Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đạo tình - Chu Ngọc


"Chuẩn bị". Hồng Ưng nói ngắn gọn, tay đặt lên nút bấm: "Bắn". Đồng thời, Lập Hộ phát lệnh: "Lượt thứ hai". Tất cả quân hạm và tàu ngầm lập tức nhả đạn về vòng vây phía trước.

"Bùng", người ở trên tàu của Tề Mặc không nghe tiếng đạn nổ mà chỉ thấy trên vùng biển ở xa xa đột nhiên xuất hoa băng bắn tung tóe lên trời, cột nước dâng cao như thác lũ.

Tú Thủy mở to mắt, Ngô Sâm vội nắm lấy tay cô, đây là lần đầu tiên họ được chứng kiến cảnh tượng này. Tiêu Vân ở bên cạnh không biết do quá hoảng sợ hay hưng phấn mà há hốc miệng không nói lên lời.

Cột nước cực lớn che tầm mắt của tất cả mọi người, Tề Mặc lạnh lùng theo dõi cảnh tượng phía trước, tay hắn vô ý thức xoa đầu Ly Tâm, đôi mắt hắn sâu hun hút như không thấy đáy, không biết hắn đang nghĩ gì vào lúc này.

Ầm, cột nước vẫn còn chưa rơi xuống, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, lửa bốc đầy trời. Nước vừa lửa tạo thành một cảnh tượng độc đáo và thần bí vô cùng.

Những chiếc quân hạm của đối phương lúc này biến thành biển lửa, mảnh vỡ bay tung tóe khắp bốn phương rồi rơi xuống biển, bị đại dương nuốt chửng.

Tề Mặc thấy vậy hơi nhíu mày, tiếng Hồng Ưng vọng đến: "Lão đại, toàn bộ mục tiêu đã được giải quyết, nhưng nên đề phòng cẩn thận".

Lập Hộ tán thành: "Dễ dàng quá, đây không phải là tác phong của Lam Bang".

Tề Mặc gật đầu: "Hết sức chú ý, đảm bảo tốc độ".

"Vâng ạ". Hồng Ưng, Hoàng Ưng và Lập Hộ đồng thanh trả lời.

Tuấn Kỷ thấy vậy cũng lên tiếng: "Nên cẩn thận thì hơn".

Tề Mặc, Lam Bang và Phương gia là người thế nào, tất cả đều biết rõ về đối phương, chỉ có chút hành động này thì quá coi thường Tề Mặc. Tề Mặc và Lam Bang là đối thủ nhiều năm nay, cuộc tấn công ở mức độ này chỉ đủ để tấn công Tuấn Kỷ, đối với Tề Mặc thì chẳng là gì cả. Đây thật sự không phải phong cách của Lam Bang, thế có nghĩa đây mới chỉ là món khai vị?

Bảy con tàu vừa ở trên và dưới mặt biển lao nhanh về phía trước, để lại đằng sau lưng những đốm lửa và mảnh vỡ từ những con tàu của Lam Bang vừa bị nổ tung.

Nghe cuộc nói chuyện của mấy người đàn ông, Ly Tâm nhỏm dậy từ trong lòng Tề Mặc. Nhìn mặt biển phẳng lặng ở phía trước, Ly Tâm nhớ đến lần trước cô suýt bỏ mạng trên biển, lần này sao có thể dễ dàng như vậy. Màn hình hiển thị đột nhiên nhấp nháy, chứng tỏ tín hiệu đang có người xâm nhập. Ly Tâm nói "để tôi" rồi ngồi thẳng người trên đùi Tề Mặc nhanh chóng thao tác bàn phím.

"Đối phương yêu cầu nói chuyện". Ly Tâm quay lại nhìn Tề Mặc, đối phương chỉ xâm nhập để nói chuyện chứ không tấn công vào hệ thống.

Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Nối máy".

Ly Tâm lại gõ tạch tạch trên bàn phím, vài giây sau màn hình hiển thị nháy một cái rồi hiện ra một bóng hình, một người đàn ông trông rất quyến rũ, nhưng gương mặt anh ta không thể gọi là đẹp trai mà vô cùng kiều diễm yêu mị. Anh ta ngồi trên ghế sofa, ngón tay xoay xoay ly rượu vang. Anh ta nở nụ cười mê hoặc rồi hướng về Tề Mặc: "Có thích món quà tôi tặng anh không?"



Chương 96 - Xoáy nước dưới đáy biển



Nhìn lên màn hình, Ly Tâm hơi nhíu mày, đây chẳng phải là người đàn ông yêu mị ngồi trên xe ô tô của Feiyusi, mẹ Jiaowen ở Italy hay sao?

Tề Mặc ôm Ly Tâm tựa người vào thành ghế thuyền trưởng, hắn lạnh lùng nhìn người đàn ông trên màn hình và cất giọng trầm trầm: "Anh nghĩ sao?"

Người đàn ông yêu mị nhếch mép cười, thể hiện tâm trạng rất vui vẻ, gương mặt anh ta toát ra vẻ phong tình vạn chủng hiếm gặp. Anh ta lắc lắc ly rượu vang trong tay rồi ngẩng lên nhìn Tề Mặc: "Tôi quên mất đối thủ của tôi là Tề lão đại. Món quà đơn giản này làm sao có thể khiến anh vừa mắt, hahaha". Vừa nói anh ta vừa dựa ra phía sau một cách nhàn nhã, cứ như mấy con tàu vừa bị phá hủy chỉ là món đồ chơi đối với anh ta.

Tề Mặc vẫn dõi theo người đàn ông yêu mị, sắc mặt hắn không hề thay đổi, tay hắn vuốt nhẹ tóc Ly Tâm, ánh mắt hắn lạnh lùng chứa đựng sự bá đạo và uy nghiêm tuyệt đối.

Người đàn ông yêu mị dường như cũng lường trước Tề Mặc không rỗi hơi nói chuyện phiếm với anh ta, anh ta đưa mắt sang Tuấn Kỷ ở bên cạnh: "Đại công tử của Phương gia cũng có mặt, tôi đang tự hỏi không hiểu tại sao Phương công tử dám hống hách xâm nhập vào hải phận này, hóa ra là tìm Tề lão đại làm chỗ dựa. Tôi không ngờ công tử lại kiêng dè tôi như vậy". Vừa nói anh ta vừa cười lớn, giống như việc hai nhà Tề Phương hợp tác đối phó anh ta càng làm tăng giá trị của anh ta.

Tuấn Kỷ hơi nhíu mày, nhưng lập tức nở nụ cười tao nhã: "Tôi còn tưởng là ai, hóa ra là Lam lão đại của Lam Bang. Lam lão đại, hiếm khi thấy anh nhàn rỗi như vậy".

Ánh mắt người đàn ông yêu mị lóe lên một tia sắc bén, anh ta đột nhiên thu lại nụ cười mê hồn và lạnh lùng nhìn Tuấn Kỷ: "Người bạn nhỏ, tôi rất không vui khi nghe những lời này của cậu, cậu tưởng chút thực lực của cậu có thể làm gì tôi sao? Đúng là không biết tự lượng sức mình. Lúc tôi tung hoành tứ hải, không biết cậu còn đang ở nơi nào, đừng đánh giá bản thân cao quá, cậu và tôi không ở cùng một tầng lớp đâu".

Anh ta nói dứt câu, ánh mắt thâm hiểm trong giây lát chuyển thành ánh mắt cuốn hút làm lay động lòng người, anh ta nở nụ cười cao quý với Tuấn Kỷ: "Có điều tôi thích những người có bản lĩnh. Sau này nếu không còn con đường nào khác thì hoan nghênh cậu đến tìm tôi". Một câu nói đủ chứng tỏ anh ta không coi Tuấn Kỷ ra gì.

Tuấn Kỷ cũng không tỏ ra tức giận, anh ta vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt trên môi: "Được thôi, con người tôi không có sở trường gì, nhưng một chút lòng độ lượng cũng không phải không có. Nếu một ngày nào đó Lam lão đại rơi vào bước đường cùng, tôi cũng hoan nghênh Lam lão đại đến tìm Phương gia chúng tôi".

Người đàn ông yêu mị liền bật cười ha hả, tiếng cười của anh ta chứa đựng sự hách dịch và ngông cuồng khó diễn tả. Ly Tâm phát hiện khí chất của anh ta không khác Tề Mặc là bao, đều cao ngạo và bá đạo như nhau. Chỉ là Tề Mặc có vẻ lạnh lùng hơn, còn người đàn ông này tà khí hơn.

Người đàn ông trên màn hình nở nụ cười khinh miệt: "Đúng là trẻ con có khác".

"Đủ rồi". Ngữ điệu lạnh lùng của Tề Mặc cắt ngang tiếng cười của người đàn ông yêu mị. Tề Mặc cất giọng trầm trầm: "Lam Tư, tôi không rảnh nói mấy chuyện vớ vẩn với anh, không còn lời nào nữa thì biến đi".

Người đàn ông tên Lam Tư thu lại tiếng cười. Anh ta đổi tư thế, nhếch mép cười với Tề Mặc, nụ cười của anh ta vẫn mê hồn như lúc thường nhưng chứa mùi máu tanh nồng nặc: "Đúng là chẳng có phép lịch sự gì cả". Từ người anh ta toát ra sự trầm ổn đặc biệt, anh ta và Tề Mặc giống như một âm một dương, không ai kém ai.

Ly Tâm không rời mắt khỏi người đàn ông trên màn hình, cô phát hiện thấy anh ta thay đổi thái độ nhanh như tên bắn. Nhưng từ anh ta tỏa ra khí chất uy nghiêm, tạo áp lực vô hình cho người đối diện. Có điều Ly Tâm đến Tề lão đại cũng không sợ, nói chi là lão đại của Lam Bang. Tuy nhiên cô cảm thấy hứng thú khi nghe câu "trong lúc anh ta tung hoành tứ hải không biết Tuấn Kỷ đang ở đâu". Tên Lam Tư này không biết bao nhiêu tuổi, nhìn bề ngoài cũng chỉ tầm ba mươi tuổi, vậy mà khẩu khí còn cao hơn trời.

Thấy Ly Tâm ngồi trên đùi Tề Mặc, Lam Tư đưa mắt đánh giá cô từ đầu đến chân, anh ta nở nụ cười tao nhã: "Ly Tâm, chúng ta lại gặp nhau rồi"....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0016 giây