WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhTrăng Lạnh xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đạo tình - Chu Ngọc


Tú Thủy nói một hơi dài, Ngô Sâm nghe xong gật đầu tán thành, anh ta là bạn thân của Tuấn Kỷ, tất nhiên cũng muốn tốt cho Tuấn Kỷ như Tú Thủy muốn tốt cho Ly Tâm. Nhưng có một số chuyện không thể ép buộc, một số thứ không kịp thời nắm bắt, cơ hội sẽ mãi mãi rời khỏi anh.

Ở khoang sau, Ly Tâm nằm trên giường nghĩ đến những lời nói của Tú Thủy, cô cảm giác đầu óc mình hỗn loạn. Cô không thể ngờ giữa cô và Tề Mặc tồn tại một chữ "thích". Cô thích Tề Mặc ư, làm sao có thể? Chẳng phải cô luôn coi Tề Mặc là lão đại của cô? Lẽ nào "thích" xuất phát từ việc Tề Mặc ôm ôm ấp ấp cô hàng ngày?

Nhưng khi rơi vào tay đám thổ dân biến dị ở châu Phi, người đầu tiên cô nghĩ đến là Tề Mặc. Ở trong Kim tự tháp, chứng kiến cảnh Tề Mặc bất lực, cô cũng vì Tề Mặc mới lo lắng và đau lòng. Lúc ở Hongkong không ngủ được, là vì thiếu Tề Mặc ở bên cạnh. Mỗi khi gặp khó khăn cô đều muốn dựa dẫm vào Tề Mặc, lẽ nào đúng như Tú Thủy nói, không phải là cô không thích, mà tình cảm của cô đã vào tận cốt tủy, trở thành một thói quen, thói quen có lúc rất đáng sợ, đáng sợ đến mức muôn đời muôn kiếp không trở lại được.

Đây là lần đầu tiên có người phân tích với cô một cách triệt để như vậy, lẽ nào đây chính là "thích" hay sao? Ly Tâm nằm úp mặt xuống giường, một vấn đề từ trước đến nay cô chưa bao giờ nghĩ đến, bây giờ phơi bày ra trước mặt cô, khiến cô chỉ có thể đối diện mà không còn đường trốn chạy.

"Em đang làm gì vậy?" Tề Mặc vừa vào phòng, bắt gặp Ly Tâm lăn đi lộn lại trên giường, hắn liền sải bước rộng tới bên giường ôm Ly Tâm vào lòng và lên tiếng hỏi: "Em thấy khó chịu?"

Ly Tâm liền nhìn vào đôi mắt của Tề Mặc, đôi mắt đó vẫn lạnh lùng như lần đầu tiên gặp cô, không một chút thay đổi. Ly Tâm bần thần một lát rồi đột ngột mở miệng: "Lão đại, anh có thích tôi không?"

Lông mày của Tề Mặc hơi cau lại, thấy vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Ly Tâm, hắn lạnh lùng trả lời: "Từ đó không tồn tại trong thế giới của tôi". Nói xong, hắn liền bế Ly Tâm đi ra ngoài.

Sắc mặt Tề Mặc không một chút xao động, Ly Tâm bất giác gõ gõ đầu, xem ra Tề Mặc không thích cô, tuy nhiên cô nghĩ chưa chắc Tề Mặc đã hiểu từ này là gì. Cô tựa đầu vào ngực Tề Mặc, tâm trạng khó chịu vì những câu nói của Tú Thủy từ từ biến mất. Tề Mặc nói cô có khí chất khiến hắn bình ổn tinh thần, bây giờ cô cũng cảm thấy hắn có khí chất giúp cô bình tĩnh.

Sau khi tĩnh tâm, Ly Tâm lặng lẽ nghe tiếng tim đập trong lồng ngực Tề Mặc và cảm nhận vòng tay ấm áp của hắn, đôi cánh tay hắn có thể khiến cô toàn tâm toàn ý phó thác. Lẽ nào cô thật sự thích Tề Mặc? Không phải vì là thuộc hạ của hắn nên mới đồng ý cả đời theo hắn mà vì cô thích hắn nên muốn ở bên cạnh hắn?

"Ly Tâm, cô đã đỡ hơn chút nào chưa?" Vào đến phòng thuyền trưởng, Tuấn Kỷ mỉm cười hỏi thăm.

Tề Mặc ôm Ly Tâm ngồi xuống vị trí thuyền trưởng, cô gật đầu với Tuấn Kỷ: "Tôi ổn rồi". Nói xong cô rúc đầu vào lòng Tề Mặc như con mèo nhỏ. Ly Tâm đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy bốn bề là đại dương bao la khiến cô cảm thấy không mấy dễ chịu.

Tề Mặc siết chặt vòng tay ôm Ly Tâm rồi lên tiếng: "Hoàng Ưng!"

"Lão đại, ở góc năm mươi độ Tây Bắc có ba chiếc tàu ngầm đang lao về phía chúng ta". Trên một chiếc quân hạm tuần tra và do thám khác, Hoàng Ưng nhanh chóng báo cáo qua hệ thống liên lạc.

Tề Mặc gật đầu: "Lập Hộ".

Lập Hộ lập tức xuất hiện trên màn hình hiển thị: "Trong phạm vi chúng tôi có thể dò tìm, có sáu chiếc quân hạm đang tiến về phía chúng ta".

Ánh mắt Tề Mặc xẹt qua một tia vô cùng lạnh lẽo, khóe miệng hắn nhếch lên: "Đã bỏ vốn liếng ra rồi, không tồi, các chú hãy chú ý, tôi không muốn nhìn thấy bất cứ một con tàu nào quay về".

"Vâng ạ". Hoàng Ưng và Lập Hộ đồng thanh đáp, sau đó bọn họ truyền đạt một loạt mệnh lệnh. Bảy con tàu không lớn lắm thuộc nhóm của Tề Mặc tản ra trong chốc lát. Tuy nhiên, những con tàu này vẫn đảm bảo cự ly tuyệt đối, vừa có thể bảo vệ vừa có thể hỗ trợ nhau.

Tiêu Vân và Ngô Sâm không hiểu, chỉ có Tuấn Kỷ hiểu hành động vừa rồi của Tề Gia. Mấy con tàu giãn khoảng cách để có thể bảo vệ nhau, đồng thời nếu một con tàu bị bắn trúng thì vụ nổ và mảnh vụn không ảnh hưởng đến những con tàu khác. Đây là sự tính toán cẩn mật, một phản ứng nhanh như tia chớp và sự phối hợp vô cùng ăn ý.

Nghe những lời này Ly Tâm bất giác ngẩng lên nhìn cằm Tề Mặc, chiếc cằm nhọn cương nghị của hắn cũng thể hiện sự bá đạo không ai sánh bằng. Tề Mặc phát hiện ra dấu vết của kẻ địch nên mới đi tìm cô, không để cô bị lôi đi như lần trước. Ly Tâm toát mồ hôi lạnh, úp mặt vào ngực Tề Mặc.

Tuấn Kỷ đứng bên cạnh lên tiếng: "Tôi cần làm gì?". Anh ta biết bây giờ không phải là lúc lấy lòng Ly Tâm.

Tề Mặc nói lạnh lùng: "Phương công tử hãy ngồi ở đây".

Tuấn Kỷ hơi nhíu mày nhưng không lên tiếng. Ly Tâm nói chen ngang: "Anh có kinh nghiệm đối phó tình huống này?"

Tuấn Kỷ quay sang nhìn Ly Tâm: "Trên mặt đất chúng tôi từng đụng độ, nhưng trên biển thì chưa bao giờ". Phương gia cũng dính dáng một chút đến buôn bán vũ khí nên đối với việc giao đấu trên mặt đất anh ta không mấy xa lạ. Có điều anh ta chưa từng trải qua cuộc đụng độ quy mô lớn trên biển.

Ly Tâm cất giọng lãnh đạm: "Người của chúng tôi được huấn luyện kỹ càng, các anh chỉ cần ngồi xem là được". Người ngoài không thể biết người của Tề Gia ăn ý đến mức nào, nếu không thể giúp đỡ thì tốt nhất đừng nhúng tay vào.

Ly Tâm nói xong lại úp mặt vào ngực Tề Mặc, Tuấn Kỷ liền ngồi ở bên cạnh. Anh ta không rành về hải chiến, muốn nhúng tay cũng chẳng nhúng nổi.

"Lão đại, xuất hiện sự gây nhiễu tín hiệu". Hồng Ưng báo cáo từ trong một con tàu ngầm trên chiếc quân hạm của Tề Mặc.

Tề Mặc cũng đã nhìn thấy sự gây nhiễu trên rada, hắn hừ một tiếng lạnh lùng.

"Lão đại, chúng ta bị bao vây rồi". Hoàng Ưng gửi đến hình ảnh sáu chiếc quân hạm và ba chiếc tàu ngầm của Lam Bang đã quây thành vòng tròn xung quanh bảy chiếc quân hạm của Tề Mặc.

Đám Tú Thủy ngồi ở đằng sau căng thẳng đến mức nhấp nhổm không yên, Tuấn Kỷ liền xua tay ra hiệu bọn họ im lặng. Sắc mặt Tề Mặc vẫn không thay đổi, xem ra tình huống chưa phải đáng sợ lắm.

"Còn mười giây nữa là lọt vào tầm bắn". Mắt Lập Hộ lóe lên một tia sáng, khóe miệng nhếch thành nụ cười lạnh lùng. Màn hình đã hiện lên quân hạm của đối phương, kém xa so với quân hạm của bọn họ.

Tề Mặc ừm một tiếng, đưa tay ôm chặt Ly Tâm ở trong lòng, Ly Tâm đột nhiên bị ép chặt đến mức không thở nổi. Thấy cô hơi giãy giụa, Tề Mặc lên tiếng: "Sẽ lắc lư đó".

Người say sóng sợ nhất tàu bị lắc lư, Ly Tâm nghe nói liền bất động, cô nắm chặt vạt áo Tề Mặc. Đôi cánh tay đang ôm cô khiến cô cảm thấy dễ chịu.

"Đồ ngu xuẩn, chưa đến khoảng cách cho phép đã bắn rồi". Hoàng Ưng cất giọng lạnh lùng, màn hình hiển thị hơi rung nhẹ, đối phương bắt đầu nhả đản về phía tàu của Tề Mặc....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0013 giây

XtGem Forum catalog