Trong bóng tối như hũ nút, chỉ một tia sáng mờ mờ cũng có thể tạo thành nguồn sáng đủ dùng. Ly Tâm chiếu viên Dạ minh châu xuống đất, cô rùng mình khi nhìn thấy vệt máu ở dưới chân. Ly Tâm nhét viên Dạ minh châu vào tay Tề Mặc, hỏi giọng gấp gáp: "Anh bị thương ở đâu hả?". Nói xong cô quỳ xuống xem xét chân Tề Mặc, vết máu ở dưới gót chân Tề Mặc, chắc chắn chảy từ người hắn.
Tề Mặc cúi xuống nhìn Ly Tâm, cất giọng trầm trầm: "Lau đi".
Ly Tâm kéo ống quần Tề Mặc, thấy bắp chân hắn dính đầu máu, da rách ra một mảng, máu vẫn chảy ròng ròng. Ly Tâm nhíu mày ấn mạnh phía trên vết thương.
Tề Mặc không nói một lời nào, vết thương này đối với hắn chẳng là gì cả, hắn cũng không thèm để ý, nhưng Ly Tâm đã quan tâm đến thì hắn không có ý kiến.
Ấn một lúc, vết thương ngừng chảy máu. Ly Tâm đứng dậy lặng lẽ đi cởi áo Tề Mặc. Tề Mặc đưa mắt nhìn Khúc Vi đang từ từ di chuyển về phía bọn họ, một tay ngăn Ly Tâm lại: "Không sao".
"Để tôi xem nào". Ly Tâm tức giận trừng mắt nhìn Tề Mặc, nếu không phải trong tay cô có Dạ minh châu, Tề Mặc chắc chắn không mở miệng kêu ca. Hai người mắt đối mắt, một bên lạnh lùng, một bên chứa đựng nộ khí khó diễn tả.
"Vết thương nhỏ như vậy chẳng chết được đâu. Bây giờ là lúc nên thương lượng làm thế nào thoát khỏi chỗ này. Nếu không đi, hai người còn có thể chịu đựng thêm vài ngày chứ tôi không chịu nổi". Khúc Vi bám vào bức tường đá từ từ lết qua, ông ta nhếch mép mỉm cười nói.
Ly Tâm liền cắn môi, trong lòng cô đột nhiên có cảm giác rất lạ, cô cũng không rõ tại sao bản thân lại lo lắng cho Tề Mặc như vậy. Nghe câu nói của Khúc Vi, Ly Tâm liền đè nén tâm trạng phức tạp ở trong lòng, giơ tay túm Tề Mặc. Tề Mặc liền ôm eo Ly Tâm, vuốt nhẹ tóc cô: "Làm thế nào để thoát ra ngoài?"
Bây giờ không phải là lúc ôn lại chuyện cũ, cũng không phải lúc truy cứu Khúc Vi tại sao bị rơi xuống đây. Việc quan trọng nhất bây giờ là tìm cách rời khỏi nơi này. Ở đây không có đồ ăn nước uống, chỉ còn con đường chết.
Ly Tâm quay đầu lại, bây giờ cô mới nhìn rõ Khúc Vi, ông ta ngoài bốn mươi tuổi, bộ dạng rất thảm thương, toàn thân từ đầu đến chân đều có vệt máu khô, nhìn không ra rốt cuộc ông ta bị thương ở đâu. Có điều chắc vết đạn bắn cũng không nặng lắm, nếu không ông ta không thể gắng gượng đến tận bây giờ. Hơn nữa Khúc Vi còn biết dùng áo để băng bó vết thương, chứng tỏ ông ta rất thành thạo về những việc này.
Chân Khúc Vi có vẻ không bình thường, chắc là lúc rơi xuống ông ta bị trật khớp hay gẫy chân gì đó, Ly Tâm nhìn không ra cũng không thể giúp gì.
Lúc này, Khúc Vi đứng dựa vào bờ tường thở hổn hển, sắc mặt ông ta trắng bệch, mồm miệng nứt toác, nhìn thảm hại như một bóng ma. Tuy nhiên từ người ông ta vẫn tỏa ra khí chất ôn hòa, mang lại cảm giác dễ chịu và ấm áp. Đây là lần đầu tiên Ly Tâm cảm nhận thấy một thứ tình cảm ấm áp như vậy từ một người xa lạ, chắc đó là tình cảm của ông ta giành cho Tề Mặc.
"Cô gái nhỏ, nhìn xong rồi thì qua đây giúp tôi chiếu sáng đi. Tôi cần tìm ra cơ quan bí mật xem có thể thoát ra ngoài". Khúc Vi đứng dựa vào tường miệng mỉm cười, giống như trên người ông ta không tồn tại vết thương, không hề có cảm giác đau đớn.
Trong lúc Ly Tâm chăm chú quan sát Khúc Vi, ông ta cũng dò xét cô. Khúc Vi là người hiểu rõ nhất vì sao Tề Mặc chán ghét không gần gũi nữ sắc. Vậy mà lúc này Tề Mặc ôm chặt Ly Tâm, không có vẻ gì là kháng cự hay chán ghét. Qua thái độ và những lời đối thoại của hắn kể từ lúc rơi xuống đây, ông ta cũng nhận ra Tề Mặc đang bảo vệ cô gái trong lòng.
Chứng kiến cảnh tượng trên, Khúc Vi không khỏi kinh ngạc, nhưng đồng thời ông ta cũng cảm thấy vui mừng và an tâm. Ông ta không hy vọng Tề Mặc quá hà khắc về phương diện này, chỉ cần hắn gần gũi một ai đó là ông ta thấy nhẹ lòng. Khúc Vi thu lại ánh mắt kinh ngạc, đối với Ly Tâm, ông ta tỏ thái độ là bậc trưởng bối thân thích, bất kể Tề Mặc có thừa nhận hay không, có muốn hay không?
"Tôi tên là Ly Tâm". Ly Tâm vừa nói vừa quay lại nhìn Tề Mặc và giật giật tay, biểu thị Tề Mặc buông cô để cô đi về phía Khúc Vi.
Ly Tâm biết rõ tình hình sức khỏe của Khúc Vi. Ông ta ba ngày không ăn uống chắc đã đến mức cực hạn, hơn nữa ông ta còn bị thương toàn thân. Bây giờ Khúc Vi cố gắng tìm lối ra nhất định là vì Tề Mặc. Tình cảm của Khúc Vi dành cho Tề Mặc thật sự không còn gì để nói. Không cần bất cứ một lời nào, Ly Tâm vẫn có thể nhận ra tâm ý của Khúc Vi.
"Chúng ta có thể đợi đám Hồng Ưng tìm đến". Ly Tâm đỡ Khúc Vi khi thấy ông ta di chuyển chậm chạp trên đôi chân đau đớn, không ngừng quan sát bức tường đá, tính toán và thăm dò.
Khúc Vi hình như không còn chút sức lực, ông ta bám một tay lên vai Ly Tâm để chống đỡ thân thể yếu ớt. Ông ta vừa mỉm cười vừa tiếp tục tìm kiếm: "Cô bé ngốc nghếch này, tảng đá trên đầu chúng ta nặng một trăm ba mươi tấn. Cô thử nói xem thuộc hạ của Tề Mặc có thể phá hủy nó hay bọn họ có thể tìm ra cơ quan nhảy xuống đây, khiến chúng ta thêm một gánh nặng nữa?".
Ly Tâm nghe nói vậy liền ngẩng đầu nhìn lên trần đá, không nhìn thì thôi, nhìn mới phát hiện từ trên đó xuống dưới này có độ cao khoảng mười mét. Rơi từ độ cao mười mét mà cô không bị thương, đây không phải là kỳ tích mà nhờ công lao của Tề Mặc.
Nghĩ đến đây, Ly Tâm liền quay về phía Tề Mặc. Cô còn chưa kịp ngoảnh đầu, một lực kéo rất mạnh cánh tay cô, khiến cô bị lôi về một bên. Loáng một cái, Ly Tâm ngã vào lòng Tề Mặc, Khúc Vi bị mất đi điểm tựa liền loạng choạng ngã xuống đất.
"Lão đại, anh làm gì vậy?" Ly Tâm theo phản xạ giơ tay đỡ Khúc Vi. Không ngờ tay cô còn chưa chạm đến Khúc Vi, Tề Mặc đã nhanh tay túm lấy cổ áo ông ta, nhấc ông ta đứng dậy. Ly Tâm giật mình kinh ngạc.
"Em hãy đứng yên ở đây". Tề Mặc lạnh lùng nhìn Ly Tâm rồi xách cổ áo Khúc Vi bắt đầu làm việc thay Ly Tâm. Ly Tâm đứng bất động ở một chỗ cười híp mắt nhìn hai người, hóa ra Tề Mặc muốn giúp cậu mình, sao không nói sớm, Tề Mặc đúng là người kỳ quặc.
Khúc Vi bị Tề Mặc xách cổ, trọng lượng toàn cơ thể gần như trong tay Tề Mặc, giúp ông ta tiết kiệm sức lực. Khúc Vi cười thầm: "Cháu khỏe thật đấy".
"Hành động đi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo". Đôi mắt Tề Mặc lóe lên một tia lạnh lẽo, tay hắn kẹp chặt cổ Khúc Vi.
Khúc Vi cười nhẹ không để ý đến sự uy hiếp của Tề Mặc: "Dù thế nào đi chăng nữa cậu cũng thấy rất vui". Lời nói không đâu vào đâu nhưng Tề Mặc nghe hiểu, bàn tay hắn không tiếp tục tăng lực đạo.
Tiếp theo đó là một bầu không khí trầm mặc, trong căn mật thất chỉ nghe thấy tiếng bước chân và tiếng thở. Khúc Vi biết tính Tề Mặc là làm bất cứ việc gì cũng phải toàn tâm toàn ý, dù đối phương là người thế nào. Nếu không hợp ý hắn, hắn thật sự không khách khí, Khúc Vi cười gượng tiếp tục tìm kiếm bốn xung quanh.
"Cô gái nhỏ, mau giúp tôi mang đồ ăn đến đây, tôi hết hơi rồi". Khúc Vi không thể tiếp tục kiên trì, đầu óc ông ta choáng váng, ông ta liền tựa người vào bức tường đá thở hổn hển.
"Đồ ăn?". Ly Tâm hơi sững sờ, lẽ nào ông ta biết trước sẽ bị nhốt ở nơi này nên mới mang theo đồ ăn? Mặc dù kinh ngạc nhưng Ly Tâm vẫn đi về phía Khúc Vi ở ban nãy.
Nơi đó có một cái túi nhỏ, bên trong có hai hộp bánh quy, còn lại toàn là dụng cụ đào mộ cổ quái. Ly Tâm không nhìn ra đó là thứ gì, nhưng cô biết Khúc Vi nhất định dùng để đào trộm cổ mộ....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: