Khúc Vi lắc đầu: "Cũng chẳng có gì không tiện, nếu cháu muốn biết, tôi sẽ kể với cháu".
Trầm mặc một lúc, Khúc Vi thở dài: "Trong xã hội, hai giới bạch đạo và hắc đạo luôn vạch ranh giới rất rõ ràng. Mặc dù đôi lúc thế lực và hành vi có hỗn tạp nhưng giữa gia tộc hào môn của hai bên, tuyệt đối không có chuyện liên kết hôn nhân. Đây là quy tắc được hai bên mặc nhận từ lâu.
Tề Gia là nhà sản xuất vũ khí, đồng thời là thế lực đứng đầu được giới hắc đạo công nhận. Khúc Gia chúng tôi tuy không phải là gia tộc hàng đầu bạch đạo, nhưng cũng là hào môn xuất thân từ giới quý tộc Anh Quốc.
Chuyện chị gái tôi sao lại dính dáng đến bố Tề Mặc vì quá xa xôi rồi nên tôi không nhắc đến nữa. Tuy nhiên, đến lúc sinh Tề Mặc, chị gái tôi cũng không thể bước vào cửa Tề Gia. Trong khi đó bố Tề Mặc vì thủ đoạn của lão đại Tề Gia năm đó buộc phải cưới một người phụ nữ của một danh gia vọng tộc khác thuộc giới hắc đạo".
Ân oán hào môn là tình tiết vô cùng cũ kỹ nhưng vẫn liên tục diễn ra và thời nào cũng có người lao đầu vào, chỉ một chữ "Tình" hại không ít người. Nghe đến đây, Ly Tâm bất giác lắc đầu.
Thấy Ly Tâm lắc đầu, Khúc Vi không hiểu sao cũng lắc đầu theo cô. Ông ta nhớ lại năm đó trong gia tộc có rất nhiều người khuyên giải, nhưng chị gái ông ta vẫn cứ lao ra ngoài mà không hề quay đầu. Ánh mắt chị gái ông ta lúc đó rất kiên trì, không cho người khác cơ hội ngăn cản, cũng không cho bản thân một con đường rút lui, khiến cuộc đời kết thúc trong bi thảm.
Ngừng một lát, Khúc Vi nói tiếp: "Chị gái tôi là một người ngoan cường, chị ấy không đi tìm Tề Gia cũng không quay về Khúc Gia mà sống một mình ở bên ngoài cùng Tề Mặc. Chị ấy chịu nhiều khổ cực do áp lực từ Tề Gia và sự quấy rối của những người cho rằng chị ấy làm mất mặt Khúc Gia. Do đó năm Tề Mặc ba tuổi, chị ấy qua đời vì bạo bệnh.
Chị gái tôi ngoài tôi ra không còn một người thân hay người bạn nào nguyện gần gũi chị ấy. Chị ấy không có người quan tâm, Tề Mặc càng không có người chăm sóc. Tôi lại ở quá xa, không thể ngày ngày ngồi máy bay đi chăm sóc chị ấy. Bố tôi thấy tôi còn quan hệ qua lại với chị ấy liền cắt nguồn tài chính của tôi. Tôi không có tiền, nhưng không yên tâm để chị ấy ở bên ngoài, vì vậy tôi đã mất hai ngày cầu xin chị ấy cùng tôi trở về Khúc Gia. Nhưng tôi không ngờ chính tôi đã đẩy chị tôi vào chỗ chết". Nói đến đây, Khúc Vi hơi nghẹn ngào, ông ta dừng lại trong giây lát.
Ly Tâm im lặng lắng nghe, từ trước đến nay cô không hề biết, hai giới hắc bạch lại có quy tắc như vậy. Cô không biết hắc bạch thuần túy lại coi nhau như kẻ thù. Có lẽ do mỗi bên đều có niềm kiêu hãnh riêng, vì vậy họ mới tuân thủ quy tắc một cách nghiêm ngặt. Không may là câu chuyện của Tề Mặc lại rơi đúng vào gia tộc có lịch sử cả trăm năm như Tề Gia và gia tộc hoàng thân quốc thích như Khúc gia, thảo nào hai bên không ai nhân nhượng ai.
Khúc Vi tiếp tục mở miệng: "Những chuyện khác tôi không nói nhiều, nhưng cháu có thể tưởng tượng, người làm mất thể diện của cả gia tộc, khi quay về nhà sẽ bị đối xử như thế nào. Phỉ nhổ, chửi rủa, cô lập, gây thị phi...chuyện gì người nhà tôi cũng có thể làm ra. Tôi không hề biết hóa ra người cùng một nhà có thể đối xử với nhau như vậy, chỉ vì thể diện mà có kẻ ra tay bóp chết người cùng huyết thống với mình.
Chị gái tôi ốm nặng, nhưng Khúc gia mặc kệ, đến bố mẹ ruột cũng không hề đả động tới. Buồn cười thật, hóa ra thể diện còn quan trọng hơn cả con gái. Lúc đó tôi mới mười mấy tuổi, vừa chăm sóc Tiểu Mặc vừa chăm sóc chị gái tôi, còn phải đối phó với thủ đoạn của người nhà. Tôi cố gắng làm tất cả mọi việc nhưng cuối cùng đến một việc cũng chẳng làm tốt". Nói đến đây, Khúc Vi đột nhiên đấm mạnh tay xuống bàn.
Ly Tâm nhíu mày, cô có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó, vì vậy cô mới cảm thấy người thân chẳng có gì tốt. Như cô là trẻ mồ côi lại hay, người nhà như vậy thà không có còn hơn.
Khúc Vi nghiến răng nói: "Khi tôi không ở nhà Tiểu Mặc chịu khổ như thế nào tôi không biết. Tôi chỉ nhớ có một lần, tôi để quên đồ nên đột ngột từ trường trở về nhà, bắt gặp cảnh Tiểu Mặc trần truồng bị trói trên ban công ở tháp chuông giữa mùa đông giá lạnh, một đám phụ nữ đứng quanh người nó cười ha hả. Tuyết tan chảy trên người nó hòa lẫn máu tươi, trông rất đáng sợ.
Tôi không nhớ tôi xông lên ôm Tiểu Mặc như thế nào. Nhưng tôi còn nhớ rõ, Tiểu Mặc không hề khóc, đôi mắt vốn ngây thơ lanh lợi của nó lạnh đến mức ghê người. Lúc tôi ôm nó quay về phòng, nó thều thào nói với tôi: "Đừng nói cho mami cháu biết".
Sau hôm đó tôi mới biết, đám chị em gái họ của tôi, thậm chí cả chị gái ruột khác của tôi đối xử vô cùng tệ bạc với Tiểu Mặc. Chị gái tôi dù sao cũng là người của Khúc Gia, tại sao bọn họ có thể làm chuyện quá đáng như vậy. Bọn họ nói Tiểu Mặc là người của Tề Gia, là nghiệt chủng đến Tề Gia cũng không thèm nhận. Vì vậy họ cười nhạo, mắng chửi, thậm chí châm kim vào người, giày vò thân thể Tề Mặc. Lúc đó tôi mới phát hiện trên thân hình bé nhỏ của Tề Mặc chỗ nào cũng có vết thương, vết sưng tấy, vết roi đánh, khiến tôi không dám nhìn.
Cháu hãy tưởng tượng một đám phụ nữ vây quanh một đứa trẻ ba tuổi, cười nhạo châm biếm thân thế, cơ thể, thậm chí cả giới tính của nó. Bọn họ đánh đập và ra sức nhục mạ nó. Đàn ông của Khúc Gia vì thể diện nên không ra mặt, chỉ sai khiến đám đàn bà và trẻ nhỏ ra tay, đúng là hài hước thật".
Khúc Vi đột nhiên hừm một tiếng, ánh mắt đầy vẻ phẫn nộ và chán ghét: "Đây mà gọi là quý tộc, mà gọi là thục nữ. Trung Quốc có câu "lòng dạ đàn bà hiểm độc nhất", câu này không sai chút nào. Tôi không thể hiểu nổi tại sao bọn họ có thể ra tay và nói những câu tàn nhẫn đến vậy, chẳng khác gì mấy mụ bán cá ngoài chợ. Thế mà họ tự xưng là quý tộc đấy, hahaha. Đây chính là bộ mặt thật của giới quý tộc, bỏ đi lớp áo ngoài đẹp đẽ, bên trong chỉ là thứ dơ bẩn nhất".
Ly Tâm vô cùng kinh ngạc, cô mở to mắt nhìn Khúc Vi. Cô chưa bao giờ nghĩ Tề Mặc trải qua những chuyện này. Lúc đó hắn mới chỉ là một đứa trẻ ba tuổi, bọn họ phải nhẫn tâm đến mức nào mới hành hạ hắn kiểu đó. Ly Tâm liền trầm mặc hồi lâu.
Khúc Vi dừng lại ổn định tâm trạng, ông ta đưa ánh mắt đỏ hoe ra ngoài cửa sổ: "Chị gái tôi là người thông minh, chị ấy nằm trên giường bệnh không thể động đậy nhưng không có nghĩa chị ấy không biết gì. Chị ấy chỉ là không thể phản kháng, chị ấy không có năng lực đó, vì vậy chị ấy mới ngày một yếu đi. Sau những chuyện này, Tiểu Mặc từ một đứa trẻ hoạt bát đáng yêu ngày càng trở nên lầm lì ít nói, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo. Ngoài tôi ra, nó không nói chuyện với bất cứ người nào khác ở Khúc Gia.
Về phần tôi, sau khi phát hiện ra Tiểu Mặc ở nhà bị hành hạ, đi đâu tôi cũng dẫn theo Tiểu Mặc, dù đến trường tôi cũng mang nó ở bên mình. Nhưng tôi nghĩ đã quá muộn, Tiểu Mặc ghê tởm phụ nữ kể từ lúc đó, nỗi căm hận đã găm đến tận xương tủy, khiến nó không còn muốn động chạm đến phụ nữ".
Ly Tâm không lên tiếng, chậm rãi tựa người vào thành ghế sofa. Trong lòng cô cảm thấy hơi đau xót, không biết có phải là thương cảm hay là gì, cô chỉ biết trong lòng có cảm giác chua xót. Hóa ra là vì nguyên nhân này, Tề Mặc mới có quy tắc cổ quái như vậy, mới không gần gũi nữ sắc. Tề Mặc, hóa ra anh còn không dễ dàng bằng tôi. Ly Tâm đặt tay lên ngực, đúng vị trí trái tim. Chua xót quá, đến mức cả người cô không còn chút tinh thần....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: