Ly Tâm cất giọng lạnh lùng: "Nếu đổi lại là tôi, e rằng tôi sẽ trả lại bọn họ gấp mười lần".
Khúc Vi ngẩng đầu trầm mặc một hồi, rồi cúi đầu lên tiếng: "Mười lần? Cô còn mềm lòng hơn Tiểu Mặc. Lúc đó tôi luôn dẫn theo Tiểu Mặc, tôi không cho phép nó một mình ở bên cạnh chị gái tôi. Không ngờ một ngày trước thềm năm mới, khi tôi và Tiểu Mặc đi mua thuốc cho chị gái tôi trở về nhà, tôi nghe thấy bố tôi nói chuyện với chị ấy. Đó là lần đầu tiên tôi nghe chữ "chết" từ miệng bố tôi, bố tôi nói "sống làm gì, chi bằng chết đi cho rồi". Câu nói này cả đời tôi không thể nào quên, đó là lời một người bố nói với con gái của mình.
Câu nói rất tuyệt tình, rất lạnh lùng, bố tôi còn nói điều gì tôi không nhớ nữa. Tôi chỉ nhớ khi tôi bế Tiểu Mặc đi vào, chị gái tôi vừa khóc lại vừa cười, ánh mắt chị ấy nhìn Tiểu Mặc rất dịu dàng và hối lỗi. Chị kêu gào "nếu mẹ đi rồi thì con phải làm sao?".
Cháu biết Tiểu Mặc trả lời thế nào không? Nó chậm rãi nói từng từ một, ngữ điệu vô cùng lạnh lẽo: "Con sẽ sống tử tế. Hôm nay bọn họ nợ chúng ta, sau này con sẽ bắt bọn họ trả lại gấp trăm lần nghìn lần, con sẽ không để Khúc Gia chừa một mống nào".
Tôi và chị tôi đều sững sờ, sau khi định thần lại, chị tôi nói với Tiểu Mặc: "Không, bọn họ là người thân của con, con có thể đối phó bọn họ, nhưng tuyệt đối không thể sát hại bọn họ. Hãy hứa với mẹ, con sẽ không làm như vậy". Tiểu Mặc trầm mặc hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu".
Khúc Vi thở một hơi dài, ổn định lại tinh thần rồi nói tiếp với Ly Tâm: "Ký ức của năm đó sâu đến mức tôi không quên một từ một chữ. Đây chính là nguyên nhân khiến Tiểu Mặc căm ghét phụ nữ và hận đến mức chỉ muốn giết chết hết người của Khúc Gia nhưng buộc phải đè nén".
Đến lúc này, gương mặt Ly Tâm đầy sự phẫn nộ, cô nghiến răng: "Thảo nào anh ấy căm hận Khúc Gia đến vậy, thảo nào nhắc đến Khúc Gia, tâm trạng anh ấy tồi tệ như vậy. Bị tổn thương càng lớn thì nỗi hận càng sâu, tại sao trước đây tôi không nghĩ tới điều này?". Ly Tâm quên mất không phải cô không nghĩ tới mà cô hoàn toàn không bận tâm. Tác phong xưa nay của cô là không bao giờ để ý đến những chuyện không liên quan đến bản thân.
Khúc Vi gật đầu: "Tính cách bạo ngược và tàn nhẫn của Tiểu Mặc bắt đầu từ năm nó ba tuổi. Chị gái tôi bắt Tiểu Mặc nhận lời, là vì không muốn nó trở nên quá vô tình, một người vô tình không chỉ gây tổn thương cho kẻ khác mà còn khiến bản thân bị thương tổn. Chị gái tôi rất thông minh, đến bây giờ tôi mới hiểu dụng ý của chị ấy. Chỉ có điều, Tiểu Mặc đã trở thành người hoàn toàn khác, không còn là đứa trẻ đáng yêu năm nào".
Ly Tâm gõ tay xuống bàn, trong lòng cô xuất hiện một nỗi buồn bực vô cớ, khiến cô bây giờ chỉ muốn đánh một ai đó để giải tỏa. Ly Tâm biết quá trình ngồi lên vị trí cao nhất của một lão đại hắc đạo chắc chắn không thuận buồm xuôi gió, có thể suy đoán Tề Mặc trong quá khứ cũng không dễ dàng. Nhưng tận tai nghe thấy những chuyện này, Ly Tâm cảm thấy rất chua xót, rất buồn phiền, rất khó chịu.
Im lặng một lúc, Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Khúc Vi: "Sau đó tại sao Tề Mặc lại ở Tề Gia? Làm thế nào để có ngày hôm nay?". Ly Tâm hỏi câu này hoàn toàn không phải là sự hiếu kỳ mà xuất phát từ một sự thay đổi lớn trong nội tâm cô.
Bắt gặp tia phức tạp từ đáy mắt Ly Tâm, Khúc Vi nở nụ cười dịu dàng: "Sau khi chị tôi chết, bố tôi ra lệnh trả Tiểu Mặc về Tề Gia. Nó là người của Tề Gia, không phải là người Khúc Gia nên không có lý do ở lại Khúc Gia. Tôi thân cô thế cô không thể đấu lại bọn họ. Đợi đến khi tôi tới Tề Gia, Tiểu Mặc đã bị ném ở trước cổng Tề Gia.
Tiểu Mặc đứng ở đó suốt một ngày một đêm, nhưng nó không do dự từ chối theo tôi đi về. Nó nói nó nắm vận mệnh của mình ở trong tay. Lúc đó tôi mới phát hiện, trong người Tiểu Mặc quả nhiên lưu chảy dòng máu của Tề Gia, dòng máu của một gia tộc máu lạnh ngông cuồng, số mệnh đã định kiếp này nó không đi theo con đường bình thường.
Tôi cùng Tiểu Mặc đứng ở trước cổng Tề Gia thêm một ngày nữa. Cuối cùng, cánh cổng lớn của Tề Gia cũng mở ra, bố Tiểu Mặc đưa nó vào bên trong. Đợi đến khi tôi nhận được tin Tiểu Mặc, nó đã trở thành lão đại Tề Gia, đã là nhân vật tung hoành hắc đạo rồi.
Tôi còn nhớ rõ năm đó nó mới 19 tuổi, nó giết sạch toàn bộ những người nắm quyền hành ở Tề Gia, nó dẫm đạp lên máu tươi để leo lên vị trí cao nhất, trở thành nhân vật truyền kỳ trong giới hắc đạo, đưa Tề Gia đến ngày hôm nay. Tiểu Mặc tàn nhẫn đến mức không ai dám gây chuyện với nó". Khúc Vi than vắn thở dài, không biết là tán thưởng năng lực của Tề Mặc hay phê bình thủ đoạn tàn bạo của hắn.
Thấy Khúc Vi dừng lại, Ly Tâm liền truy hỏi: "Sau đó thì sao?"
Khúc Vi cười gượng: "Tôi không có tin tức của Tiểu Mặc kể từ khi nó đặt chân vào Tề Gia, do đó tôi làm sao biết được nó trải qua những năm tháng như thế nào mới có ngày hôm nay. Bây giờ, tôi còn không gần gũi nó bằng cháu".
Nghe Khúc Vi nói vậy, Ly Tâm liền gật đầu. Có lẽ chỉ Jiaowen mới nắm rõ Tề Mặc làm thế nào để leo lên vị trí lão đại Tề Gia, đám Hồng Ưng cũng chưa chắc đã biết.
Thấy Ly Tâm không lên tiếng, Khúc Vi cất giọng dịu dàng: "Tiểu Ly Tâm, từ nhỏ đến lớn Tiểu Mặc chưa bao giờ tiếp xúc với phụ nữ, cháu là người duy nhất. Tôi không biết tại sao Tề Mặc lại chọn cháu, nhưng tiểu Ly Tâm này, cháu hãy hứa với tôi, Tiểu Mặc không phải là người xấu, cháu vĩnh viễn không được phản bội nó".
Nghe những lời vừa dịu dàng vừa thận trọng của Khúc Vi, Ly Tâm ngây người trong giây lát mới mở miệng: "Tôi không cho rằng Tề Mặc là người xấu". Có thể trong con mắt kẻ khác, Tề Mặc chẳng ra gì nhưng đối với cô, hắn không phải là người xấu. Hắn đánh cược cả mạng sống để cứu cô, hắn không bỏ rơi thuộc hạ, hắn chắc chắn không đến nỗi tệ".
Khúc Vi ngẫm nghĩ rồi nói: "Thế thì tốt".
Ly Tâm hỏi lại: "Tại sao phải hứa với ông không phản bội anh ấy? Tôi có nói tôi sẽ phản bội anh ấy đâu. Anh ấy là lão đại của tôi, nếu phản bội anh ấy tôi sẽ chết chắc. Chuyện này cũng cần phải hứa với ông sao?". Sau khi nghe kể về quá khứ của Tề Mặc, trong lòng Ly Tâm rất khó chịu, đầu óc cũng không còn linh hoạt, nhất thời không hiểu ý Khúc Vi.
Thấy Ly Tâm ngầm chê câu nói của mình là thừa thãi, Khúc Vi muốn cười cũng không cười nổi, ông ta chỉ hơi lắc đầu: "Cháu cứ ghi nhớ lời tôi là được, tôi không cần cháu hiểu vào lúc này, rồi một ngày nào đó cháu sẽ hiểu thôi. Đúng rồi, cháu đừng nói cho Tiểu Mặc biết những chuyện tôi kể với cháu. Nếu không, có lẽ nó sẽ cho tôi đi đào mộ chim cánh cụt ở Bắc cực mất".
Khúc Vi nhìn Ly Tâm bằng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, Tề Mặc không còn là Tiểu Mặc năm nào. Nếu hắn biết ông ta kể lại chuyện quá khứ của hắn với Ly Tâm, chắc chắn hắn sẽ nổi trận lôi đình, ông ta không có khả năng ứng phó với cơn giận dữ của Tề Mặc.
Ly Tâm mỉm cười lắc đầu: "Tề Mặc không phải hạng người như ông nghĩ đâu. Nếu biết ông kể chuyện của anh ấy cho tôi nghe, chắc chắn anh ấy không thèm nhíu lông mày nữa. Anh ấy không bao giờ kỵ húy người khác nhắc đến thân thế của anh ấy, đó là vì anh ấy không để tâm đến mấy chuyện đó".
Ly Tâm hắng giọng một tiếng rồi nói tiếp: "Tề Mặc là người máu lạnh vô tình, nhưng hơn thế anh ấy là người kiêu ngạo. Anh ấy không cần sự thương hại và đồng tình, thứ anh ấy cần là sự kính ngưỡng tuyệt đối và sự tin tưởng vô điều kiện. Trên đời này chẳng có việc gì anh ấy không thể làm nổi, những chuyện quá khứ chẳng là gì cả, anh ấy càng chú trọng hiện tại và tương lai hơn, đó mới là vùng trời của anh ấy"....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: