Nghe tộc trưởng Bunu nói vậy, Bạch Ưng ngẩng đầu nhìn Tề Mặc. Tề Mặc vẫn chăm chú quan sát khoáng thạch màu xám bạc, hắn đầu gật đầu biểu thị Bạch Ưng hãy đích thân xác nhận. Nhận được sự đồng ý của Tề Mặc, Bạch Ưng đi sang bên cạnh mặc bộ quần áo chống bức xạ.
Nắp thủy tinh mở ra, Bạch Ưng một mình đi vào trong, bắt đầu tiến hành phân tích khoáng thạch. Ở bên ngoài, Tề Mặc và tộc trưởng Bunu đều im lặng, chăm chú theo dõi cử động của Bạch Ưng, chờ đợi Bạch Ưng báo cáo kết quả.
Ly Tâm hoàn toàn mù mờ về nguyên tố quý hiếm. Chứng kiến vẻ mặt nghiêm túc của Tề Mặc, cô bất giác đưa mắt về cục khoáng thạch màu xám bạc ở giữa phòng. Không biết đây là thứ gì, có tác dụng như thế nào mà khiến người đến núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mặt cũng không thay đổi thần sắc như Tề Mặc lại có vẻ căng thẳng đến mức đó. Ly Tâm tò mò tiến lại gần cục đá để nhìn rõ hơn.
Bên trong chụp thủy tinh, Bạch Ưng tập trung tinh thần tiến hành kiểm trắc. Gương mặt anh ta dần dần bộc lộ sự kinh ngạc, khiến Tề Mặc đứng bên ngoài hơi nhíu mày.
"Lão đại, đúng là Tecneti". Bạch Ưng chui ra khỏi nắp thủy tinh, gương mặt vẫn chưa hết vẻ ngạc nhiên. Đây đúng là một sự kiện động trời. Trên đời này tồn tại khoáng thạch chứa tecneti. Đây tuyệt đối là phát hiện có một không hai, là phát hiện to lớn phủ nhận các lý luận về nguyên tố hiện hữu.
Tề Mặc gật đầu rồi quay người về phía tộc trưởng Bunu: "Ngài muốn thế nào?".
Thấy Tề Mặc không vòng vo tam quốc, tộc trưởng Bunu thẳng thắn đưa ra đề nghị: "Tề lão đại, tôi muốn tiến hành một vụ giao dịch với anh".
Tề Mặc hắng giọng: "Ngài muốn bán cho tôi?"
Tộc trưởng Bunu gật đầu rồi lại lắc đầu: "Vừa đúng vừa không. Tôi không ngại nói cho anh biết, cục khoáng thạch này là do thuộc hạ của tôi vô tình lượm về. Nghe nói nơi đó có rất nhiều khoáng thạch tương tự. Anh cũng biết đấy, thứ này tuy quý giá nhưng chẳng có tác dụng đối với tôi. Nếu tôi giữ trong tay, nó trở thành mầm mống gây họa cũng không biết chừng. Ngược lại, nó hữu dụng đối với anh. Đây là một trong những nguyên liệu sản xuất vũ khí hạt nhân. Có nó, sau này anh sẽ không đối thủ trong giới buôn bán vũ khí trên thế giới".
Nói đến đây, tộc trưởng Bunu mỉm cười. Có trong tay nguyên liệu độc nhất vô nhị này, Tề Mặc không những có thể trở thành lão đại thật sự của thế giới ngầm, mà còn là bá chủ bất cứ quốc gia nào cũng phải nể mặt.
Tề Mặc cất giọng trầm trầm: "Ngài muốn bao nhiêu?"
Nghe Tề Mặc nói vậy, tộc trưởng Bunu biết hắn đã đồng ý hợp tác với ông ta. Ông ta tỏ ra bình thản: "Tôi cũng xin nói thẳng, tôi chỉ cung cấp tin tức cho anh, những việc khác tôi không can thiệp. Khẩu vị của tôi không lớn lắm, tôi chỉ lấy hai mươi phần trăm lợi nhuận, còn lại phần anh".
Tề Mặc hắng giọng: "Vụ này rất nguy hiểm".
Tộc trưởng Bunu mỉm cười. Tề Mặc đã đoán ra, ông ta cũng không cần dấu diếm. Ông ta nhìn Tề Mặc chăm chú: "Đúng là rất nguy hiểm. Thuộc hạ của tôi tuy vô tình lượm được nhưng không một ai sống sót. Tôi liên tiếp cử mấy đợt đi, cuối cùng chỉ một người mang nó về cho tôi. Người đó sau khi về đến đây cũng đã lìa đời. Hình như nguyên tố phóng xạ của khoáng thạch đã làm thay đổi năng lượng và cấu tạo cơ thể của thổ dân địa phương, mức độ vượt quá giới hạn của người bình thường. Mấy thuộc hạ xuất sắc nhất của tôi đều bỏ mạng trong vụ này".
Lập Hộ đứng đằng sau lên tiếng: "Tại sao tộc trưởng Bunu lại muốn hợp tác với chúng tôi?"
Tộc trưởng Bunu quay người nhìn Lập Hộ, ông ta nói thản nhiên: "Lẽ nào các anh không cần?"
Thấy phản ứng của tộc trưởng Bunu, Bạch Ưng mở miệng: "Tộc trưởng rất anh minh".
Đúng vậy, bọn họ cần đến thứ đó. Vũ khí hạt nhân không phải loại vũ khí được đặt mua bừa bãi và dễ dàng sản xuất, nhưng nếu nguyên tố biến dị như Tecneti bị người khác phát hiện và sử dụng, hậu quả sẽ rất khó lường.
Nghe câu nói của Bạch Ưng, nụ cười trên môi tộc trưởng Bunu càng rộng hơn: "Không dám". Tộc trưởng Bunu biết, nếu ông ta sử dụng khoáng thạch Tecneti vào mục đích nào đó, chuyện ông ta phát hiện ra thứ quý hiếm này sớm muộn gì cũng bị lộ ra bên ngoài. Dựa vào thế lực của ông ta không chắc đã giữ được khoáng thạch. Dầu mỏ đã khiến khu vực Trung Đông chiến loạn liên miên. Cộng thêm khoáng thạch Tecneti, khu vực này chắc chắn sẽ bị hủy diệt trong nay mai. Vì vậy, tộc trưởng Bunu cần hết sức thận trọng.
Còn nếu bỏ khoáng thạch đó đi thì quá thiệt, một phát hiện lớn như vậy mà bị chôn vùi thì thật đáng tiếc. Cách tốt nhất là bán tin cho một thế lực lớn. Dù sao tiền nhiều tiền ít không thành vấn đề, quan trọng hơn là thiết lập mối quan hệ, chỉ có lợi cho tộc trưởng Bunu chứ không có hại. Trong số những nhà sản xuất vũ khí có máu mặt trên thế giới, Tề Mặc là đối tượng tốt nhất. Hắn có thế lực mạnh, tuy ra tay tàn nhẫn nhưng lại là người có quy tắc và giữ chữ tín. Hắn hoàn toàn là đối tượng có thể hợp tác.
Tề Mặc phất tay ngắt lời mấy người ở bên cạnh. Hắn cất giọng lạnh lùng: "Được, tôi đồng ý".
Tộc trưởng Bunu tươi cười rạng rỡ: "Tốt lắm. Tôi sẽ chỉ địa điểm và..."
"Mau lại đây". Tộc trưởng Bunu còn chưa nói dứt câu, Lập Hộ đột ngột hét lớn. Tiếng hét của anh ta có vẻ rất khẩn trương, khiến tất cả mọi người đều nhìn theo ánh mắt anh ta.
Lúc này, Ly Tâm đang đứng ở nơi gần nắp thủy tinh nhất. Cô vẫn chăm chú quan sát cục khoáng thạch màu xám bạc. Nghe tiếng hét của Lập Hộ, Ly Tâm giật bắn mình. Cô còn chưa kịp định thần, một lực mạnh kéo cô về hướng ngược lại.
"Anh làm gì vậy?". Ly Tâm bị kéo mạnh về đằng sau, cô mất thăng bằng ngồi phịch xuống đất. Ly Tâm nghiến răng nhìn Bạch Ưng, người vừa kéo cô.
Sắc mặt Tề Mặc lạnh lẽo như núi băng ngàn năm trong giây lát. Hắn giơ tay định túm lấy Ly Tâm. Bạch Ưng đứng bên cạnh Ly Tâm thấy vậy lập tức ngăn cản: "Đừng động vào cô ấy".
Ly Tâm chống tay xuống đất đứng dậy. Đám Tề Mặc, Bạch Ưng và Lập Hộ nhìn cô bằng vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt chứa đựng sự lo âu. Ly Tâm bất giác toát mồ hôi lạnh, cô hất cằm hỏi: "Chuyện gì vậy?"
"Mau đóng nắp phòng hộ". Sắc mặt Tộc trưởng Bunu rất khó coi, ông ta ra lệnh cho mấy nhân viên nghiên cứu.
"Kiểm tra đi". Tề Mặc vừa mở miệng vừa đẩy Bạch Ưng, định đi về phía Ly Tâm.
"Không được đâu ạ. Độ phóng xạ của Tecneti mạnh gấp nhiều lần so với lần trước". Bạch Ưng nghiến răng chặn người Tề Mặc, không cho Tề Mặc đi qua. Hoàng Ưng cũng tiến lên đứng trước Tề Mặc, để hắn không thể tiến lại gần Ly Tâm.
Tề Mặc cất giọng đầy nộ khí: "Tránh ra".
"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Bạch Ưng và Hoàng Ưng còn chưa có phản ứng, Ly Tâm lên tiếng hỏi. Cô không làm sai chuyện gì, chỉ đứng ở đó quan sát mà thôi. Vậy thì tại sao mọi người lại đối xử với cô như vậy?
"Cô đã đứng ở khu vực phóng xạ". Lập Hộ nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt căng thẳng. Anh ta nhanh chóng chỉnh lại máy móc, chuẩn bị tiến hành kiểm tra cho Ly Tâm.
Ly Tâm sững sờ. Cô quay đầu nhìn, thấy nắp thủy tinh nhanh chóng được đóng kín. Một nhân viên nghiên cứu của tộc trưởng Bunu vội vàng phân bua: "Là lỗi của chúng tôi, là lỗi của chúng tôi"....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: