Lội đến trước mặt Quỳnh, tránh ánh mắt ngỡ ngàng, thậm chí là hoang mang như đứa bé lạc đường của cô, Đăng một tay nâng cao chiếc ô, một tay khoát về phía toà nhà mà anh vừa đi ra, nói không nhanh không chậm:
- Gần hai giờ rồi, về văn phòng thôi!
Phải mất vài giây, Quỳnh mới tỏ dấu hiệu đã nghe và hiểu. Cô mấp máy môi định nói gì đó rồi lại thôi, vội vàng bước xuống khỏi bậc thềm và vỉa hè, cúi đầu tiến vào dưới tán ô. Chiếc ô nhỏ vốn chỉ đủ che cho một người, Quỳnh không cần liếc sang cũng biết một bên vai Đăng đang bị mưa quất, cô không nghĩ ngợi, thu người lặng lẽ nhích gần anh hơn. Khi vai cô theo đà di chuyển khẽ chạm vào cánh tay anh, Đăng thoáng khựng lại. Anh nghe thấy tiếng mưa lộp bộp trên tán ô, nghe thấy cả tiếng tim mình đập không theo quy luật nào. Anh cố gắng đẩy bật sự ngượng ngùng ra khỏi tầm che của chiếc ô bằng một lời nhận xét về công việc, cụ thể là về bài dịch vừa lên trang. Thật may, người bên cạnh cũng đang thật sự cần tham khảo kinh nghiệm. Những câu hỏi và câu trả lời liên quan đến nhiều kiểu chơi chữ và ẩn dụ trong cả tiếng Anh lẫn tiếng Mỹ còn chưa chấm dứt, hành trình lội nước về văn phòng đã kết thúc.
Hai người bước vào thang máy, cảm xúc khá tự nhiên và nhẹ nhõm có được sau cuộc trao đổi công việc dưới mưa đột nhiên bị không gian quá chật hẹp yên tĩnh nuốt mất. Đăng ho khẽ, nhìn đôi sandal nãy giờ vẫn đung đưa trên tay Quỳnh, giọng không cố ý mà vẫn khàn khàn một cách… cuốn hút:
- Em… ừm… đang đi chân đất.
- Dạ? – Quỳnh nghiêng đầu quay sang, hơi ngơ ngác.
Đăng không nhắc lại câu nói, anh đưa mắt nhìn đôi bàn chân rám nắng với vài vệt da trắng do được quai dép che phủ của cô. Cô dõi theo ánh mắt anh, chợt “á” lên một tiếng, vội vàng thả đôi sandal xuống. Cử chỉ hấp tấp luống cuống và gương mặt đỏ ửng của cô khiến anh buồn cười. Để tránh cho cô thêm xấu hổ, anh cố nén, ngửa đầu nhìn bảng số. Khi thang đến tầng 5, một chuỗi âm thanh khúc khích đột nhiên vang lên. Chủ nhân của chúng không phải Đăng mà là Quỳnh, cô bây giờ mới để ý, chân anh đang xỏ vào đôi dép tổ ong cô đi lúc đầu giờ sáng.
Suốt buổi chiều, những tin tức về đợt mưa ngập gợi nhớ cơn đại hồng thuỷ cuối tháng 10 đầu tháng 11 năm 2008 vẫn tràn ngập trên các trang báo điện tử thu hút sự chú ý của phần lớn độc giả. Tại toà soạn báo Quan Sát, trong phòng làm việc của nhóm tin quốc tế, hai người hiếm hoi không “vắng mặt vì lý do bất khả kháng” chăm chú nhìn bảng số liệu thống kê lượt đọc trên màn hình máy tính, chẳng ai bảo ai, kín đáo thở dài. Chất lượng bài dịch hôm nay rất tốt, có thể nói là không chê vào đâu được, nhiều bài có thông tin hay và ảnh minh hoạ cũng bắt mắt, nhưng số lượng bài giảm mạnh nên tổng lượt đọc vẫn không mấy khả quan.
Quỳnh bấm nút gửi thêm một bài vào chuyên mục chuyện lạ bốn phương. Đây là chuyên mục vô thưởng vô phạt nên chỉ cần tuân theo quy định hậu kiểm, tức là kiểm duyệt sau khi đăng. Trước đây, chuyên mục thường chỉ đăng bài và ảnh do một số cộng tác viên tiếng Trung sưu tầm từ các mạng xã hội hỗn loạn hoặc các web không mấy tên tuổi của Trung Quốc, biên tập viên kiêm nhiệm thì lơ là nên thỉnh thoảng báo cũng bị độc giả mắng vốn vì tung tin vịt. Từ khi cô vào làm, số lượng bài có nguồn gốc từ báo, tạp chí phương Tây tăng lên, tin do cộng tác viên gửi được sàng lọc kỹ càng hơn, chuyên mục cũng trở nên gọn gàng và phần nào đáng tin cậy hơn.
Trong hành lang toà soạn bắt đầu xuất hiện tin đồn rằng sau thời gian thử việc, Quỳnh sẽ được “lên đời” thành người phụ trách chuyên mục. Tuy đây chỉ là một góc nhỏ vô thưởng vô phạt trên trang web đồ sộ của một tờ báo điện tử lớn, việc một nhân viên mà chữ “khá” trên bằng tốt nghiệp còn chưa ráo mực như cô có thể được giao cơ hội quản lý nó cũng khiến không ít người xôn xao. Nghe những lời bàn tán, háo hức có, ghen tị có, mỉa mai cũng có, Quỳnh giữ im lặng, coi như chúng đang nhằm vào ai khác. Trước mắt, tất cả những gì cô muốn là có thể cầm tháng lương thử việc đầu tiên, không bị trừ xu nào, để có thể tự lo cho bản thân và… trả nợ.
Chủ nợ của Quỳnh đang ngồi sau cô, chỉ cách vài bước chân. Bàn anh và bàn cô gần như song song với nhau, nếu muốn nhìn về phía anh, cô bắt buộc phải quay hẳn người lại. Cô không biết anh đang làm gì, nãy giờ trong phòng chỉ có tiếng bàn phím của chính cô. Cô muốn lên tiếng phá vỡ bầu không khí vắng lặng sũng hơi nước của văn phòng ngày mưa, nhưng rồi lại không dám. Đã lâu lắm rồi, cô không còn được mọi người khen vì nhanh mồm nhanh miệng. Sau gần một ngày với nhiều sự kiện không thể coi là bình thường, giờ đây, Quỳnh cảm thấy có một thứ gì đó rất tinh tế, như một sợi tơ mỏng manh nhưng dai dẳng, đang kết nối cô và anh. Cô sợ rằng nếu mình lên tiếng hay cử động, sợ tơ đó sẽ đứt, hoặc sẽ thít chặt vĩnh viễn.
Chỉ còn vài chục giây nữa là hết giờ làm việc, tiếng ồn của mưa đập vào cửa kính và sự im lặng quá mức của người ngồi sau khiến nỗi sợ của Quỳnh vơi đi, cô rụt rè quay lại. Đăng đang chống cả hai tay lên bàn, trán gục vào giữa hai bàn tay đan chéo, tư thế mà các diễn viên nam trong phim truyền hình Hàn Quốc vẫn hay làm sau khi đón nhận những tin tức bi thảm như công ty phá sản hay người yêu bị ung thư.
- Anh chuẩn bị về chưa ạ? – Quỳnh ngập ngừng hỏi, giọng nói không run nhưng vẫn mang vẻ nửa sợ sệt nửa lo âu.
Không có tiếng trả lời. Quỳnh đứng dậy, bước nhẹ đến bên bàn. Đăng đang nhắm nghiền mắt như ngủ. Cô chưa bao giờ thấy anh có vẻ mệt mỏi như vậy. Trong lúc cô còn đang phân vân không biết nên gia tăng âm lượng hay trực tiếp đưa tay lay lay anh, anh ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt hơi lơ mơ thất thần, giọng khàn đến kỳ cục:
- Em về trước đi. Tôi còn mấy bài chưa duyệt xong, chắc ngồi thêm lát nữa.
- Anh không sao chứ? – Quỳnh thấy cách phát âm của mình cứ như người nước ngoài lần đầu học tiếng Việt.
- Không sao, đau đầu chút thôi. – Đăng lắc lắc đầu, với tay di chuột để máy tính thôi chạy screensaver, liếc nhìn đồng hồ trên góc màn hình – Hết giờ rồi, em về đi!
Thấy anh có vẻ linh hoạt hơn, Quỳnh tuy không thật yên tâm nhưng vẫn gật đầu, quay lại bàn thu dọn đồ đạc, chào anh rồi ra khỏi phòng. Cô chậm rãi đi qua hành lang để tới cửa thang máy. Mọi ngày, đầu giờ sáng và cuối giờ chiều luôn là thời gian thang máy bận rộn đến mức quá tải nên Quỳnh thường đi thang bộ, dù sao thì văn phòng cũng chỉ nằm ở tầng 6, lên xuống ngày hai lượt cũng chỉ như là một bài thể dục nhẹ cho đỡ cắn rứt lương tâm vì trót mang thân phận nhân viên công sở lười vận động.
Hôm nay, vì cơn mưa chưa có dấu hiệu chấm dứt, nhiều người vẫn nán lại văn phòng, hoạt động của thang máy nhàn đi trông thấy. Quỳnh thì đã vận động đủ chăm chỉ qua mấy chặng đường ngập nước lúc sáng, cô quyết định nuông chiều hai bắp chân vẫn chưa hết nhức mỏi của mình một chút. Cửa thang vắng tanh, chỉ có hai nhân viên vệ sinh đang vừa lau dọn vừa kể cho nhau về một ông nào ở tầng trên ngấm mưa bị cảm phát sốt. Quỳnh nhón chân đi qua chỗ họ vừa lau, với tay bấm nút gọi thang, những lời buôn chuyện lơ đãng bay tà tà ngang vành tai.
Đăng vơ lấy con chuột bấm nút duyệt cho thứ được gọi là “tin giải trí dịch từ báo Hàn Quốc” đang chình ình trên màn hình. Chỉ có lời dẫn ngắn gọn cùng vài dòng chú thích sơ sài, kéo theo gần chục bức ảnh của một ca sĩ thoạt nhìn không rõ giới tính đang vào vai thứ trong một bộ phim thần tượng, bài viết quá nghèo nàn và nông cạn, nhưng chính vì lý do đó nên nó chẳng có lỗi dịch nào, và anh vừa cho phép nó lên trang. Xét cho cùng, tin tức đó cũng thực sự có tính giải trí, ảnh thì rất đẹp còn phần văn bản đi kèm thì cực kỳ nhạt nhẽo. Người đọc, nếu không phải fan của ca sĩ – diễn viên kia, có thể đem nội dung quá hời hợt dễ dãi của bài báo cũng như toàn bộ những người có liên quan, bao gồm cả người duyệt bài, ra cười cợt một chút. Nhếch môi cười vì suy nghĩ không chút xây dựng nào của mình, anh hơi ngả người ra sau, nhắm mắt lại. Cổ họng càng lúc càng rát và đầu càng lúc càng nhức, giá mà được ngủ một giấc…...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: