng là khiến người ta cười cho thúi mũi. Nhưng mà bốn mươi ngàn đó đủ để cô đi taxi về đến ký túc xá. Bây giờ trong người cô không còn một đồng làm sao đi về cơ chứ.

Vốn dĩ là đi cùng anh trai nên không cần lo lắng đến vấn đề tiền nong. Nhưng cô vẫn đem theo 5 trăm ngàn dằn túi. Nhưng rồi tiền đi taxi đến, tiền mua vé, tiền mua nước ngọt và bắp rang, rồi lúc ra về cô đã lên tầng ăn chút gì chữa cái bụng đói, chỉ chừa đúng 40 ngàn đi taxi về. Biết thế cứ ra về sớm rồi tìm cái gì đó ăn lót dạ cho rồi, thì đâu có lằng nhằng tới giờ này mới ra để bị bọn cướp chặn đường mất của thế này. Hải Quỳnh khẽ gõ vào cái đầu của mình...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây