Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đèn Không Hắt Bóng

- Gần đây Đzyunkô Hanađzyô bị ngất xỉu ngay trên sân khấu. Tôi hy vọng rằng cô sẽ không gặp phải cảnh ấy chứ ?
- Tôi thì không thế đâu, - Cô ca sĩ cười.
- Cô cẩn thận đấy. Chứ không thì.. Cô nên biết rằng đã có một ngôi sao rơi thì sẽ có những ngôi sao khác rơi theo. Không khéo nổ ra cả một nạn dịch tễ. Nhưng tôi nói gì thế này ? Bệnh viêm ruột thừa có bao giờ truyền nhiễm đâu !
- Ôi, đến chết cười ! - Cô gái cười phá lên, rồi dùng một cử chỉ rất kiểu cách, cô ta cầm micrô đưa lên môi.
- Viêm ruột thừa ư ? - Kôbasi lẩm bẩm, lòng hoang mang. Anh không nghe nhầm : người điều khiển vừa rồi nói rất rõ "viêm ruột thừa"... Cô ta đã trả lời : "Ôi, đến chết cười!" - và cả hai đã cười rộ.
"Ra thế đấy.. Như thế có nghĩa là đối với công chúng thì Đzyunkô bị viêm ruột thừa... "
Kôbasi có một linh cảm rất khó chịu. Rõ ràng là khi trả lời điện thoại anh đã nói ra những điều tuyệt nhiên không nên nói một chút nào. Kôbasi tắt máy thu hình và đi xuống phòng các nữ y tá. Cô Kawaai ngồi buồn một mình đang cầm bút chì đỏ vẽ cái gì trên tờ giấy ghi nhiệt độ.
- Takaghi ở đâu ?
- Cô ấy đi thăm qua cái ông già vừa được xe cấp cứu chở vào.
Kôbasi ngồi xuống đi-văng và thẫn thờ nhìn lên bức tường. Cái giá đựng thuốc, cái tủ con đựng dụng cụ.. Những cái ống tiếp huyết thanh...
- Người nhà ông ấy chưa đến à ?
- Bà vợ vừa đến xong.
- Ông ấy có con cái gì không ?
- Hình như không.
- Giấy bảo hiểm ra sao ?
- Ban nãy có điện ở sở cảnh sát gọi đến. Hình như ông ấy được hưởng phụ cấp cho những người nghèo túng. Nhưng cũng chưa rõ lắm.
- Chế độ cứu trợ cho những người sống trong cảnh khốn cùng...
Kôbasi ngán ngẩm. "Bác sĩ trưởng lại tha hồ mà nhăn nhó !"
Anh đứng dậy và bứt rứt đi đi lại lại trong phòng. Mãi bây giờ Akikô mới trở về. Trông thấy Kôbasi, cô ta báo cáo :
- Bệnh nhân bắt đầu ớn lạnh, nhiệt độ ba mươi chín.
Ban nãy Kôbasi phỏng đoán rằng ngất đi là vì trương lực bị giảm. Nhưng bây giờ anh thấy hình như tình hình tuyệt nhiên không đơn giản như vậy.
- Có kêu đau gì không ?
- Không. Nhưng nhịp thở hơi mau.
- Rất lạ...
Kôbasi không hiểu gì hết. Bệnh gì thế nhỉ ?...
- Dù sao cũng phải tiêm thuốc hạ sốt. Mêtilon một ống.
Kôbasi buông một tiếng thở dài nặng trĩu và ngước mắt lên Akikô. Cô đang bưng trên tay một cái chậu tiểu tiện của bệnh viện.
- Của ông ấy à ?
- Không. Của Đzyunkô Hanađzyô.
- Cha chả... Lại còn phải đi đổ bô cho cô ta nữa đấy à ?
Kôbasi thấy chỗi quá. Akikô nâng cái chậu lên, và chất nước vàng vàng ở bên trong chao qua chao lại.
- Mới mổ xong, cô ta đã chạy đi biểu diễn ! Thế thì việc gì bây giờ phải lăng xăng hầu hạ cô ta ?
- Cô ta cần chăm sóc rất cẩn thận. Đã một lần tai biến rồi.
- Đáng lẽ cô ta phải đi được từ lâu rồi.
- Cô ta ngủ suốt ngày.
- Còn cô thì đi đổ bô cho cô ta. Cứ như công chúa ấy !
Akikô giận đỗi trao cái chậu cho cô Tômôkô đang hóng chuyện.
- Đi đổ đi.
Tômôkô ngoan ngoãn gật đầu cầm lấy chậu và ra khỏi phòng.
Khi cánh cửa đã đóng lại sau lưng Tômôkô, Kôbasi hỏi :
- Này, có phải giữ bí mật không ? Chuyện Hanađzyô ấy mà ?
- Dĩ nhiên. Bác sĩ Naôê đã dặn nói với người ngoài là cô ta bị viêm ruột thừa.
- Thế ra vẫn là viêm ruột thừa... - Kôbasi bực tức nhắc lại.
- Có việc gì thế - Akikô chột dạ
- Vừa rồi có một người gọi điện cho tôi...
- Em biết rồi. Người ấy hỏi bác sĩ trực, và em nói cho người ấy biết số điện của anh.
- Hắn nói tên hắn là Murai và hắn là chỗ thân tình của Đzyunkô Hanađzyô.
- Hắn cần hỏi gì ? - Akikô ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Kôbasi.
- Tôi đã nói cho hắn biết sự thật...
- Thật à ?! - Akikô kêu lên.
- Phải. Hắn tự giới thiệu là bạn thân của Đyunkô mà...
- Không phải đâu. Chắc lại là một anh phóng viên nào đấy.
- Tôi làm sao biết được !...
- Có lẽ ta thử hỏi Hanađzyô-san xem sao ?
- Có lẽ thế. Nhưng thôi, khoan đã, - Kôbasi do dự.
- Thế anh không hỏi xem hắn ở đâu, làm gì à ?
- Không. Chỉ có hắn hỏi suốt.
- Nếu đó là một gã phóng viên... Ôi, cớ sự sẽ ra sao !...
- Thế sao, chỉ có ông bầu biết sự thật thôi à ?
- Ông ta, cô thư ký của Hanađzyô và chủ tịch công ty truyền hình. Ngoài ra không còn ai nữa. Có lệnh không cho khách vào thăm cô ta. Chỉ có ông bầu tiếp họ.
- Ra thế...
Kôbasi siết mấy ngón tay mạnh đến nỗi phát đau lên. Anh đã vô tình làm một việc cực kỳ ngu xuẩn.
- Vậy em sẽ hỏi Hanađyô-san ?
- Thôi đừng. Bây giờ chẳng còn ăn thua gì nữa.
- Thế nhỡ họ quen nhau thật thì sao ? Có phải là anh trút được một gánh nặng không!
- Cái đó không liên quan gì đến vấn đề. - Kôbasi đột nhiên nổi khùng. - Vả chăng người thầy thuốc không hề có bổn phận xác minh căn cước và tư cách của những người hỏi thăm sức khỏe của bệnh nhân.
- Nhưng Hanađzyô-san không phải là người thường.
- "Không phải người thường" nghĩa là thế nào ? Làm như thế cái đó có một ý nghĩa gì. - Môi Kôbasi run lên. - "Minh tinh" cơ chứ ! Cô ta cũng là một con người như ông già vừa chở đến hôm nay. Ở cái bệnh viện này người ta quá ưa chuộng những người nổi tiếng !
- Nhưng vị trí của cô ấy...
- Đối với những người chữa bệnh điều đó không có ý nghĩ gì.
- Chẳng lẽ bác sĩ Naôê không dặn anh ?
- Tôi không nhớ.
- Lạ thật. Hôm nay có người phóng viên của tuần báo phụ nữ đến và bác sĩ Naôê có nói với anh ta rằng Hanađzyô bị viêm ruột thừa, sau đó bà y tá trưởng tập hợp chúng em lại cảnh cáo là không được nói hở chuyện này ra.
- Tôi không hề biết chút gì về những việc đó.
Chuông điện thoại trong phòng reo lên, Akikô cầm lấy ống máy. Kôbasi đứng im nhìn ra cửa sổ. Quả thật anh không biết chút gì về cách thuyết minh chính thức của bệnh tình của Hanađzyô, nhưng bây giờ thì đều đó là một niềm an ủi quá yếu ớt.
- Chờ cho một phút, - Akikô lấy tay bịt ống máy, - Họ đến đấy ! Người của báo "Syukan Lady".
- Họ muốn gì ? - Kôbasi chau mày khó chịu.
- Vẫn chuyện ấy. Vẫn chuyện Hanađzyô-san !
- Nói với họ là tôi không có ở đây.
Akikô gật đầu và áp ống máy vào tai.
- Bác sĩ Kôbasi về nhà rồi... Vâng, hoàn toàn bất ngờ... Cái gì ạ ? Không, việc đó tôi không biết.
Sau khi trao đổi với những người ở bên kia đường dây mấy câu vô nghĩ nữa, cô đặt ống máy xuống.
- Cái thằng cha lì lợm !
- Hắn nói gì ?
- Hắn nói : Bác sĩ Kôbasi ắt là có mặt ở đây. Cô phải cho tôi nói chuyện với bác sĩ. Việc này rất quan trọng.
- Ắt phải có mặt ở đây à ? - Kôbasi ngạc nhiên hỏi.
Akikô ngẫm nghĩ.
- Thế còn cái lão Murai ấy, không biết có phải ở tòa bao "Syukan Lady" không ?
- Không có lẽ.
- Họ cứ một mực nói rằng mới cách đây một giờ anh còn ở đây. Họ làm thế nào mà biết được nhỉ ?
- Ừ- ừ...
- Họ lại hỏi đúng "bác sĩ phẫu thuật Kôbasi" kia chứ.
Kôbasi nhớ lại rằng trong khi nói chuyện với Murai mình đã xưng tên ra.
- Chắc chắn đó là một tay phóng viên ! Vì thế hắn mới biết Hanađzyô.
Kôbasi bực mình tặc lưỡi một tiếng rồi đứng dậy.
- Nếu thế thì hắn đểu thật !
- Theo em, phải nói hết với bác sĩ Naôê
Akikô với tay về phía tập danh bạ điện thoại treo phía trên bàn.
- Khoan đã. - Kôbasi hằn học nhìn Akikô. - Không cần gọi. ...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây