Ly Tâm không rời mắt khỏi chiếc hoa tai đá đỏ của cô trên tai Tề Mặc. Chiếc hoa tai không còn vẻ nữ tính và dịu dàng, ngược lại mang đến sự hưng phấn khi nhìn thấy máu đỏ. Đúng vậy, trang sức màu đỏ duy nhất trên người Tề Mặc kết hợp với dáng vẻ lạnh lùng của hắn, không tạo thành phong cách thời trang ôn hòa, mà mang lại cảm giác máu tươi. Chiếc hoa tai càng khiến Tề Mặc trở nên ngông cuồng và lạnh lẽo vô tình hơn.
Ly Tâm lắc đầu bất lực. Vật trang sức của phụ nữ đeo trên người hắn, không những không khiến khí chất của hắn bị suy yếu mà còn tạo ra hiệu quả khác biệt. Ly Tâm bất giác sờ lên chiếc còn lại trên tai cô, đúng là hết nói nổi.
"Sử dụng thế nào?". Tề Mặc sờ vào chiếc hoa tai vừa xuyên qua tai hắn, lên tiếng hỏi Ly Tâm.
"Anh biết nhìn hàng thật đấy". Ly Tâm lẩm bẩm trong miệng. Đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Tề Mặc, Ly Tâm miễn cưỡng tươi cười. Tề Mặc đúng là kẻ cướp không hơn không kém. Cô không những bị cướp đồ, mà còn buộc phải phun ra cách sử dụng, cô quả là người vô dụng.
"Lão đại, tù trưởng Bunu không đồng ý". Ly Tâm vừa định chỉ Tề Mặc cách sử dụng chiếc hoa tai, Hoàng Ưng đột nhiên đi vào bẩm báo.
"Lại là tù trưởng Bunu. Con người này sao phiền phức vậy?" Lập Hộ nãy giờ đứng sau chứng kiến màn kịch hay giữa Tề Mặc và Ly Tâm tỏ thái độ không hài lòng.
"Vâng, rất là phiền phức. Nhưng đường hàng không của ông ta nằm ở vị trí trung tâm. Nếu ông ta không cho qua, chúng ta không dễ giải quyết". Bạch Ưng cau mày giải thích.
Tề Mặc vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng: "Yêu cầu của ông ta?"
Bạch Ưng nói nhỏ: "Ông ta muốn lão đại đích thân đi gặp ông ta".
Tề Mặc nghe vậy bất giác cau mày. Lập Hộ lớn tiếng: "Ghê gớm thật, ông ta muốn bắt chẹt chúng ta".
Bạch Ưng mở miệng: "Ai bảo ông ta có thế lực lớn nhất Trung Đông. Hơn nữa lần này chúng ta cần đến không phận của ông ta. Biết là bị ông ta bắt bí cũng chẳng có cách nào khác"
Hoàng Ưng lắc đầu: "Tôi thấy hình như không phải. Nghe khẩu khí của ông ta có vẻ rất sốt ruột. Khi tôi gọi điện thoại bảo lão đại cần mượn không phận, ông ta giống như trút được gánh nặng. Có điều, ông ta tỏ thái độ khá kiên quyết, nhất định bắt lão đại đi gặp ông ta. Khi nào lão đại đến gặp ông ta, ông ta sẽ lập tức cho phép hàng của chúng ta qua không phận của ông ta".
Tề Mặc nghe xong liền cất giọng lạnh lùng: "Chuẩn bị máy bay".
Hoàng Ưng vâng dạ rồi nhanh chóng đi ra ngoài. Lập Hộ và Bạch Ưng đưa mắt nhìn nhau và lắc đầu. Lần này, bọn họ bị kẻ khác uy hiếp, cũng chỉ vì bọn họ cần đến người đó nên đành chịu. Đợi vụ này giải quyết xong, ai dám uy hiếm Tề Mặc, bọn họ sẽ bắt chúng trả giá, bất kể chúng là thế lực lớn nhất Trung Đông.
Tề Mặc giang tay bế Ly Tâm đi ra ngoài. Ly Tâm liền túm chặt lấy Tề Mặc không ngừng giãy giụa: "Tôi không đi. Lão đại, tôi vẫn đang là bệnh nhân, tôi không đi". Theo hắn đi Đông Nam Á, cô chỉ còn một nửa sinh mạng về đến châu Âu. Theo hắn đi châu Úc một chuyến, cô mất đi hai phần ba tính mạng. Bây giờ mà cùng hắn đi Trung Đông gì đó, chưa chắc cô đã còn mạng lết về, đánh chết cô cũng không đi.
Tề Mặc ôm ngang eo Ly Tâm, cố tránh đụng vào vết thương trên lưng cô. Nghe Ly Tâm nói vậy, hắn liền thả cô xuống và nói lạnh nhạt "Ở lại cũng được". Nói xong, hắn liền đi ra ngoài, như không hề có ý định làm khó cô.
Thấy Tề Mặc dễ dàng bỏ qua cho mình, Ly Tâm còn chưa kịp mừng rỡ, Lập Hộ đi đến tươi cười với cô: "Cô đừng quên, Feiyusi vừa mới bị lão đại giết chết. Ở đây sẽ có xáo trộn lớn đấy".
Ly Tâm sững người: "Ý anh là gì?"
Lập Hộ cười nhếch mép không trả lời. Đi qua Ly Tâm, anh ta quay lại vẫy tay chào tạm biệt rồi theo Tề Mặc ra ngoài.
Chương 65 - Máu kì lạ (I)
Đập vào mắt không phải là căn phòng âm u, cũng không phải cảnh tượng đáng sợ, mà là những cỗ máy không ngừng chuyển động. Trong phòng chỉ có vài người đang chăm chú theo dõi thiết bị ở vị trí trung tâm. Hóa ra đây phòng thí nghiệm dưới lòng đất.
Đám Tề Mặc bất giác cau mày. Phía trước đặt nhiều máy móc như vậy mà chỉ có vài người điều khiển, thêm vào đó là bộ mặt nghiêm túc của tộc trưởng Bunu, xem ra vấn đề không phải đơn giản.
"Khoáng thạch Titan". Bạch Ưng lên tiếng khi nhìn thấy cục khoáng thạch màu xám bạc trong cỗ máy giữa phòng.
Tề Mặc đưa mắt qua tộc trưởng Bunu đứng bên cạnh, hắn cất giọng lạnh lùng: "Tộc trưởng muốn tôi đến đây để xem thứ này?"
Titan là kim loại nhẹ thuộc loại quý hiếm, một trong những nguyên liệu tốt nhất dùng để chế tạo máy bay và tàu bè. Tuy đứng vào hàng ngũ hy hữu nhưng thế giới có không ít nơi tàng trữ đến cả ngàn tấn vạn tấn Titan. Vì vậy, Titan không quý bằng những kim loại hiếm khác. Tề Gia là nhà sản xuất vũ khí nên không lạ gì nguyên liệu sản xuất máy bay chiến đấu hay quân hạm. Bạch Ưng lại là người chuyên phụ trách về phương diện này nên anh ta thoạt nhìn đã nhận ra ngay.
Tộc trưởng Bunu gật đầu: "Đúng là tôi muốn cho các anh xem thứ này. Nhưng nó không phải là khoáng thạch Titan".
Bạch Ưng hơi sững người. Anh ta từ từ tiến lại gần quan sát cục khoáng thạch. Nó có màu xám bạc, nhưng trắng hơn khoáng thạch Titan một chút. Anh ta ngẫm nghĩ một hồi vẫn không đoán ra là thứ gì.
"Đây là kết quả trắc nghiệm. Tề lão đại, anh xem đi". Tộc trưởng Bunu lấy tập tài liệu từ một nhân viên thí nghiệm rồi quay sang đưa cho Tề Mặc.
Tề Mặc đảo mắt qua tập tài liệu, hắn đột ngột lên tiếng: "Tecneti" (PS: Công thức hóa học Tc). Câu nói của Tề Mặc khiến Bạch Ưng lập tức đổi sắc mặt. Lập Hộ và Hoàng Ưng đứng ở đằng sau kinh ngạc liếc nhìn nhau rồi quay đầu nhìn cục khoáng thạch màu xám bạc đặt ở trung tâm căn phòng.
Tộc trưởng Bunu gật đầu: "Đúng vậy. Đây không phải là khoáng thạch Titan mà là Tecneti".
Tề Mặc trầm ngâm đi gần đến chỗ cục khoáng thạch nhìn ngó một hồi, hắn cất giọng lạnh lùng: "Đây không phải là trò đùa đâu".
Tộc trưởng Bunu bước đến bên Tề Mặc, nói chậm rãi từng từ: "Tôi biết đây không phải là trò đùa. Vì vậy tôi mới tìm đến anh. Việc phát hiện ra thứ này sẽ khiến thế giới có thay đổi vô cùng to lớn". Đôi mắt ông ta lóe lên một tia đầy hưng phấn.
Tề Mặc cau mày nhìn cục khoáng thạch trước mặt. Tecneti là kim loại cực kỳ quý hiếm, không có sẵn trong thiên nhiên mà có thể được tinh luyện từ trong lòng khoáng thạch Titan. Tecneti là nguyên tố quan trọng hàng đầu của phản ứng phân hạch hạt nhân, có tác dụng lớn trong lĩnh vực vũ khí hạt nhân. Bởi vì Tecneti chỉ có thể tạo thành từ quá trình tinh luyện nên máy móc và kỹ thuật đòi hỏi yêu cầu rất cao, không có công nghệ nhất định không thể tinh luyện ra Tecneti nguyên chất.
Vậy mà cục khoáng thạch màu xám bạc trước mặt trực tiếp chứa nguyên tố Tecneti. Điều này khiến đám Tề Mặc vô cùng không khỏi sững sờ. Nếu Tecneti thực sự tồn tại trong thiên nhiên, Tề Mặc có thể dự đoán thế giới sẽ thay đổi như thế nào một khi nó được khai thác.
Thấy Tề Mặc không lên tiếng, tộc trưởng Bunu quay đầu nói với Bạch Ưng: "Tôi biết anh là chuyên gia trong lĩnh vực này. Ở đây tôi còn khoáng thạch nguyên dạng chưa từng động đến, anh có thể đích thân đi kiểm tra". Nói xong, ông ta chỉ tay về một cục khoáng thạch bị đậy kín ở giữa phòng....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: